Sau khi Cửu Mệnh Đăng được thắp sáng, tất cả mọi người đều cho rằng hy vọng đã gần trong tầm tay.

Thiên Cung mở cửa.

Mười hai phong ấn dần lộ diện.

Người Giữ Đèn các đời lần lượt thức tỉnh.

Ai cũng tin rằng chỉ cần gom đủ truyền thừa, Đại Kiếp sẽ bị ngăn lại.

Cho đến một buổi sáng.

Toàn bộ thế giới cùng lúc ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.

Một khe nứt màu đen xuất hiện.

Không ở phương đông.

Không ở phương tây.

Không thuộc bất kỳ vị trí nào.

Nhưng kỳ lạ là dù đang đứng ở nơi nào, tất cả mọi người đều có thể nhìn thấy nó.

Giống như khe nứt ấy đang nằm ngay trên đỉnh đầu của mỗi sinh linh.

Từ trong khe nứt.

Một thứ khí tức xa lạ tràn xuống.

Nó không phải quỷ khí.

Không phải tà khí.

Cũng chẳng phải linh khí.

Đó là một loại tồn tại vượt khỏi nhận thức của thế giới này.

Thành chủ Quỷ Thành chỉ nhìn một lần rồi khẽ nhắm mắt.

Ông nói.

“Phong ấn đã bị xuyên thủng.”

“Lần này…”

“Không còn là khí tức nữa.”

“Mà là bọn chúng.”

Từng thị trấn biến mất chỉ sau một đêm.

Không còn người.

Không còn nhà.

Không còn dấu vết.

Giống như nơi ấy chưa từng tồn tại trên đời.

Lần đầu tiên trong lịch sử huyền môn.

Kẻ địch không đến từ quỷ giới.

Mà đến từ bên ngoài thế giới.

Không ai biết chúng sinh ra từ đâu.

Không ai biết chúng muốn gì.

Chỉ biết rằng nơi chúng đi qua, mọi quy tắc đều biến mất.

Thiên Cung bắt đầu rung chuyển.

Quỷ Thành lần đầu mở toàn bộ đại trận.

Mười hai phong ấn lần lượt sáng lên.

Người Giữ Đèn các đời thức tỉnh với tốc độ chưa từng có.

Mà tôi.

Người Giữ Đèn cuối cùng.

Cũng lần đầu tiên hiểu được ý nghĩa thật sự của Mệnh Đăng.

Nó không chỉ soi sáng bóng tối.

Mà còn là ngọn lửa cuối cùng của cả một thế giới.

Khi bầu trời bắt đầu nứt.

Khi không gian lần lượt sụp đổ.

Khi từng phong ấn bị phá vỡ.

Cuộc chiến của nhân loại…

Mới thật sự bắt đầu.

Bầu trời nứt

Ba tháng sau trận chiến tại Thiên Cung.

Cuộc sống dường như trở lại bình thường.

Buổi sáng hôm đó, tôi vẫn như mọi ngày, vừa ngáp vừa ôm chiếc bánh bao nóng hổi chạy ra sân. Anh cả đã đi từ sớm, anh hai đang chuẩn bị đến đoàn phim, còn anh ba thì chui trong phòng nghiên cứu từ tối qua đến giờ vẫn chưa chịu bước ra.

Sư phụ ngồi dưới gốc cây già.

Trước mặt ông vẫn là chiếc chìa khóa màu đen Thành chủ Quỷ Thành giao cho tôi.

Không khí yên bình đến mức tôi còn tưởng mọi chuyện đã kết thúc thật rồi.

Đúng lúc ấy.

Một tiếng động rất khẽ vang lên.

Rắc.

Âm thanh nhỏ như tiếng gốm sứ xuất hiện vết nứt.

Tôi vô thức ngẩng đầu.

Bầu trời xanh biếc phía trên.

Đang nứt ra.

Một đường màu đen mỏng như sợi chỉ chậm rãi kéo dài giữa tầng mây.

Tôi dụi mắt.

Vết nứt vẫn còn.

Không những vậy, nó còn lớn dần lên từng chút một.

“Tất cả nhìn lên trời!”

Không biết ai là người đầu tiên hét lên.

Chỉ trong vài phút, tiếng kinh hô vang khắp thành phố.

Mọi người ùa ra đường.

Xe cộ dừng lại.

Người đang làm việc cũng đứng sững.

Ai cũng nhìn về cùng một hướng.

Điều kỳ lạ là dù đứng ở bất kỳ nơi nào, khe nứt ấy vẫn nằm ngay phía trên đầu họ.

Tựa như bầu trời của cả thế giới đã biến thành một tấm gương khổng lồ bị ai đó dùng tay xé rách.

Tôi cảm thấy Mệnh Đăng trong cơ thể nóng lên.

Lần này không phải sự ấm áp quen thuộc.

Mà là nóng rực.

Giống như đang cảnh báo.

Sư phụ chậm rãi đứng dậy.

Đôi mắt luôn bình tĩnh của ông lần đầu hiện lên vẻ ngưng trọng.

“Cuối cùng…”

“Nó cũng xuất hiện.”

Ngay lúc ấy, chiếc chìa khóa màu đen trên bàn đột nhiên bay lên.

Một luồng sáng trắng bắn thẳng về phía bầu trời.

Thế nhưng khi chạm đến khe nứt.

Luồng sáng lập tức tan biến.

Không tạo nổi một gợn sóng.

Tôi chưa từng thấy thứ gì có thể khiến chìa khóa của Thành chủ mất tác dụng.

Bỗng nhiên.

Từng chiếc điện thoại quanh tôi đồng loạt vang lên.

Màn hình đều là hình ảnh trực tiếp từ khắp nơi trên thế giới.

Sa mạc.

Biển cả.

Rừng sâu.

Thành phố.

Ở đâu cũng có cùng một khe nứt.

Không sai lệch dù chỉ một chút.

Không phải hiện tượng của riêng một quốc gia.

Mà là của cả thế giới.

Trong lòng tôi chợt dâng lên một cảm giác lạnh buốt.

Đây không phải điềm báo.

Đây là lời tuyên bố.

Có thứ gì đó ở bên kia khe nứt…

Đang nhìn xuống chúng tôi.

Chương 2

Thiên Ngoại

Chiều hôm đó, tôi theo sư phụ đến Quỷ Thành.

Khác với lần trước, cánh cổng đá đã mở sẵn.

Toàn bộ trưởng lão các tông môn, các gia chủ huyền môn và những người mạnh nhất đều đã có mặt.

Không ai nói chuyện.

Cả đại điện chìm trong bầu không khí nặng nề.

Thành chủ Quỷ Thành đứng giữa điện.

Ông không còn vẻ ung dung thường thấy.

Ánh mắt nhìn thẳng vào khoảng không phía trên như đang xuyên qua bầu trời.

Đợi mọi người đến đông đủ, ông mới cất tiếng.

“Các ngươi đều đã nhìn thấy.”

“Đó không phải thiên tai.”

“Cũng không phải dị tượng.”

“Mà là vết thương của thế giới.”

Có người lập tức hỏi.

“Thành chủ, rốt cuộc đó là thứ gì?”

Ông im lặng vài giây rồi đáp.

“Thiên Ngoại.”

Hai chữ ấy vừa vang lên, cả đại điện lập tức xôn xao.

Nhiều trưởng lão nhìn nhau đầy khó hiểu.

Chưa từng có bất kỳ cổ tịch nào ghi chép về cái tên ấy.

Thành chủ khẽ phất tay.

Giữa đại điện hiện lên một màn sáng khổng lồ.

Trong đó là vô số tinh điểm đang chuyển động.

“Thế giới của chúng ta không phải duy nhất.”

“Bên ngoài còn có vô số thế giới khác.”

“Có nơi đã hủy diệt.”

“Có nơi vẫn tồn tại.”

“Cũng có nơi…”

“Đã bị nuốt chửng.”

Không gian im phăng phắc.

Giọng Thành chủ ngày càng trầm.

“Thứ các ngươi từng đối đầu.”

“Quỷ.”

“Tà linh.”

“Đại Kiếp.”

“Chỉ là phần khí tức lọt qua phong ấn.”

“Lần này.”

“Bản thể của chúng…”

“Đã đến.”

Tôi vô thức siết chặt bàn tay.

Trong lòng bỗng nhớ đến chín ngọn Mệnh Đăng ở Thiên Cung.

Hóa ra tất cả những gì chúng tôi trải qua từ trước đến nay chỉ mới là khởi đầu.

Đúng lúc ấy.

Một người canh cửa lao vào.

Mặt cắt không còn giọt máu.

“Bẩm Thành chủ!”

“Liên lạc với trấn Thanh Vân vừa bị cắt đứt.”

“Một đội trinh sát đã đến kiểm tra.”

“Họ nói…”

Người kia nuốt khan.

“Nơi đó…”

“Không còn nữa.”

Cả đại điện lặng như tờ.

Thành chủ chậm rãi nhắm mắt.

Ông dường như đã đoán được kết quả này từ trước.

Một lúc sau, ông mới mở mắt nhìn tôi.

“Noãn Noãn.”

“Con theo ta.”

“Đã đến lúc…”

“Con tận mắt nhìn thấy kẻ địch thật sự.”

Chương 3

Người đầu tiên

Tôi theo Thành chủ và sư phụ đến trấn Thanh Vân bằng trận pháp dịch chuyển.

Ánh sáng trắng vừa tan đi, tôi lập tức khựng lại.

Trước mắt tôi không phải là một thị trấn.

Mà là một khoảng đất trống khổng lồ.

Không có nhà cửa.

Không có đường phố.

Không có cây cối.

Ngay cả nền gạch cũng biến mất.

Giống như nơi này chưa từng tồn tại.

Một trưởng lão run giọng nói:

“Không thể nào…”

“Ba ngày trước ta còn đến đây.”

Tôi cúi xuống.

Đất dưới chân nhẵn bóng như mặt gương, hoàn toàn không có dấu vết bị phá hủy.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...