Tôi từng nghĩ, chỉ cần đánh bại Thiên Ngoại Vương thì thiên hạ sẽ trở lại như trước.

Nhưng tôi đã sai.

Thất bại ở Thiên Ngoại khiến vô số cường giả trọng thương, Thiên Cung sụp đổ hơn nửa, Quỷ Thành chìm trong tĩnh lặng. Ngay cả Thành chủ luôn đứng thẳng như ngọn núi cũng lần đầu phải nằm trên giường không thể xuống đất.

Đúng lúc mọi người gần như tuyệt vọng, Thủ Thư Thiên Cung mở quyển Thiên Thư cuối cùng.

Trong quyển sách trắng chỉ có đúng hai câu.

“Mười hai phong ấn hợp nhất.”

“Thiên địa mới còn đường sống.”

Không ai biết mười hai phong ấn nằm ở đâu.

Không ai biết ai đã tạo ra chúng.

Cũng không ai biết vì sao chúng lại liên quan đến vận mệnh của toàn bộ thế giới.

Thế nhưng kể từ ngày hôm ấy, toàn bộ huyền môn đều bước lên con đường tìm kiếm.

Có phong ấn nằm dưới đáy biển sâu, được Long Quy ngàn năm canh giữ.

Có phong ấn giấu giữa phố chợ ồn ào, người bảo vệ chỉ là một bà lão bán bánh bình thường.

Có phong ấn nằm trong rừng sâu, trên đỉnh tuyết, dưới lòng đất hay giữa những nơi chưa từng xuất hiện trên bất kỳ tấm bản đồ nào.

Mỗi phong ấn đều có một người canh giữ.

Mỗi người đều đang âm thầm bảo vệ thế giới mà chính họ cũng không hề hay biết.

Lần đầu tiên kể từ khi xuống núi, Tần gia cũng phải chia thành bốn đội.

Anh cả dẫn các chưởng môn tập hợp toàn bộ lực lượng huyền môn.

Anh hai dẫn đội cứu viện đi khắp thiên hạ.

Anh ba ở lại Thiên Cung cùng Thủ Thư duy trì Thiên Đạo.

Còn tôi…

Tiếp tục đi cùng Sư phụ.

Chúng tôi sẽ tìm từng phong ấn một.

Dù phải đi hết thiên hạ.

Dù phải đánh đổi bất cứ thứ gì.

Bởi vì tôi biết, trận chiến cuối cùng đang đến rất gần.

Thế nhưng…

Không một ai ngờ rằng, mười hai phong ấn vốn không phải khởi đầu của hy vọng.

Mà chỉ là cánh cửa dẫn đến chân tướng đáng sợ hơn tất cả những gì chúng tôi từng đối mặt.

Quyển 18: Mười Hai Phong Ấn.

Lời tiên tri cuối cùng

Sau trận đại chiến với Thiên Ngoại Vương, bầu trời vẫn luôn mang màu xám chì.

Khắp thiên hạ đều chìm trong bầu không khí nặng nề chưa từng có.

Tôi theo Sư phụ trở lại Quỷ Thành.

Nơi từng náo nhiệt giờ yên tĩnh lạ thường. Rất nhiều quỷ sai đều mang thương tích, những bức tường đen xuất hiện vô số vết nứt, ngay cả tiếng chuông Quỷ Thành cũng yếu đi rất nhiều.

Tôi ôm Mệnh Đăng chạy vào đại điện.

Thành chủ đang nằm trên chiếc giường đá.

Khuôn mặt ông trắng bệch, hơi thở yếu đến mức gần như không cảm nhận được.

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy người đàn ông luôn cười lớn ấy trở nên yếu ớt như vậy.

Tôi khẽ nắm lấy bàn tay ông.

“Ông đau lắm không?”

Thành chủ mở mắt, nhìn tôi rồi cười.

“Đau chứ.”

“Nhưng vẫn chưa ch/ế/t được.”

Tôi mím môi.

Lần đầu tiên tôi thấy câu nói ấy không còn khiến người khác bật cười.

Đúng lúc ấy, không gian trước mặt chợt rung lên.

Một cánh cửa trắng từ từ mở ra.

Thủ Thư Thiên Cung bước ra.

Ông ôm trong tay một quyển Thiên Thư màu bạc.

Không ai nói gì.

Ngay cả Sư phụ cũng đứng dậy.

Thủ Thư đặt quyển sách lên bàn đá rồi chậm rãi nói:

“Đây là quyển cuối cùng.”

“Từ sau hôm nay, Thiên Cung sẽ không còn Thiên Thư nữa.”

Mọi người đồng loạt nhìn sang.

Ông nhẹ nhàng mở từng trang giấy.

Điều kỳ lạ là toàn bộ quyển sách đều trống rỗng.

Không có lấy một chữ.

Lật hết một lượt.

Đến trang cuối cùng.

Hai hàng chữ vàng chậm rãi hiện lên.

“Mười hai phong ấn hợp nhất.”

“Thiên địa mới còn đường sống.”

Cả đại điện lặng như tờ.

Sư phụ khẽ nhíu mày.

“Mười hai phong ấn?”

Thủ Thư gật đầu.

“Đúng.

“Đây là lời tiên tri cuối cùng mà Thiên Thư để lại.”

“Nếu không khôi phục đủ mười hai phong ấn trước khi Đại Kiếp hoàn toàn giáng xuống…”

Ông dừng lại vài giây.

“Thế giới này sẽ biến mất.”

Tôi nhìn hai hàng chữ ấy rất lâu.

Không hiểu vì sao.

Mệnh Đăng trong tay tôi bỗng phát ra ánh sáng dịu dàng.

Ngọn lửa màu vàng khẽ lay động.

Trong ánh lửa, tôi dường như nghe thấy một giọng nói rất nhỏ.

“Hãy đi.”

“Tìm chúng.”

Tôi ngẩng đầu nhìn Sư phụ.

Ông cũng đang nhìn tôi.

Không cần nói.

Hai thầy trò đều hiểu.

Chuyến đi mới…

Lại bắt đầu.

Chương 2

Bốn phong ấn đã mất

Ba ngày sau, toàn bộ chưởng môn các đại tông đều tập trung tại Thiên Cung.

Giữa đại điện xuất hiện một tấm bản đồ khổng lồ trải rộng khắp mặt đất.

Thủ Thư đưa tay điểm nhẹ.

Mười hai cột sáng đồng thời hiện lên trên bản đồ.

“Mười hai phong ấn.”

“Mỗi cột sáng tượng trưng cho một nơi.”

Ban đầu, tất cả đều phát sáng màu vàng.

Nhưng rất nhanh, bốn cột sáng phía bắc và phía tây dần chuyển sang màu đen rồi tắt hẳn.

Không khí trong đại điện lập tức nặng nề.

Một vị chưởng môn run giọng hỏi:

“Đó là…”

Thủ Thư khẽ nhắm mắt.

“Bốn phong ấn đã bị phá.”

Tôi giật mình.

“Không thể khôi phục sao?”

“Có thể.”

“Nhưng rất khó.”

Ông tiếp tục chỉ vào tám cột sáng còn lại.

“Nếu tám phong ấn này tiếp tục bị phá thêm hai nơi nữa.”

“Đại Kiếp sẽ hoàn toàn buông xuống.”

Anh cả đứng bên cạnh bản đồ, giọng bình tĩnh:

“Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?”

Thủ Thư lắc đầu.

“Không ai biết.”

“Có thể là một năm.”

“Cũng có thể là ngày mai.”

Cả đại điện chìm vào im lặng.

Đúng lúc ấy, bản đồ bỗng rung lên dữ dội.

Một luồng khí đen từ phương xa lao thẳng tới rồi va mạnh vào cột sáng ngoài cùng phía đông.

Cột sáng lập tức mờ đi một nửa.

Tất cả mọi người đồng loạt biến sắc.

Thành chủ chống gậy đứng dậy.

Dù sắc mặt vẫn tái nhợt nhưng ánh mắt đã trở nên vô cùng nghiêm nghị.

“Không thể chờ nữa.”

“Chúng ta phải chủ động.”

Sư phụ nhìn khắp đại điện.

“Muốn cứu thiên hạ.”

“Phải tìm đủ mười hai phong ấn.”

“Trước khi kẻ địch tìm thấy chúng.”

Tôi siết chặt Mệnh Đăng trong tay.

Trong lòng bỗng xuất hiện một cảm giác kỳ lạ.

Dường như…

Có thứ gì đó đang gọi tôi.

Không phải từ Thiên Cung.

Không phải từ Quỷ Thành.

Mà là từ rất xa.

Ở nơi sâu nhất của biển cả.

Chương 3

Người canh giữ

Ngày hôm sau, bốn đội đồng thời xuất phát.

Tôi và Sư phụ đi về phía đông, nơi Thiên Thư chỉ ra có một phong ấn vẫn còn nguyên vẹn. Đó là một thị trấn ven biển rất bình thường, người dân ngày ngày đánh cá, buôn bán, chẳng ai biết rằng vận mệnh của thiên hạ đang lặng lẽ gắn với nơi này.

Dọc đường, tôi không nhịn được hỏi:

“Sư phụ, người canh giữ phong ấn đều là cao nhân hả?”

Ông bật cười.

“Ai nói với con vậy?”

“Không phải sao?”

“Người được chọn chưa bao giờ nhìn vào tu vi.”

Tôi chớp mắt.

“Vậy nhìn vào gì?”

“Nhân tâm.”

Tôi ngẩn người.

Sư phụ chống gậy đi chậm rãi.

“Có người là chưởng môn danh chấn thiên hạ.”

“Có người là hòa thượng sống trong cổ tự.”

“Có người là đại yêu tu hành ngàn năm.”

“Cũng có người chỉ là một bà lão bán bánh ngoài đầu chợ.”

“Tất cả đều không biết mình đang bảo vệ điều gì.”

“Họ chỉ làm theo lời hứa được truyền từ đời này sang đời khác.”

Tôi cúi đầu nhìn Mệnh Đăng.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...