Nếu ngay cả người giữ phong ấn cũng không biết chân tướng…

Thì người đã tạo ra mười hai phong ấn năm xưa rốt cuộc là ai?

Đến chiều, chúng tôi ghé vào một ngôi làng nhỏ.

Một bà cụ tóc bạc đang ngồi trước căn nhà gỗ bán bánh nướng.

Bà vừa thấy tôi đã mỉm cười.

“Con bé đến rồi.”

Tôi ngạc nhiên.

“Bà biết cháu?”

Bà lão đưa cho tôi một chiếc bánh còn nóng.

“Ta không biết con.”

“Nhưng ta biết sẽ có một đứa trẻ cầm đèn tìm đến.”

Tôi và Sư phụ đồng thời nhìn nhau.

Bà cụ chống gậy đứng lên rồi dẫn chúng tôi đi vòng ra sau núi.

Ở đó có một tảng đá khổng lồ phủ đầy rêu xanh.

Bà đặt bàn tay lên mặt đá.

Một trận pháp cổ xưa lập tức hiện ra.

Giọng bà rất nhẹ.

“Ta là người canh giữ đời thứ ba.”

“Từ khi mười hai tuổi, bà ngoại ta đã giao lại nơi này.”

“Bà chỉ nói một câu.”

“Dù có phải mất mạng cũng không được để trận pháp biến mất.”

Bà nhìn tôi hiền từ.

“Ta giữ suốt bảy mươi năm.”

“Hôm nay…”

“Có lẽ đã đến lúc giao lại cho người tiếp theo.”

Tôi còn chưa kịp đáp lời thì mặt đất đột nhiên rung chuyển.

Một luồng hắc khí từ chân núi lao thẳng lên trời.

Sư phụ lập tức chắn trước mặt tôi.

“Kẻ của Thiên Ngoại.”

Cuộc chiến đầu tiên để bảo vệ phong ấn…

Đã bắt đầu.

Chương 4

Hành trình chia đội

Đám quái vật do hắc khí hóa thành nhanh chóng bị Sư phụ đánh tan.

Nhưng điều đó cũng chứng minh một việc.

Thiên Ngoại đã bắt đầu lần theo dấu vết của các phong ấn.

Ngay trong đêm, anh cả dùng Truyền Âm Phù triệu tập tất cả.

Bốn đội cùng hiện lên trên màn sáng của Thiên Cung.

Anh cả đứng giữa đại điện, phía sau là hơn mười vị chưởng môn.

“Gần như cùng lúc, tám phong ấn còn lại đều xuất hiện dị động.”

“Chúng ta không thể tiếp tục hành động cùng nhau.”

Anh hai chống kiếm, trên người còn dính máu.

“Đội của anh vừa cứu một ngôi làng.”

“Nếu đến chậm nửa canh giờ, cả làng đã bị xóa sổ.”

Anh ba thì đang đứng trước Thiên Đạo Thụ.

Lá cây vốn xanh biếc giờ đã ngả vàng từng mảng.

Giọng anh rất trầm.

“Thiên Đạo đang suy yếu.”

“Mỗi lần phong ấn dao động, Thiên Đạo Thụ cũng mất đi sinh cơ.”

Thủ Thư hít sâu một hơi.

“Vậy chia đội.”

“Tần gia.”

“Lần đầu tiên.”

“Sẽ chiến đấu trên bốn chiến trường.”

Anh cả phụ trách tập hợp toàn bộ huyền môn, bảo vệ những phong ấn nằm trên đất liền.

Anh hai dẫn đội cứu viện, nơi nào có dân thường gặp nạn sẽ lập tức xuất hiện.

Anh ba ở lại Thiên Cung cùng Thủ Thư duy trì Thiên Đạo Thụ.

Còn tôi…

Tiếp tục đi với Sư phụ.

Ông nhìn tôi cười.

“Sợ không?”

Tôi lắc đầu.

“Có Sư phụ.”

“Con không sợ.”

Ông xoa đầu tôi.

“Được.”

“Vậy chúng ta đi xuống biển.”

Tôi ngẩng đầu.

“Biển?”

Sư phụ nhìn về phía chân trời.

“Phong ấn đầu tiên.”

“Đang đợi con.”

Chương 5

Phong ấn dưới biển

Sáng sớm hôm sau, chúng tôi đến bờ biển phía đông.

Mặt biển yên tĩnh đến lạ.

Không một chiếc thuyền.

Không một con chim.

Ngay cả gió cũng dường như ngừng thổi.

Một lão ngư dân thấy chúng tôi liền hạ giọng.

“Hai người cũng đến vì biển sao?”

Sư phụ gật đầu.

Lão thở dài.

“Ba tháng nay, cứ đến đêm là dưới đáy biển có tiếng gầm.”

“Không ai dám ra khơi nữa.”

Tôi đứng trên bãi cát.

Mệnh Đăng trong tay bỗng sáng lên.

Một tia sáng vàng chiếu thẳng xuống mặt biển.

Ầm!

Biển lặng bỗng tách làm đôi.

Một con đường bằng nước xuất hiện kéo dài xuống tận đáy.

Tôi kinh ngạc mở to mắt.

“Sư phụ…”

“Đi thôi.”

Chúng tôi bước xuống.

Càng đi sâu, nước biển càng lạnh.

Cuối con đường là một cung điện cổ khổng lồ phủ đầy san hô.

Ở chính giữa đại điện.

Một con Long Quy khổng lồ đang nằm ngủ.

Mai của nó lớn như một ngọn núi.

Trên lưng khắc vô số phù văn cổ.

Ngay khi tôi bước vào.

Đôi mắt vàng kim của nó chậm rãi mở ra.

Khí tức hơn hai nghìn năm tuổi lập tức bao trùm toàn bộ không gian.

“Người giữ đèn…”

“Cuối cùng cũng đến.”

Giọng nói của Long Quy vang như tiếng chuông cổ.

Tôi nuốt nước bọt.

“Cháu là Noãn Noãn.”

Long Quy nhìn tôi rất lâu.

“Muốn mang phong ấn đi.”

“Trước tiên…”

“Phải vượt qua thử thách của ta.”

Vừa dứt lời.

Mặt đất dưới chân tôi biến mất.

Tôi rơi vào một thế giới hoàn toàn xa lạ.

Mà ở đó…

Tôi nhìn thấy chính mình.

Một Noãn Noãn đang khóc, đứng trước hai con đường hoàn toàn khác nhau.

Chương 6

Người giữ đèn thứ tư

Thế giới trước mắt tôi trắng xóa.

Đối diện tôi là một bé gái chừng mười tuổi, mặc bộ váy vải màu xanh nhạt. Trong tay cô bé cũng cầm một ngọn Mệnh Đăng giống hệt tôi, chỉ khác ngọn lửa bên trong mang màu lam dịu dàng.

Cô bé mỉm cười.

“Cuối cùng cũng gặp em.”

Tôi ngơ ngác.

“Chị là ai?”

“Đời thứ tư.”

Tôi sững người.

Lại là một Người Giữ Đèn.

Cô bé ngồi xuống bên dòng suối nhỏ, nhẹ nhàng đặt chiếc đèn cạnh mình.

“Long Quy không thử sức mạnh của em.”

“Nó thử trái tim.”

Tôi cũng ngồi xuống.

“Em không hiểu.”

Cô bé nhìn ánh đèn đang phản chiếu trên mặt nước.

“Em nghĩ Mệnh Đăng dùng để làm gì?”

“Đánh Thiên Ngoại.”

“Đánh kẻ xấu.”

“Đánh người muốn hại mọi người.”

Cô bé bật cười, khẽ lắc đầu.

“Không đúng.”

“Đó chỉ là một phần.”

Ngón tay cô khẽ chạm vào ngọn lửa.

Trong chớp mắt, vô số linh hồn lạc lối xuất hiện quanh chúng tôi. Họ không còn vẻ dữ tợn mà chỉ lặng lẽ bước theo ánh đèn, từng người từng người biến mất trong ánh sáng.

“Đèn không chỉ để chiến đấu.”

“Mà còn để dẫn đường.”

“Từ trước đến nay, Người Giữ Đèn không phải chiến binh.”

“Mà là người soi sáng cho tất cả.”

Tôi lặng người.

Lần đầu tiên tôi cảm nhận được sự dịu dàng của Mệnh Đăng.

Không phải ngọn lửa thiêu đốt.

Mà là ánh sáng dẫn lối.

Cô bé đứng dậy, đưa ngọn đèn của mình về phía tôi.

“Đến lúc rồi.”

Hai ngọn đèn chạm vào nhau.

Ầm!

Một luồng sáng vàng bùng nổ.

Ngọn lửa trong Mệnh Đăng của tôi cao hơn trước rất nhiều.

Bảy tầng hoa văn trên thân đèn đồng loạt sáng lên.

Tầng phong ấn thứ bảy…

Đã thức tỉnh.

Một luồng ký ức khổng lồ tràn vào đầu tôi.

Tôi nhìn thấy vô số Người Giữ Đèn đời trước dẫn đường cho linh hồn, vá thiên địa, cứu chúng sinh.

Không ai trong họ nổi danh.

Không ai được ghi vào sử sách.

Nhưng tất cả đều cười rất hạnh phúc.

Khi tôi mở mắt ra lần nữa, thế giới thử thách đã biến mất.

Long Quy nhìn tôi thật lâu rồi khẽ cúi đầu.

“Ngươi đã đạt yêu cầu.”

“Ngoài sức mạnh…”

“Ngươi còn có lòng thương.”

Nó há miệng.

Một viên ngọc màu lam chậm rãi bay tới trước mặt tôi.

“Đây là chìa khóa của phong ấn thứ nhất.”

“Hãy bảo vệ nó.”

Tôi hai tay nhận lấy.

Ngay khoảnh khắc ấy, phong ấn dưới đáy biển lại sáng lên lần nữa.

Một trong mười hai phong ấn…

Đã bắt đầu hồi sinh.

Chương 7

Quỷ Thành mở cửa lần hai

Khi tôi và Sư phụ trở về, Quỷ Thành đã thay đổi.

Chiếc chuông đen giữa thành phát ra từng hồi ngân dài.

Không khí vốn lạnh lẽo nay lại càng trang nghiêm.

Tất cả quỷ sai đều quỳ một gối.

Thành chủ mặc trường bào đen đứng trước cổng thành.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...