Sắc mặt ông vẫn nhợt nhạt nhưng ánh mắt sáng hơn rất nhiều.

Ông nhìn tôi rồi cười.

“Con bé.”

“Đã thành công rồi.”

Tôi vui vẻ gật đầu.

“Long Quy cho con chìa khóa.”

Thành chủ nhìn viên ngọc trong tay tôi rồi khẽ thở ra.

“Vậy… cũng đến lúc.”

Ông quay người.

“Chuẩn bị mở Quỷ Thành.”

Tiếng chuông lập tức vang khắp đất trời.

Tôi giật mình kéo tay Sư phụ.

“Mở Quỷ Thành nữa sao?”

Sư phụ khẽ gật đầu.

“Lần trước mở để người sống tiến vào.”

“Lần này…”

“Là đón người đã khuất trở về.”

Cánh cổng đen khổng lồ chậm rãi mở ra.

Nhưng phía sau không còn là âm khí dày đặc.

Mà là vô số điểm sáng.

Từng bóng người mặc áo giáp cũ, đạo bào cũ, cà sa cũ, lặng lẽ bước ra.

Có người thiếu một cánh tay.

Có người chỉ còn nửa thân.

Có người mang đầy vết thương.

Nhưng ánh mắt của họ đều vô cùng bình thản.

Thành chủ chắp tay cúi đầu thật sâu.

“Các vị.”

“Xin mượn thêm sức một lần.”

Hàng vạn anh hùng đã ngã xuống trong các đời Đại Kiếp đồng loạt ôm quyền đáp lễ.

Không ai nói một lời.

Chỉ có khí thế ngập trời khiến cả Quỷ Thành rung chuyển.

Tôi nhìn một vị đại thúc mặc chiến giáp đã rách.

Ông mỉm cười xoa đầu tôi.

“Đừng sợ.”

“Lần này.”

“Có chúng ta.”

Khóe mắt tôi bất giác cay cay.

Hóa ra…

Thiên hạ chưa từng chỉ có người sống bảo vệ.

Chương 8

Kẻ Săn Đèn trở về

Đêm hôm đó.

Một bóng người xuất hiện trên tường thành Quỷ Thành.

Tôi vừa nhìn đã nhận ra.

“Là chú!”

Kẻ Săn Đèn vẫn mặc chiếc áo choàng cũ, khuôn mặt tái nhợt hơn trước rất nhiều. Trên vai hắn có thêm một vết thương sâu gần như xuyên qua ngực.

Thành chủ khẽ nhíu mày.

“Ngươi còn sống?”

Hắn cười nhạt.

“Suýt nữa thì không.”

Nói xong, hắn lấy từ trong ngực ra một mảnh giấy vàng đã rách gần một nửa.

Thủ Thư vừa nhìn liền biến sắc.

“Thiên Thư!”

“Đúng.”

“Hơn một nửa Thiên Thư đã bị Thiên Ngoại cướp đi.”

“Ta chỉ giành lại được mảnh này.”

Hắn đặt mảnh giấy vào tay tôi.

“Tặng ngươi.”

Tôi mở ra.

Bên trên chỉ có vài dòng chữ cổ.

Nhưng khi Mệnh Đăng phát sáng, toàn bộ nội dung đều hiện rõ.

Đó là phương pháp vá lại phong ấn đã bị phá.

Tôi ngẩng đầu.

“Chú lấy được ở đâu?”

Kẻ Săn Đèn quay người nhìn bầu trời.

“Không quan trọng.”

“Quan trọng là các ngươi phải nhanh hơn.”

Tôi còn muốn hỏi tiếp.

Nhưng hắn đã bước xuống khỏi tường thành.

Bóng lưng rất cô độc.

Tôi lớn tiếng gọi.

“Chú!”

Hắn dừng lại.

“Chú không đi cùng tụi cháu sao?”

Một lúc lâu sau, hắn mới khẽ đáp.

“Ta còn có việc phải làm.”

“Nếu sau này còn gặp…”

Hắn cười rất nhẹ.

“Hy vọng khi đó.”

“Mọi chuyện đã kết thúc.”

Nói xong, bóng người hắn tan vào màn đêm.

Không ai biết hắn sẽ đi đâu.

Cũng không ai biết.

Vết thương trên ngực hắn…

Đã gần chạm đến trái tim.

Chương 9

Thiên Ngoại Vương lần nữa

Ba ngày sau khi nhận được mảnh Thiên Thư, toàn bộ Thiên Cung bỗng rung chuyển dữ dội.

Tôi đang nghiên cứu cách vá phong ấn thì Mệnh Đăng trong tay đột nhiên bùng cháy.

Trên bầu trời, một khe nứt đen khổng lồ lại xuất hiện.

Nhưng lần này…

Khí tức còn đáng sợ hơn lần trước.

Tôi cùng Sư phụ lập tức ngự kiếm đến Thiên Cung.

Khi chúng tôi tới nơi, mười ba vị chưởng môn đã đứng thành một vòng lớn trước quảng trường. Anh cả cũng có mặt, áo bào trắng nhuốm đầy máu, hiển nhiên vừa trải qua một trận chiến.

Ở giữa khe nứt, một bóng người chậm rãi bước ra.

Vẫn là gương mặt của Thiên Ngoại Vương.

Nhưng cơ thể lại mờ ảo như sương khói.

Thành chủ siết chặt Chuông Chủ, giọng trầm xuống.

“Không phải bản thể.”

“Là phân thân thứ hai.

Thủ Thư khẽ hít vào một hơi lạnh.

“Chỉ một phân thân…”

“Đã mạnh hơn lần trước.”

Thiên Ngoại Vương nhìn xuống tất cả chúng tôi rồi bật cười.

“Các ngươi bận vá phong ấn đến vậy sao?”

“Đáng tiếc.”

“Các ngươi không còn nhiều thời gian.”

Dứt lời, hắn chỉ nhẹ một ngón tay.

Một cột sáng đen từ trên trời giáng xuống.

Ầm!

Ba vị chưởng môn lập tức bị đánh văng hàng trăm mét.

Anh cả lao lên đỡ lấy họ.

Mười ba vị chưởng môn đồng thời kết ấn.

Mười ba đạo quang trụ hội tụ thành một thanh kiếm khổng lồ chém thẳng lên trời.

Hai nguồn sức mạnh va chạm.

Thiên địa rung chuyển.

Mây đen tan vỡ.

Biển mây phía xa bị xé thành hai nửa.

Ngay cả tôi cũng bị chấn động đến lùi lại mấy bước.

Sau hơn mười nhịp thở, phân thân của Thiên Ngoại Vương mới chậm rãi tan biến.

Trước khi biến mất, hắn vẫn nhìn tôi.

“Người Giữ Đèn.”

“Chúng ta sẽ sớm gặp lại.”

Ánh mắt ấy khiến lưng tôi lạnh toát.

Sư phụ đặt tay lên vai tôi.

“Đừng để nó làm con dao động.”

Tôi gật đầu.

Nhưng trong lòng lại có linh cảm.

Lần sau gặp lại…

Có lẽ sẽ còn khốc liệt hơn rất nhiều.

Chương 10

Cái giá

Ngay sau trận chiến, Thủ Thư gọi tất cả chúng tôi đến Thiên Các.

Mảnh Thiên Thư mà Kẻ Săn Đèn mang về đã được giải đọc hoàn toàn.

Thủ Thư nhìn mọi người thật lâu rồi mới chậm rãi lên tiếng.

“Có một chuyện.”

“Ta phải nói trước.”

“Muốn vá một phong ấn.”

“Phải dùng nhân quả để đổi.”

Tôi nghiêng đầu.

“Nhân quả là gì vậy?”

Thủ Thư nhìn tôi, ánh mắt đầy thương xót.

“Có thể là một đoạn ký ức.”

“Có thể là tuổi thọ.”

“Có thể là duyên phận.”

“Cũng có thể là thứ quan trọng nhất trong cuộc đời.”

“Không ai biết mình sẽ mất gì.”

Cả đại điện rơi vào yên lặng.

Một vị chưởng môn đứng dậy.

“Nếu dùng mạng đổi thì sao?”

“Có thể.”

“Nhưng chưa chắc đủ.”

Anh hai nhíu mày.

“Vậy ai quyết định?”

Thủ Thư lắc đầu.

“Phong ấn.”

“Nó sẽ tự lựa chọn.”

Không khí càng lúc càng nặng nề.

Thành chủ bỗng cười lớn.

“Nếu chỉ cần nhân quả.”

“Vậy lấy của ta trước.”

Ông đặt bàn tay lên viên ngọc phong ấn.

Một luồng sáng lập tức bao phủ toàn thân.

Khi ánh sáng tan đi.

Thành chủ khựng lại vài giây.

Ông nhìn tôi rồi cười.

“Con là ai nhỉ?”

Tôi chết lặng.

“Ông…”

Ông nhìn mọi người với ánh mắt đầy xa lạ.

Sư phụ khẽ nhắm mắt.

“Ông ấy…”

“Đã mất ký ức về Noãn Noãn.”

Tôi đứng yên.

Nước mắt bất giác rơi xuống.

Đó là cái giá đầu tiên.

Cũng là lần đầu tiên tôi hiểu.

Không có chiến thắng nào…

Là không cần đánh đổi.

Chương 11

Bảy ngọn đèn

Đêm ấy, tôi ôm Mệnh Đăng ngồi một mình dưới Thiên Đạo Thụ.

Tôi không biết phải làm sao để Thành chủ nhớ lại mình.

Đúng lúc ấy, ngọn đèn trong tay bỗng sáng rực.

Một cánh cửa ánh sáng mở ra trước mặt.

Tôi bước vào.

Phía trước là một khoảng không vô tận.

Bảy bóng người đang đứng thành một hàng.

Có già.

Có trẻ.

Có nam.

Có nữ.

Mỗi người đều cầm một ngọn Mệnh Đăng.

Tôi nhận ra ngay.

Đó là bảy đời Người Giữ Đèn.

Người đầu tiên mỉm cười.

“Cuối cùng con cũng đến.”

Người thứ hai đặt tay lên vai tôi.

“Từ hôm nay.”

“Chúng ta sẽ truyền lại tất cả.”

Từng người một bước đến trước mặt tôi.

Người thứ nhất truyền cho tôi khả năng nhìn thấy linh hồn.

Người thứ hai truyền sức mạnh chữa lành.

Người thứ ba truyền năng lực kết giới.

Người thứ tư là cô bé tôi từng gặp dưới đáy biển, truyền ánh sáng dẫn đường.

Người thứ năm truyền khả năng thanh tẩy ma khí.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...