Đó là hình ảnh của vô số năm trước.
Khi thiên địa còn chưa có Quỷ Thành.
Chưa có Thiên Cung.
Chưa có Huyền Môn.
Mười hai vị cường giả đứng giữa trời đất.
Bọn họ dùng toàn bộ sinh mệnh dựng nên mười hai phong ấn.
Nhưng…
Thứ bị nhốt bên trong không phải Thiên Ngoại.
Mà là một cánh cổng.
Một cánh cổng trắng khổng lồ.
Tôi nhìn đến ngẩn người.
Thủ Thư run rẩy.
“Không thể…”
Thiên Ngoại Vương mỉm cười.
“Cuối cùng cũng nhớ ra sao?”
“Mười hai phong ấn.”
“Không phải để nhốt Đại Kiếp.”
“Mà để khóa cánh cửa.”
“Cánh cửa nối với thế giới thật sự.”
Thành chủ lùi lại một bước.
Sắc mặt ông trắng bệch.
“Tổ tiên…”
“Đã lừa tất cả chúng ta.”
Thiên Ngoại Vương chậm rãi gật đầu.
“Ta chưa từng là kẻ xâm lược.”
“Ta chỉ là người canh cửa.”
“Còn các ngươi…”
“Đã tự tay mở chiếc khóa cuối cùng.”
Tôi nắm chặt Mệnh Đăng.
“Vậy sau cánh cửa…”
“Là gì?”
Thiên Ngoại Vương im lặng.
Lần đầu tiên kể từ khi xuất hiện.
Ánh mắt hắn hiện lên một tia sợ hãi.
Chỉ một thoáng.
Rồi biến mất.
Hắn nhìn thẳng vào tôi.
“Thứ ngay cả ta…”
“Cũng không dám đối mặt.”
Cả thiên địa chìm vào tĩnh lặng.
Kẻ Săn Đèn từ phía xa cũng xuất hiện.
Hắn ngẩng đầu nhìn cánh cổng.
Giọng khàn đặc.
“Thì ra…”
“Ta cũng sai rồi.”
Không ai ngờ.
Ngay cả người truy tìm chân tướng suốt bao năm như hắn…
Cũng chưa từng biết sự thật.
________________________________________
Chương 20
Đại kết quyển
Ầm!
Ngay khi bức tranh biến mất.
Mười hai phong ấn hợp nhất hoàn toàn.
Một cột sáng trắng xuyên thẳng lên bầu trời.
Không gian nứt ra từng tầng.
Cánh cổng trắng khổng lồ chậm rãi hiện lên.
Nó lớn đến mức che kín cả bầu trời.
Không có ma khí.
Không có yêu khí.
Chỉ có khí tức thần thánh đến mức khiến tất cả mọi người đều run rẩy.
Ngay cả Thiên Ngoại Vương cũng cúi đầu.
Thành chủ quỳ xuống.
Chuông Chủ tự động rơi khỏi tay ông.
Thủ Thư quỳ xuống.
Quyển Thiên Thư cuối cùng hóa thành tro bụi.
Thiên Đạo Thụ đồng loạt cúi toàn bộ cành lá.
Quỷ Thành phát ra chín tiếng chuông trầm thấp.
Toàn bộ linh hồn anh hùng đều quỳ một gối.
Tôi ngơ ngác nhìn tất cả.
“Sư phụ…”
“Sao mọi người…”
Sư phụ cắn chặt răng.
Hai đầu gối ông cũng từ từ hạ xuống.
Ông cố chống gậy.
Nhưng vẫn không thể chống lại uy áp ấy.
“Đó là…”
“Khí tức từ thời đại trước cả Thiên Đạo.”
Cánh cổng từ từ mở ra.
Không có tiếng nổ.
Không có ánh sáng chói mắt.
Chỉ có một bàn tay trắng như ngọc nhẹ nhàng đặt lên cánh cửa.
Bàn tay ấy hoàn mỹ đến mức không giống người phàm.
Ngay sau đó.
Một bóng người mặc trường bào trắng chậm rãi bước ra.
Không ai nhìn rõ gương mặt.
Quanh thân người ấy phủ đầy thần quang.
Chỉ cần đứng ở đó.
Thiên địa đã tự động cúi đầu.
Mệnh Đăng trong tay tôi đột nhiên rung lên dữ dội.
Tôi cố giữ.
Nhưng…
Rắc.
Một tiếng nứt rất nhỏ vang lên.
Tôi hoảng hốt cúi đầu.
Trên thân Mệnh Đăng…
Xuất hiện vết nứt đầu tiên.
Bảy ngọn lửa truyền thừa đồng loạt lay động.
Bóng người áo trắng chậm rãi ngẩng đầu.
Giọng nói bình tĩnh vang khắp thiên địa.
“Rốt cuộc…”
“Các ngươi cũng mở cửa.”
Tôi ngẩng đầu nhìn người ấy.
Không hiểu vì sao.
Trái tim tôi đau đến nghẹt thở.
Dường như…
Tôi đã từng gặp người này từ rất lâu.
Rất lâu trước khi mình được sinh ra.
Bóng người áo trắng cũng nhìn về phía tôi.
Ánh mắt hai chúng tôi chạm nhau.
Ngay khoảnh khắc ấy.
Mệnh Đăng trong tay tôi sáng rực.
Rồi lại vang lên một tiếng nứt thứ hai.
Tôi biết.
Đại Kiếp thật sự…
Bây giờ mới bắt đầu.
—— HẾT QUYỂN 18 ——
Chaporia
Bình Luận (0)