“Ta biết.”
“Cuối cùng…”
“Lời hứa ấy cũng hoàn thành.”
Tôi ôm chầm lấy ông.
Khẽ nói.
“Cảm ơn Sư phụ.”
Ông cười hiền.
“Là ta phải cảm ơn con.”
“Bốn trăm năm cô độc.”
“Đổi lấy một tiếng Sư phụ.”
“Đáng rồi.”
Lần đầu tiên.
Tôi cảm nhận được.
Người đàn ông trước mặt không chỉ là Sư phụ.
Ông cũng là người đã dành cả cuộc đời…
Để chờ tôi xuất hiện.
________________________________________
Chương 17
Khôi phục
Sáng hôm sau.
Toàn bộ cường giả của thiên hạ đều tập trung tại Tần gia.
Mười một chìa khóa phong ấn lần lượt bay lên trời.
Viên ngọc của Long Quy.
Linh phù của cổ tự.
Cành cây từ Thiên Đạo Thụ.
Chuông Chủ Quỷ Thành.
Cùng tất cả tín vật của những phong ấn còn lại.
Chúng xoay quanh trận pháp dưới lòng đất.
Thủ Thư hô lớn.
“Bắt đầu!”
Mười ba vị chưởng môn đồng thời truyền linh lực.
Anh ba dẫn động Thiên Đạo Thụ.
Anh hai bảo vệ bên ngoài.
Anh cả điều động toàn bộ đại trận.
Tôi đứng giữa trận nhãn.
Mệnh Đăng trong tay tỏa sáng hơn bao giờ hết.
“Bảy đời Người Giữ Đèn.”
“Xin hãy giúp con.”
Ngay lập tức.
Bảy bóng người xuất hiện phía sau tôi.
Họ cùng đưa tay về phía Mệnh Đăng.
Ánh sáng vàng bao phủ toàn bộ bầu trời.
Ầm!
Phong ấn dưới lòng đất từ từ mở ra.
Từng đạo phù văn cổ nối liền với mười một phong ấn còn lại.
Một…
Hai…
Ba…
Cho đến khi…
Phong ấn cuối cùng hoàn toàn kết nối.
Mười hai cột sáng đồng thời bắn thẳng lên trời.
Khắp thiên hạ.
Những phong ấn từng nứt vỡ đều bắt đầu tự chữa lành.
Hắc khí nhanh chóng tan biến.
Bầu trời lần đầu tiên sau rất nhiều tháng trở lại màu xanh.
Mọi người ngẩng đầu nhìn cảnh tượng ấy.
Có người bật khóc.
Có người quỳ xuống.
Có người cười lớn.
Thành chủ chống gậy đứng dậy.
“Thành công rồi…”
Thủ Thư cũng mỉm cười.
“Thiên địa…”
“Được cứu rồi.
”
Tôi ôm Mệnh Đăng.
Lần đầu tiên cảm thấy nhẹ nhõm.
Có lẽ…
Đại Kiếp thật sự đã kết thúc.
________________________________________
Chương 18
Đại Kiếp cười
Đúng lúc tất cả mọi người đang vui mừng.
Một tiếng cười bỗng vang lên giữa bầu trời.
Ha…
Ha ha ha…
Tiếng cười ấy không lớn.
Nhưng lại truyền khắp thiên địa.
Nụ cười của Thiên Ngoại Vương.
Không gian phía trên mười hai phong ấn chợt vặn vẹo.
Bóng dáng hắn từ từ hiện ra.
Lần này không phải phân thân.
Mà là bản thể.
Khí tức khổng lồ khiến toàn bộ thiên địa rung chuyển.
Mười ba vị chưởng môn lập tức biến sắc.
Thành chủ siết chặt Chuông Chủ.
“Chuẩn bị chiến đấu!”
Thế nhưng…
Thiên Ngoại Vương chỉ đứng đó.
Không hề ra tay.
Hắn nhìn mười hai phong ấn đã hoàn chỉnh rồi bật cười đầy thích thú.
“Cảm ơn.”
Mọi người đều ngẩn người.
Thành chủ lạnh giọng.
“Ngươi nói gì?”
Thiên Ngoại Vương mỉm cười.
“Ta nói…”
“Cảm ơn các ngươi.”
“Đã giúp ta hoàn thành việc này.”
Tôi cảm thấy tim mình đập mạnh.
Một dự cảm cực kỳ bất an dâng lên.
Thủ Thư cũng dần tái mặt.
Thiên Ngoại Vương chậm rãi dang hai tay.
“Các ngươi vẫn luôn hiểu lầm.”
“Ta chưa từng muốn phá phong ấn.”
“Cũng chưa từng muốn ngăn các ngươi.”
Hắn nhìn khắp tất cả mọi người.
Nụ cười càng lúc càng rực rỡ.
“Bởi vì…”
“Thứ ta muốn.”
“Chính là để các ngươi…”
“Tự tay khôi phục toàn bộ mười hai phong ấn.”
Cả thiên địa…
Lặng ngắt như tờ.
Chương 19
Chân tướng
Sau câu nói của Thiên Ngoại Vương, không một ai cất lời.
Thành chủ lạnh lùng nhìn hắn.
“Ngươi đang nói dối.”
Thiên Ngoại Vương chỉ cười.
“Vậy…”
“Để ta cho các ngươi xem sự thật.”
Hắn khẽ giơ tay.
Mười hai cột sáng trên bầu trời đồng thời rung chuyển.
Những phù văn cổ bắt đầu xoay ngược.
Ngay sau đó, một bức tranh khổng lồ hiện lên giữa không trung.
Chaporia
Bình Luận (0)