Họ chiến đấu.

Không phải vì thắng.

Mà vì phía sau họ là gia đình.

Nhìn hình ảnh ấy, tôi bỗng mỉm cười.

Anh hai…

Đã không còn chỉ là một ảnh đế.

Anh ấy đã trở thành người bảo vệ thật sự.

Chương 14

Người kế nhiệm Quỷ Thành

Buổi tối hôm đó, Thành chủ gọi tôi đến đại điện.

Trong căn phòng chỉ còn hai ông cháu.

Ông đặt Chuông Chủ lên bàn.

Chiếc chuông đen khẽ phát ra tiếng ngân.

“Con bé.”

“Ngồi đi.”

Tôi ngoan ngoãn ngồi xuống.

Ông nhìn tôi rất lâu.

Dù đã mất ký ức về tôi, ánh mắt ấy vẫn dịu dàng như trước.

“Ta không nhớ con.”

“Nhưng trái tim ta nói…”

“Ta rất tin con.”

Ông đẩy Chuông Chủ về phía tôi.

“Nhận lấy.”

Tôi ngơ ngác.

“Đây là…”

“Tín vật của Quỷ Thành.”

“Từ hôm nay.”

“Con sẽ là người kế nhiệm.”

Tôi lập tức lắc đầu.

“Không được.”

“Tại sao?”

Tôi nhìn thẳng vào ông rồi cười.

“Ông còn sống.”

“Con chưa cần.”

“Nếu sau này ông già thật rồi.”

“Con sẽ giúp ông.”

Thành chủ ngẩn người.

Một lúc lâu sau, ông bật cười thật lớn.

Tiếng cười vang khắp đại điện.

“Được.”

“Vậy ta sẽ cố sống lâu thêm vài năm.”

Ông xoa đầu tôi.

Trong khoảnh khắc ấy, tôi có cảm giác ông dường như nhớ ra điều gì.

Nhưng rất nhanh.

Ánh mắt ấy lại trở nên mơ hồ.

Chương 15

Phong ấn thứ mười hai

Theo chỉ dẫn của Thiên Thư, chúng tôi lần lượt khôi phục thêm ba phong ấn.

Đến khi chỉ còn phong ấn cuối cùng, tất cả đều lâm vào bế tắc.

Không ai tìm được vị trí của nó.

Thủ Thư kiểm tra Thiên Thư suốt ba ngày ba đêm.

Cuối cùng, ông chậm rãi chỉ vào một điểm trên bản đồ.

Tất cả mọi người đều sững sờ.

“Không thể nào…”

Anh cả lẩm bẩm.

Tôi cũng nhìn theo.

Điểm sáng ấy…

Nằm ngay giữa Tần gia.

Chúng tôi lập tức trở về.

Vừa bước qua cổng lớn, Mệnh Đăng trong tay tôi đã phát sáng dữ dội.

Ánh sáng chiếu xuống sân.

Mặt đất rung lên.

Một trận pháp khổng lồ từ từ hiện ra dưới chân.

Phù văn lan khắp căn nhà.

Từ phòng khách.

Đến sân sau.

Đến gốc cây nơi tôi thường chơi.

Cuối cùng nối thành một vòng tròn hoàn chỉnh.

Thành chủ nhìn trận pháp rồi hít sâu một hơi.

“Thì ra…”

“Tần gia.”

“Chính là trung tâm của toàn bộ đại trận.”

Tôi ngơ ngác nhìn ngôi nhà mình đã sống từ ngày xuống núi.

Bao năm qua.

Tôi chạy nhảy.

Ăn cơm.

Ngủ nghỉ.

Vậy mà chưa từng biết.

Ngay dưới chân mình…

Lại là phong ấn cuối cùng của cả thiên địa.

Chương 16

Bí mật của Sư phụ

Đêm đó, sau khi mọi người rời khỏi Tần gia để chuẩn bị khôi phục phong ấn cuối cùng, chỉ còn tôi và Sư phụ ngồi dưới gốc cây trong sân.

Ánh trăng rất sáng.

Sư phụ rót cho mình một chén trà rồi nhìn trận pháp dưới chân hồi lâu.

Ông khẽ thở dài.

“Đến lúc phải nói cho con biết rồi.”

Tôi nghiêng đầu.

“Nói gì ạ?”

Ông cười nhạt.

“Con nghĩ…”

“Việc ta gặp được con trên Hắc Hổ Sơn là trùng hợp sao?”

Tôi chớp mắt.

“Không phải hả?”

Ông lắc đầu.

“Không.”

“Bốn trăm năm trước.”

“Ta đã biết sẽ có ngày hôm nay.”

Tôi ngây người.

Sư phụ nhìn lên bầu trời, ánh mắt như xuyên qua dòng thời gian.

“Bốn trăm năm trước, khi ta còn rất trẻ, ta từng gặp Người Giữ Đèn đời trước.”

“Bà ấy bị trọng thương.”

“Biết mình không còn sống được bao lâu.”

“Trước khi mất, bà ấy giao cho ta một lời hứa.”

“Nếu sau này xuất hiện một đứa trẻ mang Mệnh Đăng…”

“Hãy tìm thấy nó.”

“Hãy nuôi dạy nó.”

“Hãy để nó lớn lên trong một gia đình.”

“Đừng để nó cô độc.”

Giọng ông ngày càng khàn.

“Ta chờ suốt bốn trăm năm.”

“Nhìn từng triều đại thay đổi.”

“Nhìn từng người quen rời đi.”

“Chỉ để đợi con.”

Nước mắt tôi bất giác rơi xuống.

“Sư phụ…”

Ông đưa tay lau nước mắt cho tôi.

“Ngày ta nhìn thấy con trên Hắc Hổ Sơn.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...