Tôi theo phản xạ giật mình.
Suốt bao năm qua.
Mỗi lần tiếng chuông vang lên.
Đều là lúc quỷ xuất hiện.
Là lúc phong ấn bị phá.
Là lúc có người cầu cứu.
Tôi vội nhìn quanh.
Con phố vẫn sáng đèn.
Trẻ con vẫn cười đùa.
Người bán kẹo hồ lô vẫn rao hàng.
Bầu trời đầy pháo hoa.
Không có quỷ.
Không có yêu ma.
Không có bóng tối.
Chỉ có một cơn gió nhẹ đi qua.
Tiếng chuông lại khẽ ngân.
Leng…
Tôi cúi đầu.
Chiếc chuông nhỏ trên cổ tay vẫn còn đó.
Nhưng lần này.
Nó không báo hiệu tai họa.
Nó chỉ đang rung theo gió.
Tôi mỉm cười.
Cuối cùng.
Chiếc chuông cũng có thể nghỉ ngơi rồi.
Sư phụ đứng bên cạnh.
Khẽ xoa đầu tôi.
“Con nghe thấy gì?”
Tôi ngẩng đầu.
“Con nghe thấy…”
“Tiếng của nhân gian.”
Sư phụ cười.
Ánh mắt hiền từ như ngày đầu tiên gặp tôi trên Hắc Hổ Sơn.
Đêm ấy.
Khắp thế giới.
Hàng ngàn chiếc đèn lồng cùng thắp sáng.
Không một ngọn nào tắt.
Chương 20
Tiểu tổ tông
Sáng mùng Một.
Tôi còn đang ngủ ngon thì mẹ đã nhẹ nhàng lay vai.
“Noãn Noãn.”
“Dậy thôi.”
“Hôm nay đi học.”
Tôi dụi mắt.
Ngơ ngác nhìn mẹ.
“Đi học?”
Mẹ bật cười.
“Đúng rồi.”
“Con vẫn là học sinh mẫu giáo.”
Tôi ôm chăn lăn một vòng.
“A…”
“Con quên mất.”
Dưới nhà.
Anh cả đã ngồi sẵn trên xe.
Anh hai lén nhét mấy cái bánh quy vào cặp tôi.
“Đói thì ăn.”
Anh ba cẩn thận kiểm tra chiếc chuông nhỏ trên cổ tay tôi.
Nó vẫn yên tĩnh.
Không phát sáng.
Không rung.
Anh ba mỉm cười.
“Tốt rồi.”
Ba đứng trước cửa chỉnh lại cổ áo cho tôi.
Mẹ cúi xuống buộc dây giày.
Sư phụ vẫn ngồi dưới gốc cây uống trà.
Giống hệt buổi sáng rất nhiều năm trước.
Tôi đeo cặp lên lưng.
Vừa chạy ra cổng vừa quay đầu vẫy tay.
“Sư phụ.”
“Con đi học đây.”
Sư phụ cười.
“Ừ.”
“Đi đi.”
“Chiều nhớ về ăn cơm.”
“Dạ.”
Tôi cười thật tươi.
Chiếc xe chậm rãi lăn bánh.
Tôi mở cửa kính.
Gió xuân thổi vào mặt thật mát.
Hai bên đường.
Những chiếc đèn lồng đỏ vẫn còn treo trước mỗi ngôi nhà.
Khẽ lay động dưới ánh nắng.
Không một chiếc nào tắt.
Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Bầu trời xanh thật đẹp.
Mây trắng cũng thật đẹp.
Thế giới này…
Đẹp thật.
Tôi khẽ mỉm cười.
Chiếc chuông nhỏ trên cổ tay bỗng rung rất nhẹ.
Leng…
Không có quỷ.
Không có phong ấn.
Không có Đại Kiếp.
Chỉ có tiếng cười của một cô bé bốn tuổi rưỡi đang háo hức đến lớp.
Tôi biết.
Sau này mình sẽ lớn lên.
Anh cả sẽ già đi.
Anh hai có thể sẽ không còn làm diễn viên.
Anh ba cũng sẽ có cuộc sống của riêng mình.
Ba mẹ.
Sư phụ.
Rồi một ngày cũng sẽ rời xa tôi.
Nhưng có một điều sẽ không bao giờ thay đổi.
Đó là ngọn đèn trong lòng.
Bởi có những ngọn đèn không cần linh lực để cháy.
Chỉ cần…
Có người yêu thương nhau.
Tôi tên là Tần Noãn Noãn.
Năm nay bốn tuổi rưỡi.
Và đây…
Là câu chuyện của tôi.
Hết toàn bộ.
Lời kết
Mỗi người đều có một ngọn đèn trong lòng.
Khi một ngọn đèn sáng lên, nó chỉ có thể soi sáng một người.
Nhưng khi ngàn vạn ngọn đèn cùng thắp sáng.
Chúng sẽ hợp thành ánh sáng của cả nhân gian.
Mong rằng sau khi gấp cuốn sách này lại.
Bạn vẫn sẽ giữ ngọn đèn trong tim mình.
Để một ngày nào đó.
Nó cũng có thể soi sáng một người khác.
Đó.
Chính là phép màu đẹp nhất trên thế gian.
—— HẾT TOÀN BỘ TIỂU TỔ TÔNG NOÃN NOÃN 4 TUỔI RƯỠI ——
Chaporia
Bình Luận (0)