Là rắn!

Lông tơ toàn thân tôi lập tức dựng đứng.

“A!”

Tôi hét lên, cả người trực tiếp bật nhảy, luống cuống đưa tay ra sau lưng.

Nhưng bộ đồ thú bông vừa dày vừa nặng.

Tôi căn bản không thể chạm được vào thứ bên trong, chỉ có thể nhảy loạn tại chỗ, tay chân vung vẩy lung tung.

Trông chẳng khác nào một món đồ chơi béo ú bị vặn dây cót.

Bên cạnh lập tức vang lên tiếng cười lanh lảnh của cậu bé vừa thực hiện trò đùa thành công.

“Ha ha! Là rắn giả thôi! Nhìn cô ấy sợ kìa! Ngu chết đi được!”

Con rắn mô phỏng trượt qua trượt lại trong quần áo.

Cảm giác lạnh lẽo dính sát vào da khiến tôi sợ đến mức hồn vía bay mất một nửa.

Chân tôi vấp một cái, cả người lập tức bổ nhào về phía trước.

“Bịch” một tiếng nặng nề.

Tôi ngã rạp xuống đất.

Không lệch chút nào, vừa vặn ngã cách Hứa Thanh Việt và cô gái kia không xa.

Tôi nằm sấp trên mặt đất, khuôn mặt vùi trong chiếc đầu thú khổng lồ, lòng muốn chết cũng có.

Xong rồi.

“Em không sao chứ?”

Giọng Hứa Thanh Việt vang lên trên đỉnh đầu.

Ngay sau đó, một bàn tay thon dài với khớp xương rõ ràng đưa tới trước mặt tôi, muốn đỡ tôi dậy.

Trong lòng tôi lập tức căng thẳng.

Không thể để anh nhận ra!

Tôi vội vàng lùi về sau, dùng cả tay lẫn chân bò dậy khỏi mặt đất.

Sau đó, tôi ôm chặt đầu thú, sợ nó rơi xuống, rồi xoay người chạy sang bên cạnh.

Bộ đồ thú bông vừa to vừa nặng, ống quần rộng thùng thình.

Tôi dùng đôi chân ngắn ngủn chạy về phía trước, lúc chạy còn nảy lên nảy xuống.

Trông chẳng khác nào một con khỉ đang nhảy nhót trên bãi biển.

Buồn cười bao nhiêu thì buồn cười bấy nhiêu.

Phía sau vang lên rất nhiều tiếng cười.

Hình như còn có cả tiếng Hứa Thanh Việt gọi tôi.

Tôi không dám quay đầu, chỉ cắm đầu chạy thẳng về phía trước.

Chạy một mạch đến con hẻm phía sau trung tâm thương mại, tôi mới dừng lại, dựa vào tường thở hổn hển từng hơi lớn.

Tôi tháo chiếc đầu thú xuống.

Đầu và mặt đều đầy mồ hôi, trái tim vẫn còn đập thình thịch không ngừng.

Mất mặt quá đi mất.

Sau khi tan làm, tôi thất thần trở về ký túc xá, lại phát hiện thẻ sinh viên của mình cũng mất rồi.

Đúng là xui xẻo đủ đường.

08

Cả đêm đó, tôi trằn trọc mãi không ngủ yên.

Sáng hôm sau, tôi vừa vệ sinh cá nhân xong thì dì quản lý ký túc xá gọi điện, nói dưới tầng có một nam sinh tìm tôi.

Tôi xuống tầng.

Từ xa, tôi đã nhìn thấy Hứa Thanh Việt đứng trong bóng cây dưới ký túc xá.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua kẽ lá, rơi thành từng vệt sáng loang lổ trên chiếc sơ mi trắng của anh.

Anh yên tĩnh đứng ở đó, giống như một bức ký họa thủy mặc vừa được điểm màu.

Sạch sẽ đến mức chói mắt.

Tôi chú ý thấy giữa những ngón tay anh đang cầm một quyển sổ nhỏ màu xanh.

Thẻ sinh viên của tôi!

Không ngờ lại được anh nhặt thấy.

Vậy chắc chắn anh cũng đã nhận ra con thú bông vụng về bị rắn giả dọa đến nhảy loạn trên đất hôm qua chính là tôi rồi.

Tôi hít sâu một hơi, cắn răng lết tới.

“Đàn anh…”

Anh ngước mắt nhìn tôi, đưa thẻ sinh viên sang, giọng nói không nghe ra cảm xúc gì.

“Hôm qua nhặt được trước cửa trung tâm thương mại.”

“Cảm ơn, cảm ơn!”

Tôi vội vàng dùng hai tay nhận lấy, nắm chặt trong lòng bàn tay, trong lòng thấp thỏm bất an.

“Đứa trẻ nghịch ngợm lấy rắn giả dọa em, tôi đã chặn phụ huynh nó lại, phê bình ngay trước mặt rồi.”

“Con rắn mô phỏng đó cũng đã bị vứt đi.”

Tôi đột ngột ngẩng đầu.

“Hả?”

“Bị dọa sợ rồi đúng không?”

Anh nhìn tôi, giọng nói trầm xuống:

“Sau này gặp lại chuyện như vậy, đừng chỉ biết cắm đầu chạy một mình.”

“Cần nói lý thì nói lý, cần truy cứu thì truy cứu.”

Tôi cúi đầu, ngón tay vô thức cạy mép thẻ sinh viên, giọng nhỏ như tiếng muỗi.

“Em… em chỉ thấy cuối tuần không có việc gì nên đi làm thêm, kiếm chút tiền sinh hoạt thôi…”

“Dùng chính đôi tay của mình để kiếm tiền, làm công việc gì cũng không mất mặt.”

Anh nhìn tôi, giọng nói nghiêm túc hiếm thấy:

“Huống hồ giữa trời nóng như vậy, em còn mặc bộ đồ thú bông dày cộp đứng suốt cả ngày.”

“Em thật sự rất giỏi.”

Tôi ngẩn người, chậm rãi ngẩng đầu nhìn anh.

Trong mắt anh không có nửa phần chế giễu.

Chỉ có sự công nhận rõ ràng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...