Trong lòng tôi giống như bị thứ gì đó khẽ va vào, mềm đi một chút.

Anh dừng lại, như đột nhiên nhớ ra một chuyện quan trọng, hơi nhíu mày rồi nói:

“Còn nữa, cô gái hôm qua đi cùng tôi là…”

“Em biết!”

Tôi vô thức cướp lời.

“Là ánh trăng sáng của anh!”

Hứa Thanh Việt lập tức nhíu mày, vẻ mặt khó hiểu.

“Ánh trăng sáng gì?”

Sắc mặt anh nghiêm túc hẳn lên, giọng nói cũng gấp gáp hơn vài phần.

“Đó là em họ của tôi.”

“Em họ ruột, con gái của chú hai.”

“Con bé học trường sư phạm ở thành phố bên cạnh. Mẹ tôi luôn lo tôi ăn uống không tốt, nên thỉnh thoảng nhờ con bé tiện đường mang chút đồ ăn nhà làm tới.”

“Học kỳ này nó đã đến trường chúng ta hai ba lần. Có lẽ bị người khác tình cờ nhìn thấy vài lần, nên mới bị đồn bậy thành ánh trăng sáng gì đó.”

Anh giải thích cực kỳ nghiêm túc.

Giống như chỉ sợ tôi thật sự tin lời đồn kia.

“Từ nhỏ đến lớn, tôi chưa từng có ánh trăng sáng nào, cũng chưa từng thích cô gái nào.”

“Thời trung học chỉ lo học hành thi cử, lên đại học lại bận môn chuyên ngành và các cuộc thi.”

“Hơn nữa, tôi luôn giữ mình trong sạch. Em đừng tin mấy lời đồn lung tung đó.”

Tôi vừa nghe vừa âm thầm suy nghĩ.

Không phải ánh trăng sáng à?

Vậy nghĩa là anh không có người mình thích.

Lỡ một ngày nào đó, anh đồng ý lời tỏ tình của người khác thì sao?

Chẳng phải công việc độc quyền của tôi sẽ không duy trì được lâu nữa à?

Không được.

Phải nhanh chóng mở rộng thêm vài hạng mục kinh doanh, tích lũy thêm tiền.

Tránh sau này nguồn thu bị cắt đứt đột ngột.

Hứa Thanh Việt giải thích đến khô cả miệng, gần như khai sạch toàn bộ lý lịch của mình.

Kết quả quay đầu lại, anh lại thấy tôi đang thất thần.

Đôi mày anh càng nhíu chặt hơn.

“Phản ứng của em chỉ có vậy thôi à?”

“Hả?”

Tôi mờ mịt ngẩng đầu.

“Không thì phải thế nào?”

“Chẳng phải em nói thích tôi sao?”

Anh nhìn chằm chằm vào mắt tôi, giống như muốn tìm ra chút cảm xúc khác thường trong đó.

“Nghe những lời đồn này mà em hoàn toàn không ghen à?”

Tôi chớp chớp mắt.

“Không ghen.”

“Cho dù anh thật sự có người mình thích cũng không sao, em đều hiểu mà.

Cùng lắm thì tôi đổi cách khác kiếm tiền thôi.

Nhìn vẻ mặt thản nhiên, hoàn toàn không để bụng của tôi, Hứa Thanh Việt tức đến bật cười.

Anh nghiến răng nói:

“Tô Hiểu, tôi không có người nào khác mình thích.”

“Trước đây không có, sau này…”

Anh dừng lại một chút, ánh mắt khóa chặt lấy tôi.

“Cũng chỉ có một người.”

Tôi gật đầu.

“Em biết rồi.”

“Ý đàn anh là anh một lòng học tập, sau này chỉ chuyên tâm vào sự nghiệp và việc học đúng không?”

“Tự giác quá đi mất.”

“Quả nhiên người ưu tú luôn có yêu cầu rất cao với bản thân!”

Tôi giơ ngón tay cái lên.

Hứa Thanh Việt: “…”

Gân xanh trên trán anh nhảy lên rõ ràng đến mức mắt thường cũng có thể nhìn thấy.

Anh hít sâu một hơi, rồi chậm rãi thở ra.

Như thể đang sợ mình sẽ tức đến ngất xỉu ngay tại chỗ.

Được.

Rất tốt.

Trong đầu cô nhóc mê tiền này, ngoài tiền ra, quả nhiên chẳng chứa nổi thứ gì khác.

09

Lớp tổ chức liên hoan, ban đầu tôi vốn không định đi.

Kết quả bạn cùng phòng nói lớp trưởng mời khách, lẩu miễn phí không ăn thì quá phí của trời.

Tôi lập tức gật đầu đồng ý.

Địa điểm liên hoan là một quán lẩu Trùng Khánh gần trường.

Dầu đỏ trong nồi sôi sùng sục, hơi nóng bốc lên nghi ngút.

Mọi người vừa ăn vừa nói cười ầm ĩ, bầu không khí vô cùng náo nhiệt.

Ăn được một nửa, có người đề nghị chơi thật hay thách.

Miệng chai quay trúng ai, người đó phải chọn một mục.

Không chọn thì uống phạt một cốc bia lạnh.

Vận may của tôi đúng là tệ hại.

Chưa chơi được hai vòng, miệng chai đã vững vàng chỉ thẳng vào tôi.

“Thật hay thách?”

Lớp trưởng cười hùa theo.

Tôi suy nghĩ một lúc.

Thử thách quá dễ mất mặt, vẫn là nói thật an toàn hơn.

“Nói thật.”

“Vậy để tớ hỏi!”

Nữ sinh hoạt bát nhất lớp lập tức giơ tay, nháy mắt nói:

“Tô Hiểu, cậu có thật sự thích Hứa Thanh Việt bên khoa Luật không?”

Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều nhìn về phía tôi.

Tôi ngẩn người.

Cuối cùng, tôi cầm cốc bia trên bàn lên.

“Tớ chọn uống rượu.”

“Ồ, còn ngại không chịu nói kìa!”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...