“Không phải trộm cũng không phải cướp, có bằng lái bốn năm rồi, yên tâm mà lên.”
Thế là, tôi chẳng hiểu sao lại ngồi lên xe anh.
Từ hôm đó, mỗi sáng Lý Khiết đều đúng giờ xuất hiện ở cổng trường, chiều lại đúng giờ đợi tôi ở toà soạn.
Lâu ngày thành quen, đến mức tôi bắt đầu thấy ngại.
Rằm tháng Giêng, tôi định sau giờ tan làm sẽ nói với Lý Khiết đừng đến đón nữa.
Ai ngờ hôm đó, tôi chờ mãi mà chẳng thấy bóng dáng anh đâu.
Tôi gọi điện cho anh, bắt máy lại là giọng của một người lạ:
“Cô là bạn của cậu ta à? Cậu ta đánh nhau, đang ở đồn công an. Cô có thể đến một chuyến không?”
“Ầm ——”
Một tia sét giữa mùa đông giá lạnh, nổ thẳng trong đầu tôi.
20
Tôi nhìn thấy Lý Khiết trong đồn công an, mặt mũi bầm dập đầy vết thương.
Người đàn ông trung niên đối diện có vẻ còn bị nặng hơn, vừa mắng chửi anh, vừa quay sang than vãn với cảnh sát.
Lý Khiết ngồi co ro ở góc phòng, cúi gằm đầu, không nói một lời.
Tôi đứng ở xa nhìn anh, bỗng thấy lòng chua xót.
Tôi nhớ lại cái đêm ba năm trước—cũng là trong đồn công an—bố tôi ngồi đó, gục đầu ủ rũ. Ký ức ấy khắc sâu tận xương tủy.
“Cháu là bạn của Lý Khiết đúng không?” – Một chú cảnh sát thấy tôi đứng ngoài cửa mãi, liền gọi tôi vào.
Nghe tiếng động, Lý Khiết ngẩng đầu lên, phản ứng như chim sợ tên, ánh mắt tràn đầy căng thẳng.
Người đàn ông trung niên kia thấy tôi bước vào, lập tức đứng phắt dậy định nói lý với tôi.
Lý Khiết cũng lập tức bật dậy khỏi ghế, nhìn chằm chằm ông ta như phòng bị sẵn sàng.
“Làm gì đấy? Ngồi xuống hết!” – Cảnh sát quát một tiếng, rồi quay sang tôi giải thích:
“Là thế này, hai người này đánh nhau, chúng tôi đi tuần thì gặp được nên đưa về… Khoan đã, cháu khóc à?”
Tôi vốn định kìm nén, nhưng khung cảnh này chạm đúng nỗi đau, nước mắt kiểu gì cũng không ngăn được.
Chú cảnh sát vừa liếc mắt đã phát hiện ra.
Và còn nói to nữa!
Tôi vừa thấy xấu hổ, vừa thấy bất lực. Đã vậy ai nhắc đến lại càng rơi nước mắt ào ào, như mất kiểm soát.
Cả ba người đàn ông trong phòng đều hoảng hốt.
“Trình Hựu, đừng khóc… Tôi không sao đâu.” – Lý Khiết cuống lên. Anh chưa từng thấy tôi như vậy, muốn lại gần an ủi nhưng lại sợ cảnh sát không cho, chỉ có thể ngồi tại chỗ lo lắng.
Người đàn ông trung niên lúc nãy còn hùng hổ đòi lý lẽ, giờ cũng cứng họng, không dám mở lời.
Chú cảnh sát vội vàng đưa tôi khăn giấy, vừa dỗ vừa trấn an:
“Không nghiêm trọng như cháu nghĩ đâu, có thể hòa giải được.”
“Tức là… anh ấy không phải đi tù đúng không?” – Tôi nức nở hỏi.
Bởi vì tôi thật sự rất sợ, sợ lặp lại ký ức kinh hoàng ba năm trước ấy.
“Không đâu. Đợi ba mẹ hai bên đến rồi thương lượng là được.” – Chú cảnh sát vừa an ủi tôi, vừa quay sang giáo huấn Lý Khiết:
“Bạn cháu lo lắng cho cháu như vậy, sau này đừng dính vào chuyện phi pháp nữa.”
Lý Khiết cứ nhìn tôi đăm đăm, rồi bất chợt… cười.
Lúc đầu tôi tưởng mình bị nước mắt làm mờ mắt, nhưng lau sạch xong mới phát hiện—anh thật sự đang cười. Một nụ cười vui vẻ, rạng rỡ.
21
Ba của Lý Khiết đến nơi, hai cha con không hề nói với nhau câu nào.
Tôi thấy lạ, nhưng cũng không tiện hỏi.
Xử lý xong xuôi, ông ấy liếc nhìn tôi một cái, lại liếc sang Lý Khiết:
“Muốn tự đi hay theo tao về?”
“Con tự đi.” – Lý Khiết đáp, mặt lạnh tanh.
Ông ta lên xe, lái đi thẳng.
Tôi và anh đứng lặng ở cửa đồn công an.
Anh châm một điếu thuốc, rít hai hơi, quay sang nhìn tôi mới chợt nhớ ra—giữa đêm mùa đông thế này, lạnh cắt da.
“Ký túc xá khóa cửa rồi, về nhà tôi đi.” – Anh dụi thuốc, cởi áo khoác dày khoác lên người tôi.
“Tôi không lạnh.” – Tôi từ chối, định trả lại áo.
“Mặc vào.” – Anh nói bằng giọng ra lệnh.
Tôi ngoan ngoãn nghe theo, khoác áo của anh.
Dù gì cũng đang lạnh run, tôi chỉ mạnh miệng được hai giây thôi.
—
Khi đến nhà anh, tôi thực sự sốc.
Lý Khiết ở một căn hộ cao cấp giữa trung tâm thành phố.
Tôi không hề biết nhà anh lại giàu đến vậy.
Ba anh không có ở nhà, anh dặn người giúp việc dọn dẹp phòng cho khách.
“Trình Hựu, giúp tôi bôi thuốc với.” – Anh soi gương, nhăn nhó,
“Cái mặt này của tôi không thể bị hủy dung được.”
Tôi theo anh vào phòng.
Căn phòng gọn gàng sạch sẽ, nhưng tông màu chủ đạo lạnh lẽo xám xịt, không có chút hơi ấm nào.
Trên tủ đầu giường chỉ có một chiếc đèn bàn… và một bức ảnh.
Trong ảnh là một người phụ nữ xinh đẹp mặc váy trắng, và một cậu bé nhỏ xíu.
Cậu bé có đôi mắt, hàng mày—giống hệt Lý Khiết đang đứng trước mặt tôi.
Đợi đã…
Váy trắng hai dây?
Tôi chăm chú nhìn tấm ảnh, phát hiện chiếc váy người phụ nữ mặc rất giống chiếc Lý Khiết đã tặng tôi—nhưng vẫn có sự khác biệt.
Nếu đứa bé trong ảnh thật sự là Lý Khiết, thì chiếc váy ấy ít nhất cũng đã mười mấy năm tuổi rồi.
Nhưng cái mà anh tặng tôi, nhìn qua là hàng mới tinh.
“Đó là mẹ tôi.” – Giọng Lý Khiết cắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Anh từng chỉ nhắc đến mẹ đúng hai lần. Lần này… và lần trước…
Lúc ở bệnh viện, khi anh đột ngột gọi một tiếng “mẹ”.
Chaporia
Bình Luận (0)