Tôi nhìn chằm chằm vào bức ảnh. Người phụ nữ trong bộ váy trắng, vóc dáng lại có vài phần giống tôi khi đứng biểu diễn hôm đó.
Chả trách…
“Dì ấy rất đẹp.” – Tôi không biết nên nói gì, nhưng câu khen này xuất phát từ tận đáy lòng.
“Bà ấy không còn nữa rồi.”
Tôi: “!!!”
Tôi tròn mắt nhìn Lý Khiết, thậm chí chẳng biết phải an ủi sao cho đúng.
“Không sao đâu, cũng qua lâu rồi.” – Anh mỉm cười với tôi, cố tỏ ra như chẳng có gì, nhưng nụ cười ấy rõ ràng vẫn phủ một tầng u buồn rất dày.
“Hôm nay tên khốn kia mắng chửi mẹ tôi, cho nên…” – Anh không nói hết, nhưng tôi hiểu.
“Nếu là tôi, chắc tôi cũng ra tay.” – Tôi muốn anh cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Lý Khiết nhìn tôi, ánh mắt hiếm khi nghiêm túc đến vậy, khiến tim tôi như khựng lại.
Tôi bắt đầu bôi thuốc cho anh.
Lý Khiết ngồi ở mép giường, tôi khom người đứng trước mặt anh.
Tay cầm bông tăm thấm dung dịch sát trùng, tôi cẩn thận bôi từ trán xuống má.
Lý Khiết đúng là loại lì lợm, mắt không chớp, cứ thế nhìn chằm chằm tôi.
Sắp bôi xong, tôi cúi sát mặt anh hơn để xem còn sót chỗ nào không…
Thì ngay khoảnh khắc đó, anh bất ngờ hôn tôi.
Môi chạm môi.
Tôi hoảng loạn, tay chân luống cuống.
Bông tăm rơi xuống đất, dung dịch sát trùng đổ tung tóe.
Tôi dùng chút sức mới đẩy được anh ra.
“Anh làm gì vậy?” – Tôi vừa tức vừa xấu hổ.
“Không nhịn nổi. Muốn hôn.” – Giọng anh khàn khàn, đáp thẳng thừng.
Trong mắt anh như có lửa, thiêu đốt cả hai má tôi đỏ bừng.
“Thuốc bôi xong rồi, anh tự dọn đi.” – Tôi bỏ chạy khỏi phòng như bay.
Chỉ khi ra đến hành lang, tôi mới dám để tim mình điên cuồng đập loạn.
Lý Khiết bị điên rồi.
Còn tôi… hình như cũng không bình thường nữa.
22
Lý Khiết vẫn tiếp tục đưa đón tôi đi làm mỗi ngày.
Người ngoài nhìn vào cũng có thể thấy rõ thái độ của anh dành cho tôi, mà tôi… làm sao không biết chứ.
Gần đây, lời của Trình Tranh cứ quanh quẩn mãi trong đầu tôi:
“Đừng thân với cậu ta quá. Bị loại người đó bám lấy là phiền phức lắm.”
Tôi hay mơ thấy cảnh mình khóc đến sụp đổ ở đồn công an, thậm chí còn mơ thấy vào tù thăm Lý Khiết.
Mỗi lần giật mình tỉnh giấc, gối đều ướt sũng.
Tôi nhìn căn phòng ký túc vắng ngắt, đau lòng mà không biết nên kể cho ai.
Gần đến ngày khai giảng, tôi đưa ra một quyết định—dẫn Lý Khiết đi gặp ba tôi.
Phòng thăm nuôi rất nhỏ. Ba tôi ở bên kia tấm kính, tôi và Lý Khiết ở bên này.
Ba năm rồi, tôi chưa từng đến thăm ông.
Ông gầy hẳn đi.
Thấy tôi, ông cười—nụ cười hiếm hoi mà lâu lắm tôi mới thấy lại.
“Bạn trai à?” – Ông nhìn Lý Khiết sau lưng tôi rồi hỏi.
“Không phải, chỉ là bạn thôi.” – Tôi cố giữ giọng thật bình tĩnh.
“Có bạn rồi, tốt quá.” – Ánh mắt ông rời khỏi Lý Khiết, dừng lại trên người tôi – “Trước giờ, Hựu Hựu nhà ta chẳng thích kết bạn với ai cả.”
Tôi nghe mà tim nghẹn lại, chua xót đến tận đáy lòng.
Kết thúc buổi thăm nuôi, tôi và Lý Khiết ngồi thụp bên lề đường trước cổng trại giam.
Đối diện là cánh đồng rộng, bát ngát không thấy điểm dừng.
Lý Khiết lấy thuốc lá ra.
“Cho tôi một điếu.” – Tôi bất chợt nói.
Lý Khiết sững người, có vẻ đang do dự.
“Chỉ một điếu thôi, chỉ lần này thôi.” – Giọng tôi có phần van nài.
Cuối cùng, anh vẫn đưa cho tôi.
Nhưng ngay sau hơi đầu tiên, tôi đã bị sặc đến nước mắt chảy ròng.
“Không hút nữa, không hút nữa!” – Lý Khiết hốt hoảng giật điếu thuốc khỏi tay tôi, “Đáng lẽ tôi không nên đồng ý mới phải.”
Tôi thấy thất vọng: “Không đồng ý thì thôi, tôi có đòi hỏi gì nhiều đâu, cũng chẳng có gì để cần anh phải đồng ý cả.”
“Ai nói thế?” – Lý Khiết bỗng bật dậy.
Tôi ngơ ngác nhìn anh.
Anh đỡ tôi đứng lên, ôm chầm lấy tôi: “Về sau em muốn gì, cứ nói với anh. Anh cho em tất cả.”
Anh nói… cho tôi tất cả.
Tôi cảm thấy biết ơn, lại càng thêm xúc động.
Tôi kể cho anh nghe chuyện về ba mình.
“Hồi đó ông thường xuyên tụ tập đánh nhau, mẹ tôi không chịu nổi nên mới ly hôn. Sau khi ly dị, ông càng làm tới. Có lúc kẻ thù tìm đến tận nhà gây sự.
“Ba năm trước, trường gọi tôi lên, nói có việc gấp. Tôi đến đồn công an, mới biết ông bị bắt vì đánh người trọng thương, bị tuyên án năm năm tù.”
Lý Khiết không ngờ tôi lại chia sẻ chuyện đó, ánh mắt anh càng lúc càng sâu.
“Lý Khiết, đừng đánh nhau nữa.” – Giọng tôi nhẹ nhưng kiên quyết.
Anh lặng lẽ nhìn về cánh đồng trước mặt.
Tôi nhìn theo ánh mắt anh.
Đồng hoang mùa đông trơ trụi, chẳng có gì ngoài vài con sẻ nhảy loạn, kêu lích chích bay ngang.
“Ừ, không đánh nữa.”
23
Từ khi nhập học, Lý Khiết như biến thành người khác: đi học đúng giờ, tham gia hoạt động đầy đủ.
Anh giải tán cả đám đàn em, còn không quên dạy dỗ: “Năm ba rồi, không làm gì ra hồn thì sau này ăn gió Tây Bắc chắc?”
Những lúc ngành tôi không có tiết, tôi đôi khi sẽ đến lớp cùng anh.
Ban đầu, người trong lớp anh cứ nhìn tôi như đang xem kịch.
Nhưng quen dần rồi cũng thôi.
Tuy nhiên, việc đến lớp với anh lại dễ đụng mặt Lăng Thu Thu.
Mỗi lần gặp, anh ta vẫn chào tôi bằng một nụ cười lịch thiệp.
Chaporia
Bình Luận (0)