“Chẳng phải lần trước Lăng Thu Thuật từng nói muốn bảo chị em tổ chức một buổi gặp mặt sao?”
Tôi chợt hiểu ra.
Hóa ra “tổ chức một buổi gặp mặt” mà anh ấy nói chính là chuyện này.
Bây giờ vấn đề là—
Có nên đi hay không?
“Đi đi.”
Lý Khiết như thể nhìn thấu suy nghĩ trong lòng tôi.
“Tiện thể còn có cơ hội tiếp xúc nhiều hơn.”
“Vậy còn anh…”
Tôi biết tính hắn trước giờ muốn làm gì thì làm, hoàn toàn không giống kiểu người sẽ đi du lịch cùng một nhóm sinh viên ngoan ngoãn.
Nhưng câu tiếp theo của hắn lại khiến tôi ngây ra.
“Đi.”
Lý Khiết hút được nửa điếu thì dập tắt thuốc.
“Đi để chốt chị em.”
Nguyên tắc rơi rụng không còn một mảnh.
Đúng là Lý Khiết đối với Trình Tranh không biết mệt là gì.
Chỉ là tôi không nỡ nói thẳng với hắn.
Trình Tranh vốn chẳng có chút hứng thú nào với hắn cả.
Tôi giả vờ lơ đãng nhắc nhở:
“Chị tôi không thích kiểu con trai hay đánh nhau đâu.”
Lý Khiết vẫn bình thản, chỉ “ừ” một tiếng rồi không nói gì thêm.
Cũng phải.
Là trùm trường, chắc hắn không thiếu chiêu trò để theo đuổi người mình thích.
Còn tôi, một kẻ độc thân bền vững, tốt nhất vẫn nên bớt góp ý linh tinh.
Đến ngày xuất phát đi Hạ Môn, tôi mới phát hiện—
Chuyến đi này không chỉ có bốn người chúng tôi.
Còn có bạn cùng phòng của Trình Tranh, bạn thân của Lăng Thu Thuật.
Tính cả chúng tôi, tổng cộng ba nữ năm nam.
Tám người tất cả.
Tôi liếc nhìn Lý Khiết bên cạnh.
Hắn cũng đang nhìn tôi, vẻ mặt vẫn cà lơ phất phơ như thường ngày.
Cảm giác như hai chúng tôi mới là người ngoài lạc nhịp hoàn toàn giữa nhóm này.
“Trình Hựu, em đến rồi à!”
Trình Tranh kéo tôi lại, dáng vẻ vô cùng phấn khởi, rồi giới thiệu với mọi người:
“Đây là em gái mình, Trình Hựu.”
“Trời ơi, hai người giống nhau thật đấy.”
“Đúng là chị em song sinh.”
“Thử tìm điểm khác nhau giữa Trình Tranh và Trình Hựu xem nào!”
Không biết ai khơi mào, cả đám người lập tức xúm lại quan sát, bắt đầu phân tích tôi và Trình Tranh.
Tôi bị vây giữa vòng tròn, trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn.
Cảm giác này khiến tôi vô cùng không thoải mái.
Thậm chí còn có chút khó chịu.
“Được rồi, đừng trêu hai chị em nữa.”
Ngay lúc tôi sắp không chịu nổi, Lăng Thu Thuật vỗ tay cắt ngang bầu không khí, thu hút sự chú ý của mọi người về phía mình.
“Sắp lên máy bay rồi, mọi người kiểm tra hành lý, sau đó xếp hàng xuống thôi.”
Cuối cùng đám đông cũng tản ra, bắt đầu kiểm tra hành lý và điểm danh.
Tôi nhìn về phía Lăng Thu Thuật, khẽ gật đầu cảm ơn.
Anh mỉm cười đáp lại tôi.
“Xếp hàng nào, xếp hàng nào!”
Lý Khiết kéo vali chắn ngang trước mặt tôi.
“Tôi đứng ở đây nhé.”
Tầm nhìn bị hắn chặn mất.
Tôi bực mình vỗ nhẹ vào cánh tay hắn.
Hắn lập tức làm bộ bị đau.
“Em đánh đau vậy cơ à?”
Tôi liếc hắn một cái sắc lẹm.
Đến khi tôi nhìn lại về phía Lăng Thu Thuật, anh đã quay đi làm việc khác rồi.
10
Đến Hạ Môn, điểm đến đầu tiên của chúng tôi là Cổ Lãng Tự.
Khi nhận phòng ở homestay, vì số lượng nam nữ đều là số lẻ nên phải có một nam một nữ ở riêng mỗi người một phòng.
“Em ở một mình cũng được.”
Nhìn Trình Tranh và bạn cùng phòng của chị khoác tay nhau, tôi chủ động lên tiếng.
Phía nam thì dễ hiểu hơn nhiều.
Người lẻ ra là Lý Khiết.
Dù sao cũng chẳng có ai dám ở chung phòng với trùm trường cả.
Sau khi mọi thứ được sắp xếp xong, tôi thấy rảnh rỗi nên định ra ngoài đi dạo, ngắm Cổ Lãng Tự về đêm.
Vừa bước đến cổng homestay, tôi đã nhìn thấy Lý Khiết đứng ở đó, không biết đang đợi ai.
“Đi dạo không?”
Thấy tôi, Lý Khiết quay đầu lại.
Trên mặt hắn lộ rõ vẻ vui mừng.
Tôi gật đầu.
Những con hẻm nhỏ ở Cổ Lãng Tự đan xen chằng chịt.
Hai bên đường là những ngôi nhà mang kiến trúc rất đặc biệt.
Tôi và Lý Khiết cùng đi trong một con hẻm vắng.
Gió đêm dịu mát, cảnh vật xung quanh cũng khiến lòng người dễ chịu.
“Đi hết con hẻm này là ra biển.”
Lý Khiết chỉ tay về phía trước.
“Đi, tôi dẫn em qua đó.”
Tôi lặng lẽ đi theo hắn.
Một tay cầm điện thoại, vừa đi vừa chụp lại những góc nhỏ xinh xắn bên đường.
Lý Khiết hôm nay rất lạ.
Không cà khịa.
Cũng không ồn ào.
Cứ đi được một đoạn, hắn lại dừng lại chờ tôi.
Tôi vừa chụp xong một chú mèo con bên đường, đang bước nhanh lên phía trước thì bỗng nhìn thấy cách đó không xa có hai bóng người rất giống Trình Tranh và Lăng Thu Thuật.
Tôi đang định nhìn kỹ hơn thì Lý Khiết đột nhiên quay người, chắn ngay trước mặt tôi.
“Đi nhầm rồi.”
Tôi không kịp dừng bước, cả người đâm thẳng vào lồng ngực hắn.
Tôi cảm nhận rõ cơ thể Lý Khiết cứng đờ trong giây lát.
Nhưng rất nhanh, hắn đã đưa tay ôm lấy vai tôi, dẫn tôi rẽ sang một con hẻm khác.
“Không phải lối đó. Là bên này.”
Tôi vẫn cố quay đầu nhìn về phía Trình Tranh và Lăng Thu Thuật.
Nhưng Lý Khiết cứ cố tình che khuất tầm mắt tôi.
“Vừa rồi tôi thấy hình như là chị tôi với anh Lăng Thu Thuật, đúng không?”
Tôi không nhịn được hỏi.
Chaporia
Bình Luận (0)