“Có à? Tôi không thấy.”
Lý Khiết đáp rất tự nhiên.
“Nếu chị em thật sự ở đó, tôi đã chạy qua từ lâu rồi.”
Cũng đúng.
Lần này hắn đi là vì muốn tiếp cận Trình Tranh.
Với cái mũi nhạy bén của một tên si tình, hắn tuyệt đối không thể bỏ lỡ cơ hội tốt như vậy.
Lý Khiết dẫn tôi vòng qua mấy con hẻm.
Cuối cùng, chúng tôi cũng đến được bãi biển.
Tiếng sóng vỗ rì rào vào bờ đá khiến lòng tôi bất giác dịu lại.
Đột nhiên tôi cảm thấy chuyến đi này hình như cũng không tệ lắm.
“Đang nghĩ gì vậy?”
Lý Khiết nhặt một mảnh vỏ sò dưới chân, tiện tay ném ra biển.
“Tôi à…”
Tôi quay đầu lại, ngốc nghếch cười với hắn.
“Đang thả hồn thôi.”
Dưới ánh trăng, đôi mắt Lý Khiết sâu thẳm.
Hắn nhìn tôi không chớp mắt.
Một lúc sau, hắn ngồi xuống bên cạnh tôi, cùng nhìn về phía mặt biển đang lấp lánh ánh bạc.
“Vậy tôi ngồi đây, thả hồn với em.”
11
Chiều hôm sau lịch trình khá dày. Cả nhóm bảo muốn đi Nhật Quang Nham.
Tôi lại không hứng thú lắm.
Trên đảo Cổ Lãng Tự có một bảo tàng piano, tôi muốn tới đó tham quan.
“Bảo tàng thì có gì vui đâu!” – Có người nói.
“Thiểu số phục tùng đa số đi!”
“Đúng đó, đừng có tách nhóm làm mất vui.”
Mọi người bắt đầu bàn tán ồn ào.
“Ông đây sợ độ cao, không đi Nhật Quang Nham đâu.” – Lý Khiết đột ngột lên tiếng, đang ngồi gác chân trông nhàn tản.
Cả đám ngạc nhiên nhìn anh ta, còn anh ta thì vẫn thản nhiên như không có chuyện gì.
Bầu không khí bỗng trở nên lúng túng.
Đúng lúc đó, Lăng Thu Thuật lên tiếng:
“Bảo tàng piano nghe nói có trưng bày piano mạ vàng rất hiếm, còn có cả cây piano bốn góc cổ nhất thế giới, tôi cũng muốn xem thử. Vậy chia làm hai nhóm đi, ai thích gì thì chọn cái đó.”
Anh ta quay lại nhìn Trình Tranh:
“Em với Trình Hựu đều biết chơi piano, chỗ đó đáng để tham quan lắm.”
“Vậy thì đi thôi!” – Cô gái phía sau anh ta cười rạng rỡ, đồng ý ngay không chút do dự.
Cuối cùng, nhóm tôi có bốn người đi bảo tàng piano, số còn lại thì đi Nhật Quang Nham.
Bảo tàng không lớn, nhưng các cây đàn cổ ở đó đúng là báu vật.
Vì từng học piano nên tôi càng trân trọng khoảng thời gian được ở đó chiêm ngưỡng.
Lăng Thu Thuật thì chuẩn bị kỹ lưỡng, đến mỗi cây đàn đều kể lịch sử, chia sẻ câu chuyện thú vị với tôi và Trình Tranh.
“Anh rành dữ vậy?” – Trình Tranh không tiếc lời khen.
“Trước khi đi tôi có tìm hiểu sơ chút thông tin.” – Anh ấy cười dịu dàng với Trình Tranh.
Hai người họ trò chuyện rôm rả, còn tôi thì chẳng chen vào nổi một câu.
Trình Hựu, đồ ngốc!
Ngay cả một lời khen trước mặt người mình thích cũng không nói nổi.
Tôi âm thầm tự mắng mình, rồi vô thức nhìn ra ngoài cửa sổ.
Lý Khiết đang tựa lưng vào tường, rít thuốc.
Nói là đi bảo tàng, thật ra anh ta chẳng bước vô trong lấy một bước.
Tham quan được một lúc, tôi bỏ mặc hai người kia trong đó, đi tìm Lý Khiết.
“Sao lại ra đây?” – Thấy tôi có vẻ không vui, anh ta cau mày, “Em không chủ động thì làm sao theo đuổi được người ta?”
“Tôi nói anh đó! Đã tới tận đây rồi mà còn chẳng biết tranh thủ.” – Tôi phản bác ngay.
“Tôi hả?” – Lý Khiết cười nhàn nhã, đổi giọng bỡn cợt:
“Ai nói tôi không tranh thủ?”
“Có hả?”
Có mà lạ nhỉ.
Có mà để cho Trình Tranh và Lăng Thu Thuật nói chuyện vui vẻ vậy sao?
12
Trên đường quay lại homestay sau khi rời bảo tàng, cả nhóm đi ngang qua một bà cụ bán hoa.
“Mua hoa không các cháu ơi? Hoa đẹp đây, còn ít thôi, mua một tặng một. Bán hết rồi bà còn kịp ra bến tàu.”
Lăng Thu Thuật dừng lại, từ bó hoa ít ỏi còn lại chọn một bông hồng đỏ và một bông hồng trắng.
“Lấy hai bông này nhé. Mua một tặng một đúng không ạ?”
“Đúng rồi, quét mã QR bên này.”
Thanh toán xong, anh ấy đưa bông hồng đỏ cho Trình Tranh, rồi ngập ngừng một giây, đưa bông hồng trắng về phía tôi.
Tôi lập tức luống cuống.
Nam thần bất ngờ tặng hoa, ai mà không bối rối cho được?
Nhưng… Trình Tranh một bông, tôi một bông.
Mua một tặng một.
Không hiểu sao, niềm vui không lớn bằng cảm giác chạnh lòng.
Thì ra từ đầu đời, tôi đã là món quà “tặng kèm” trong những lựa chọn của người khác.
Lòng tự trọng mách bảo tôi đừng nhận lấy bông hoa này.
Nhưng nói gì thì nói, người ta cũng có ý tốt.
Cuối cùng tôi vẫn đưa tay ra.
Đúng lúc đó, một cánh tay khác nhanh hơn giành lấy hoa trước tôi.
“Mua một tặng một, vậy bông này tặng tôi đi.” – Lý Khiết cười hề hề nhìn Lăng Thu Thuật.
Dưới ánh nhìn sững sờ của cả ba người chúng tôi, anh ta quay sang nói với bà cụ bán hoa:
“Còn mấy bông nữa, con lấy hết nhé.”
Bà cụ cười tít mắt, còn cẩn thận gói lại cả bó cho anh ta.
“Cho em.” – Anh ta nhận lấy rồi nhét cả bó vào tay tôi.
Tôi cúi đầu nhìn mấy bông hoa thưa thớt trong tay, bỗng rơi vào trầm mặc.
Anh ta đang ganh đua với Lăng Thu Thuật sao?
Nhưng nếu vậy… bó hoa này đáng lý nên tặng cho Trình Tranh mới phải, đưa cho tôi làm gì?
13
Đêm cuối ở Hạ Môn, cả nhóm kéo nhau ra biển.
Mọi người vừa uống bia, vừa ngồi hứng gió biển.
Chaporia
Bình Luận (0)