Tôi Bị Bán Về Quê Và Tiện Tay Kiếm Năm Triệu

Khó khăn lắm tôi mới thi đỗ đại học, vậy mà lại bị bọn buôn người bắt cóc.

Chỉ là… nhìn khung cảnh quen thuộc trước mắt, đây chẳng phải quê tôi sao?

Buồn cười chết mất, vừa đến đầu làng, tôi đã chớp thời cơ lẻn sang nhà bác cả độc thân của mình:

— Bác cả, bác cả, cháu từ thành phố về rồi đây! Bác vẫn chưa kết hôn đúng không?

— Đừng lo, cháu mang từ thành phố về cho bác một chị dâu nè. Chị ấy tốt lắm, đang sốt ruột muốn gả chồng rồi, cháu còn cho chị ấy xem ảnh của bác nữa, chị ấy thích bác lắm!

— Bác nhìn kìa, chị ấy chạy về phía này nhanh thế, chắc chắn là không chờ nổi nữa rồi. Vậy cháu không quấy rầy chuyện tốt của hai người nữa, cháu về chỗ mẹ cháu đây.

— Cho cháu năm trăm tệ tiền mai mối á?

Không chỉ tiết kiệm được tiền xe, lại còn có chuyện tốt thế này nữa sao?

1

Tôi sinh ra trong một vùng núi nghèo heo hút, phía trên có ba anh trai, nhưng trong nhà chưa từng vì tôi là con gái mà không cho tôi đi học.

Ngược lại, tôi là đứa có tiền đồ nhất trong cả cái thung lũng này.

Chỉ mới một năm trước thôi, tôi đã trở thành sinh viên đại học duy nhất trong làng, còn một bước thành cục cưng của cả thôn Hứa Gia.

Nhưng sau khi thi đỗ vào thành phố lớn tôi mới phát hiện ra, vật giá ở đó đúng là đắt thật!

Chi tiêu một tháng của tôi bằng mấy tháng sinh hoạt phí của cả nhà.

Chưa kể vé tàu về quê ăn Tết, vậy mà tận hơn tám trăm tệ, nhà tôi bán một con dê cũng chỉ được chừng ấy tiền.

Lúc này, tôi đang đứng gần ga tàu, sờ túi chỉ còn lại ba trăm năm mươi tệ tám hào, lòng lạnh ngắt.

Đúng lúc tôi còn đang nghĩ xem phải mở miệng xin bố tiền thế nào, trước mắt bỗng tối sầm, giây tiếp theo, tôi đã nằm thẳng đơ trong một chiếc xe tải nhỏ.

Nhìn chiếc xe đang lao đi vun vút cùng hai nam một nữ trước mặt, tôi sợ đến mức chân tay run rẩy.

— M… mấy người… mu… muốn làm gì? — tôi run giọng nói.

Nghe vậy, gã đàn ông lực lưỡng trước mặt chậc một tiếng:

— Xúi quẩy, lại là con bé cà lăm.

Tôi: “???”

Người phụ nữ ngồi bên cạnh cũng nhíu mày, mặt đầy ghét bỏ, nâng cằm tôi lên ngắm nghía trái phải một hồi rồi do dự nói:

— Tuy là con cà lăm, nhưng được cái mặt mũi cũng xinh xắn, nhìn còn giống sinh viên đại học, chắc cũng bán được giá.

Nghe xong, tim tôi thắt lại.

Xong rồi, tôi bị bắt cóc thật rồi.

Chưa đợi tôi nói gì, người phụ nữ bên cạnh đã đột nhiên lấy một chiếc khăn bịt chặt mũi miệng tôi, trong lúc giãy giụa, ý thức của tôi dần dần mơ hồ đi.

Không biết đã qua bao lâu, tôi chậm rãi mở mắt.

Xe vẫn đang chạy về phía trước, gã đàn ông trước mặt và người phụ nữ bên cạnh lại đang lim dim buồn ngủ dựa vào ghế.

Tôi nhân cơ hội nhìn ra ngoài cửa sổ, chỉ là ngay giây sau tôi đã sững người.

Núi Hổ Đầu, thôn Hứa Gia…

Khoan đã! Núi Hổ Đầu, thôn Hứa Gia?!

Đây chẳng phải quê tôi sao?

Trong lúc gấp gáp, tôi cũng chẳng còn để ý liệu có khiến bọn buôn người chú ý hay không, ra sức bám lấy cửa kính nhìn ra ngoài. Vừa nãy chắc không phải tôi nhìn nhầm chứ? Rõ ràng tôi đã nhìn thấy trên tấm bia đá có khắc sáu chữ “Núi Hổ Đầu thôn Hứa Gia”.

Nhưng tôi còn chưa kịp nhìn được bao lâu thì cả người đã bị người phụ nữ bên cạnh kéo mạnh, ngã sang một bên.

— Mày muốn làm gì? Ngoan ngoãn cho tao. Còn dám nhìn lung tung nữa, tao móc mù mắt mày. — người phụ nữ hung tợn quát.

Tôi lặng lẽ cúi đầu xuống, khẽ nói:

— Em biết rồi, em sẽ nghe lời.

Nhưng ngay giây tiếp theo sau khi ả buôn người dời mắt đi, khóe môi tôi lại lặng lẽ cong lên.

Tuy vừa nãy chỉ nhìn được vài cái, nhưng tôi vẫn có thể chắc chắn, đây đúng là quê tôi.

Buồn cười chết mất, bị buôn người bắt cóc mà lại bị bán thẳng về quê mình.

Đúng là hoang đường hết sức!

Thế này thì ngay cả tiền xe về nhà tôi cũng tiết kiệm được rồi.

2

Khoảng thời gian tiếp theo, tôi trơ mắt nhìn chiếc xe chạy vào đầu làng.

Vừa mới vào làng, xe tải nhỏ đã dừng lại.

Cửa xe mở ra, người phụ nữ từ phía sau đẩy thẳng tôi xuống đất, kéo tôi định đi vào trong làng.

Lúc này, gã đàn ông trong xe gõ gõ cửa kính, cười nói:

— Chị Hoa, con bé này giao cho chị nhé, bọn em đi gặp đại ca bàn giao trước.

Chị Hoa lạnh mặt gật đầu:

— Cứ yên tâm.

Nói xong, chiếc xe liền chạy thẳng đi.

Giây tiếp theo, tôi bị chị Hoa kéo mạnh từ dưới đất đứng dậy, ả vừa lôi tôi đi vừa trợn mắt hung dữ quát:

— Đừng hòng giở trò với tao, quanh đây toàn là núi, trong vòng năm chục dặm chỉ có mỗi cái làng này. Mày mà dám chạy, chưa kịp chạy ra khỏi núi đã bị sói trên núi cắn chết rồi. Muốn sống thì ngoan ngoãn cho tao.

Tôi ngoan ngoãn gật đầu, cố nhịn cười:

— Chị Hoa, em biết rồi. Sau này cái làng này sẽ là nhà em, em tuyệt đối không chạy đâu.

Chị Hoa hồ nghi nhìn tôi hai cái, hình như không ngờ tôi lại nghe lời như vậy:

— Thật không? Mày đừng có giở trò với tao. Nếu để tao biết được, tao đánh gãy chân mày.

Nghe vậy, tôi chớp chớp mắt vô tội, nghiêm túc nói:

— Chị Hoa, em không lừa chị đâu. Thật ra, vừa đặt chân tới đây, em đã có cảm giác như được về nhà.

Chắc là bị lời tôi làm cho kinh ngạc, chị Hoa ngẩn ra trong chốc lát, sau đó sắc mặt trở nên hơi khó coi, miệng lẩm bẩm không ngừng:

— Xong rồi, con bé này chẳng lẽ là đồ ngốc?

— Chậc, đồ ngốc thì chẳng đáng giá…

Tôi: “…”

Đi chưa bao lâu, mắt tôi bỗng sáng lên.

Phía trước kia chẳng phải là nhà bác cả độc thân của tôi sao? Mà người đang đứng ở cửa chính là bác ấy.

Nhân lúc chị Hoa không chú ý, tôi dùng sức hất mạnh tay ả ra rồi cắm đầu chạy về phía trước.

Buồn cười chết mất, hồi nhỏ tôi giúp nhà làm nông không ít, loại phụ nữ như chị Hoa tôi một tay cũng xách nổi.

Còn chạy bộ thì càng khỏi phải nói, trong làng tôi nổi tiếng chạy nhanh.

Chạy chưa được mấy phút tôi đã bỏ chị Hoa lại phía sau.

Nhìn bác cả độc thân trước mặt, nước mắt tôi suýt nữa rơi xuống:

— Bác cả, bác cả, cháu từ thành phố về rồi đây!

Bác cả nhìn thấy tôi rõ ràng cũng rất vui, cười nói:

— Ủa, chẳng phải bé Văn Văn sao, được nghỉ nên về rồi à?

Tôi hưng phấn gật đầu lia lịa:

— Bác cả, bác cả, bác vẫn chưa cưới vợ đúng không?

Nghe vậy, bác cả hơi buồn bã:

— Ừ.

Tôi xua tay:

— Đừng lo! Cháu mang từ thành phố về cho bác một cô vợ nè. Chị ấy tốt lắm, đang nóng lòng muốn gả chồng rồi, cháu còn cho chị ấy xem ảnh của bác nữa, chị ấy thích bác lắm!

Nói xong, tôi chỉ chỉ chị Hoa đang chạy bổ về phía tôi.

Mục LụcChương Sau →

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...