Anh cả thì càng ngắn gọn, chỉ có một câu:
— Đánh chết lũ cặn bã ấy.
Nhìn sự quan tâm và tức giận trong mắt bố mẹ cùng mấy anh trai, tôi cảm động đến mức suýt khóc.
Cũng là hôm nay về tới nhà tôi mới phát hiện ra, từ lúc tôi bị bắt lên xe tải nhỏ đến lúc quay về thôn Hứa Gia, đã tròn bốn ngày rồi.
Mấy ngày đó, phần lớn thời gian tôi đều trong trạng thái hôn mê, thỉnh thoảng tỉnh lại một chút thì sau lưng cũng luôn có chị Hoa bám chặt, trời mới biết mấy ngày nay tôi đã sợ đến mức nào.
Mãi cho tới khi phát hiện mình vậy mà lại bị bán về quê, lòng tôi mới hơi yên lại.
Nhưng bây giờ về đến nhà, nhìn người nhà đều muốn đòi lại công bằng cho mình, tôi mới thật sự an tâm.
Nghĩ tới đó, nước mắt tôi tí tách rơi xuống, mẹ tôi đau lòng muốn chết, ôm tôi vào lòng rồi nhẹ nhàng vỗ hai cái:
— Ngoan nào, không khóc, Văn Văn nhà mình chịu ấm ức rồi. Mẹ tuyệt đối sẽ không tha cho lũ buôn người đó đâu.
Tôi gật đầu, sau đó nghiêm túc nói:
— Bọn buôn người bắt cóc con có ba người, trong đó có hai nam một nữ. Chị Hoa bị bác cả giữ chân rồi, hai tên đàn ông đang ở nhà Hứa Đại Quý, nhưng lúc xuống xe con nghe một trong hai tên nói là phải đi gặp đại ca của chúng để bàn giao, vậy nên chắc chắn tới đây không chỉ có ba người đó thôi. Chúng ta nhất định phải cẩn thận, tốt nhất nên gọi điện báo công an trước.
Lúc này, anh cả đột nhiên xoa đầu tôi, vui mừng nói:
— Văn Văn lớn rồi, nghĩ chuyện cũng cẩn thận ghê. Báo công an trước, rồi chúng ta cùng tới nhà Hứa Đại Quý.
— Vâng.
Sau khi báo công an, bên kia nói là làng chúng tôi quá hẻo lánh, họ sẽ cố gắng chạy tới nhanh nhất có thể, chậm nhất là trưa mai sẽ đến.
Đúng lúc chuẩn bị xuất phát, điện thoại di động bỗng reo lên.
Tôi nhìn màn hình hiện lên là bác cả, theo bản năng liền bắt máy.
Điện thoại vừa kết nối, đầu bên kia lập tức truyền tới giọng oang oang của bác cả:
— Văn Văn à, người phụ nữ này đúng là buôn người thật đó à, bác nhốt cô ta lại rồi, cô ta còn bảo cô ta có đồng bọn, tận một trăm người lận, phải làm sao đây?!
Nghe vậy, lòng tôi căng thẳng, sau đó lập tức nói:
— Bác cả, bác kiểm tra xem trên người ả có đồ liên lạc gì không, lấy hết đi, canh chừng ả cho kỹ. Cháu đã báo công an rồi, ngày mai công an sẽ tới, đến lúc đó hốt trọn ổ của bọn chúng, xem ả còn dám ngông cuồng nữa không!
— Được rồi, dám bắt cóc sinh viên đại học duy nhất của làng mình, bác tuyệt đối sẽ không để cô ta yên đâu. — bác cả ở đầu bên kia tức giận nói.
Cúp điện thoại xong, tôi không nhịn được mà nheo mắt.
Một băng nhóm một trăm người.
Bắt được một tên buôn người thưởng năm vạn, một trăm tên, vậy chẳng phải là…
Năm triệu?
Trong chớp mắt, trong đầu tôi xẹt qua nhà cửa, xe cộ và… nam sinh đại học đẹp trai.
5
Nói làm là làm.
Lề mề chậm chạp trước giờ không phải phong cách của thôn Hứa Gia chúng tôi.
Phải nhân lúc bọn chúng chưa kịp phản ứng, đánh cho chúng trở tay không kịp.
Thế là ngay tối hôm đó, trời tối gió lớn, cả nhà sáu người chúng tôi cầm gậy gỗ xông thẳng tới nhà Hứa Đại Quý.
Lúc tới nơi, Hứa Đại Quý đang đứng ngoài cửa cười cười nói nói với hai tên buôn người, còn đưa thuốc cho chúng.
Ha, cái tính nóng của anh ba tôi, vừa lên đã một gậy đánh thẳng tên đang nhận thuốc ngã dúi xuống đất.
Tên buôn người còn lại vừa định xông lên giúp, đã bị anh cả tôi túm cổ áo nhấc bổng lên.
Giây tiếp theo, tên đó cũng bị quăng xuống đất.
Còn Hứa Đại Quý thì bị cảnh tượng này làm cho sững sờ, còn chưa kịp nói gì đã bị mẹ tôi xông lên tát cho một cái.
Mặt lập tức sưng lên.
Hứa Đại Quý là loại bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh, bị mẹ tôi tát một cái nhưng lại không dám đánh trả.
Buồn cười chết mất, mẹ tôi quanh năm làm việc ngoài đồng, sức lớn vô cùng, lại còn bao năm “dạy dỗ” mấy ông anh nghịch ngợm của tôi, thân thủ đã luyện ra từ lâu, loại người lười biếng như Hứa Đại Quý đúng là không đánh lại mẹ tôi.
Hơn nữa chắc là bản thân hắn cũng chột dạ, đối diện với ánh mắt muốn ăn tươi nuốt sống của mẹ tôi, đến đầu cũng không dám ngẩng lên.
Lúc này, tên buôn người xăm trổ nằm dưới đất lên tiếng:
— Chúng mày là ai? Vừa xông lên đã đánh người, còn có pháp luật không vậy?
Tên tài xế nằm bên cạnh cũng lập tức phụ họa:
— Đúng đó, bọn tao là người làm ăn đàng hoàng, đến thôn Hứa Gia tụi mày làm ăn, tụi mày tiếp đãi khách kiểu này à? Cẩn thận bọn tao báo công an bắt hết tụi mày!
Nhìn ánh mắt hung dữ của hai tên buôn người, tôi tức đến bật cười.
Đúng là ăn cướp la làng.
Tiến lên hai bước, tôi giẫm mạnh lên mắt cá chân của tên xăm trổ, cười lạnh:
— Khách cái gì? Tao khinh! Buồn cười thật, mới có mấy tiếng không gặp mà đã không nhận ra bố mày rồi à?
Quả nhiên, lời vừa dứt, hai tên buôn người như gặp ma, mặt lập tức trắng bệch.
Tên tài xế chỉ vào tôi, run rẩy:
— Mày… sao mày lại ở đây? Chị Hoa đâu? Chị Hoa đi đâu rồi? Chị Hoa…
Chưa đợi hắn nói hết, mẹ tôi đã xông lên tát cho hắn hai cái, quát:
— Mày chỉ ai đó? Hoa với chả Huê cái gì, Hoa cái con khỉ, tao thấy mày trông giống Hoa hơn đấy!
Nghe vậy, tên tài xế tức đến đỏ mặt.
Lúc này, tên xăm trổ đột nhiên nhếch môi cười, tôi lập tức có dự cảm không lành.
Giây tiếp theo, hắn bất ngờ nghiêng người chộp lấy chân tôi đang giẫm lên mắt cá hắn, dùng sức kéo mạnh định lôi tôi qua làm con tin.
Kết quả bị anh cả nhanh tay nhanh mắt lại một gậy đập nằm bẹp xuống.
Nhưng vừa rồi bị kéo mạnh một cái, chiếc USB trong túi tôi bị văng ra ngoài.
Vừa hay rơi ngay dưới người tên xăm trổ, bị hắn đè nát.
Tôi: “…”
Trong USB đó là toàn bộ tài liệu thí nghiệm mà nhóm tôi theo suốt cả một học kỳ.
Vừa mới tổng hợp xong, chỉ có đúng một bản!
Còn định mấy hôm nay gửi cho thầy hướng dẫn!
Không có phần tài liệu này, cả nhóm chúng tôi cuối kỳ coi như rớt hết!
Tôi mới năm nhất thôi đó, đã muốn tôi trượt môn à!
Trong khoảnh khắc đó, trong đầu tôi lướt qua tất cả những lời chửi rủa trên đời.
Nhưng cuối cùng quy về… một loại thực vật màu xanh.
Giây tiếp theo, tôi trực tiếp vớ lấy hai cây gậy gỗ…
6
Sau đó, trong ánh mắt không thể tin nổi của tên xăm trổ, tôi bắt đầu “đánh hội đồng”.
Vừa đánh, tôi vừa giẫm, hận không thể giẫm nát cái mặt hắn.
— Mày có biết không hả? Tao theo suốt cả một học kỳ đó!
— Mày hiểu một học kỳ là cái gì không? Học bổng của tao không chỉ bay mất, giờ còn sắp trượt môn rồi, tao trượt thì thôi, mày còn kéo cả nhóm tao trượt theo!
Chaporia
Bình Luận (0)