Tôi bừng tỉnh trên nền đất cứng với một cái đầu thông suốt hơn bao giờ hết.
Mặc dù nhớ rõ như in tất cả mọi chuyện đã xảy ra, kì lạ thay, tôi lại không cảm thấy bất cứ điều gì cả.
Chúng chỉ như một cơn ác mộng thoảng qua.
Chẳng đáng để bận tâm tới.
Nằm dưới đất được bao lâu, tôi không rõ. Chỉ biết rằng khoảnh khắc ý thức của bản thân biến mất, tôi đã không còn là “tôi”.
Không, không đúng.
Tôi vẫn là tôi, còn vạn vật xung quanh đã trở thành “vạn vật xung quanh.”
Điều đó có nghĩa là gì, tôi không biết. DÙ SAO NÓ CŨNG CHẲNG QUAN TRỌNG.
Chống hai tay xuống mặt đất, tôi chậm rãi đứng dậy.
[Hửm…?]
Ủa? Chân trái của tôi đâu rồi?
À không, sai rồi, như này thì nói quá.
Đúng ra phải là tôi không cảm nhận được chân trái.
Từ lớp vải của chiếc quần đang mặc, sự bao bọc của chiếc giày đang đi đến cả sự cứng cáp của mặt đất đang đứng trên—chân trái của tôi như thể mẫn cảm trước những cảm giác đó.
Quái lạ.
Tôi thử dùng tay xoa bóp phần đùi chân trái.
Vẫn không cảm nhận được gì cả.
Thực sự rất quái lạ.
NHƯNG MÀ KHÔNG SAO.
Có lẽ, nó bị như vậy là bởi vì tôi đã nằm dưới mặt đất biết bao nhiêu tiếng đồng hồ. Tôi hẳn phải có một tư thế xấu lắm.
Thôi thì cứ đi bộ một chút rồi sẽ khỏi.
Chân trái bị mất cảm giác chứ không phải tê liệt hoàn toàn, vẫn có thể di chuyển bình thường.
Tôi kiểm tra lại cả cơ thể lần cuối.
Ngoại trừ khuôn mặt và áo đồng phục dính két bẩn từ hỗn hợp nước mắt, nước mũi và chất nôn ra thì mọi thứ đều ổn.
Có vẻ như cái hang này sạch sẽ hơn tôi tưởng.
[Chờ chút đã, ổn cái quái gì chứ?]
Cái khuôn mặt bẩn thỉu này khó chịu, ngứa ngáy kinh khủng. Lại còn mùi kinh lên được nữa chứ. Trời ạ, bát phở ăn sáng nay.
Tôi cởi bỏ chiếc áo đồng phục dài tay.
Bên trong có áo cộc tay màu đen. Hên là nó vẫn đen không tì vết.
Nhưng giờ phải làm sao đây? Không có khăn mặt.
[Hầy…]
Còn cái gì khác ngoài áo đồng phục đâu.
Thôi thì dùng tạm vậy.
Rất xin lỗi trường.
Áp phần lưng của chiếc áo sơ mi vào mặt, tôi lau lấy lau để, thật kĩ càng cho đến khi nào sạch bong cái mặt thì thôi.
[Ọe]
Nhưng dù có kì cọ sạch sẽ đến mấy thì cái mùi kinh tởm vẫn còn.
Đành chịu chứ sao, tôi không có khùng điên đến mức nhúng cái áo vào vũng nước trông có vẻ như là đầy ắp vi trùng kia đâu.
Xong xuôi, tôi cầm hai ống tay của chiếc áo và buộc thành một nút ở thắt lưng.
Đương nhiên, không thể dùng rồi vứt nó đi được. Dù bẩn nhưng nếu giặt sạch thì vẫn có thể mặc tiếp. Hoặc là lúc nguy cấp, dùng làm chăn cũng ổn.
Dẫu sao, đây có thể là kỉ vật cuối cùng của tôi về thế giới cũ.
[…]
ĐI THÔI.
Tôi phải rời khỏi đây.
Không thể ngồi im chờ chết được.
.
.
.
.
.
.
.
Thằng nhân vật chính trong một tựa game kinh dị giải đố nào đó.
Vâng, đó là tôi đây.
Trên cung đường không một bóng người và lặng im như tờ, tất cả những gì tôi nghe thấy được chỉ là tiếng bước chân cộp cộp của mình.
Chưa kể cái ánh sáng xanh lục này nữa.
Nói thật thì ban đầu tôi nghĩ rằng nó khá tuyệt.
Ý tôi là, mặc dù so sánh nó với kính nhìn đêm, nhưng thứ ánh sáng xanh lục này về cơ bản là khác hoàn toàn. Nó khiến nơi đây giống như đáy biển sâu thẳm, còn tôi là chiếc tàu ngầm với nhiệm vụ khai phá thánh tích và tìm kiếm những sinh vật mới. Như nhiệm vụ chính trong một game RPG, nó khơi dậy tâm hồn phiêu lưu trong tôi theo một cách vô cùng lãng mạn và độc đáo.
Hoặc đáng lẽ ra là như vậy, nếu như ta có thể chuyển sang cả những khu vực khác nữa thay vì chỉ mỗi cái hang động chật hẹp này.
Sàn đất gồ ghề, đẩy sỏi đá trải dài ra tưởng chừng như vô tận.
Tôi không chắc mình có bị điên không nhưng mà có một cái nhũ đá làm tôi đặc biệt để ý vì nó có hình dạng giống như chữ “C”, và trong khoảng thời gian mà tôi ước chừng là nửa tiếng, tôi đã nhìn thấy nó tổng cộng hơn 30 lần.
Chẳng nhẽ, tôi đang đi vòng tròn sao?
Không thể thế được, cái hang này từ nãy tới giờ chỉ có đường thẳng, tôi không thấy nó cong sang trái hay quẹo sang phải ở khúc nào cả.
Có một hiện tượng gì đó rất kì cục đang xảy ra ở đây.
Nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đầu của tôi đã sinh ra ảo giác vì phải nhìn đi nhìn lại cùng một khung cảnh cả trăm lần.
Để cho chắc ăn, sẽ phải đánh dấu lại những chỗ đã đi qua.
Xem nào, cái nhũ đá kia có vẻ ổn, tôi sẽ bẻ nó ra rồi dùng nó để khắc lên tường-
[OÁI!!!!]
Giật nảy cả người, tôi vội vã nhảy chân sáo lên phía trước, rồi xoay mình, mất thăng bằng và té ụp mông xuống đất.
C-Có một cái gì đó nó vừa sượt qua chân.
Ánh sáng lục bảo lấp lánh, nó phản chiếu lên đôi mắt của tôi, vẽ lên võng mạc hình ảnh của một sinh vật khiến cả thế giới phải câm nín.
Tại đó, ngay chỗ tôi vừa đứng là một cái lưng tròn chịa nhẵn bóng, với những vết đen tròn khắc lên và kẻ sọc tách rẽ nó ra làm hai nửa.
Kích thước của nó sánh ngang với một con bulldog trưởng thành.
Hai cái râu dài ở phần đầu, những cái chân nhỏ gấp khúc và lông lá.
Đấy là một con gián…khổng lồ.
[…!]
Chết tiệt! Phải làm sao đây? Nên đánh nó không? Nhưng kiểu gì? Bằng tay không ư? Với cái kích cỡ như thế? Đùa vui nhỉ? Vậy thì nên chạy? Mà chạy kiểu gì? Một con gián nhỏ thôi cũng đã nhanh nhẹn lắm rồi huống chi đây lại còn to gấp ba gấp bốn. Có chạy đằng trời. Ủa, vậy đến đây là hết rồi à? Cuộc sống dị giới của tôi?
Ấy khoan, khoan, từ từ, hoảng loạn chỉ khiến mọi chuyện tệ hơn mà thôi. Trước hết phải bình tĩnh lại và suy xét cận thận. Có khi nào nó không để ý đến tôi không? Đúng vậy, giống như bây giờ, nó đang tiếp tục bò lồm ngổm về hướng mà tôi vừa đi qua…
[H-Hở…?]
Ngay lúc tôi thốt ra câu đó, con gián khổng lồ đã bị nuốt chửng bời màn đêm tăm tối.
Hà…hà…hà…
Đừng làm tao sợ chứ, con côn trùng chết bầm!
Suýt nữa thì són ra quần rồi đấy.
Đúng dị giới chết tiệt.
[…Thôi, kệ nó đi.]
Tôi đứng dậy, phủi đít mấy cái.
Ban nãy, mình đang định làm gì nhỉ…à đúng rồi, đánh dấu lên tường.
Bước tới cái nhũ đá đầu nhọn hoắt, cao chừng thắt lưng, tôi đặt tay lên nó để chuẩn bị bẻ thì chợt để ý thấy một vật thể nằm khuất đằng sau.
Hể, một con dao…bị rỉ sét.
Rỉ sét siêu nặng.
Dưới ánh sáng lục bảo, cả lưỡi dao bị bao phủ bởi lớp két bẩn màu đen. Chỉ có cán dao là trông có vẻ bình an vô sự nên tôi thử cầm nó lên. Phần cán tê lạnh như vừa mới lấy từ trong tủ đá. Hơi nặng một chút, nhưng không quá cản trở việc vung vẩy.
Thay vì dao thì nó trông giống như một thanh kiếm cỡ nhỏ thuộc châu Âu thời trung cổ hơn. Tổng thể nó dài tầm 40 xăng, bén lưỡi ở hai bên và nhọn ở đầu. Có thanh chắn nằm ngang, và nếu để ý kĩ thì phần kết nối giữa lưỡi và cán có khắc một biểu tượng. Ba hình tròn giao nhau và ở tâm điểm của chúng là một hình tam giác.
Bỏ qua việc nó bị rỉ sét thì thứ này…ngầu bá cháy.
Vụt, vụt, vụt. Tôi thử làm vài đường cơ bản vào không khí.
Âm thanh rất đã tai.
Đúng là “Dungeon” (hầm ngục) thì phải có vật phẩm để “loot” (nhặt) mới phải!
Mặc dù không biết ai là chủ nhân của con dao này, nhưng tôi xin được nhận lấy với tất cả lòng thành kính!
Đặt con dao trở lại chỗ cũ, tôi chắp tay lại rồi vái lạy ba cái.
Đúng ra phải làm việc này trước nhưng tôi đã để sự phấn khích làm lu mờ đạo đức. Thật là mất thể diện quá.
Xong xuôi, tôi nhận lại con dao bằng cả hai tay.
Mà…ước gì có cái bao để đựng thì còn sướng hơn nữa…
À!
Cái áo đồng phục quấn trên hông, tôi đút con dao vào cái khe tạo giữa tay áo với áo cộc tay đang mặc.
Hoàn hảo.
Tôi ước gì được nhìn thấy mình ở trong gương lúc này.
Hề hề hề…thôi quay trở lại việc chính.
Với con dao này thì chả cần nhũ đá nữa, cứ thế mà dùng đ-
Cộp…cộp…cộp.
[…!]
Có tiếng bước chân, ở phía trước.
Cộp…cộp…cộp…cộp.
Nó vang lên khô khốc và lạnh lẽo.
Cộp…cộp…cộp…cộp…cộp…cộp.
Đều theo từng nhịp.
Cộp.
Rồi dừng lại.
Từ trong bóng tối, hiện ra, bóng hình của một con quái vật.
Nó có hình dạng giống người nhưng không phải người.
Tôi biết nó.
Chẳng phải xa lạ gì.
Tôi đã nhìn thấy nó vô số lần trong anime, manga và light novel.
Thấp bé, tai dài, thân hình dị dạng và làn da nhợt nhạt, đầy những vết loang lổ.
Sinh vật này chính là…goblin.
[Đùa nhau à…]
Ánh mắt liên láo của nó, hết nhìn trên nhìn xuống nhìn trái nhìn phải rồi lại hướng về phía tôi.
Mặt đối mặt, con goblin chăm chăm nhìn tôi chừng 10 giây, trong khoảng thời gian đó, tôi chết lặng, đứng im không động đậy.
Bởi lẽ, không chỉ vì ngoại hình ghê tởm. Trong hai nắm tay gầy guộc của nó, một thanh trường kiếm dài đang tỏa ra thứ mùi tanh nồng như vừa được rút ra khỏi một thứ gì đó còn ấm nóng.
Không khí xung quanh đông đặc lại. Cứ như vậy, chúng tôi đứng đó được 1 phút, rồi 2 phút…
Đến phút thứ 3, con quái vật nhoẻn miệng cười.
[!!!]
Bất giác, tôi rút con dao ra từ hông.
Sau đó con goblin khom lưng xuống—như một vận động viên chuẩn bị chạy nước rút—và phóng đi như tên bắn.
CỘP CỘP CỘP CỘP. Âm thanh bùng nổ của đôi guốc va chạm với nền đất.
Hả?
Từ từ, chờ đã.
Nó tính giết mình sao?
Lúc đầu là năm mươi mét, rồi bốn mười, ba mươi, hai mươi, khoảng cách giữa hai chúng tôi giảm một cách chóng mặt.
Chờ, khoan đã nào, tao chưa chuẩn bị tinh thần.
Kìa, ý tao là, mày đã bao giờ bị người khác chuẩn bị giết mình bao giờ chưa?! Tao thì chưa đâu…nên là CHỜ CHÚT XEM NÀO.
Mười mét…và năm mét, tôi có thể nhìn rõ cái bụng lồi lõm của nó, chiếc khố rách, và hai cánh tay khô quằm đang giơ cao ở vị trí quá đầu.
Ekh—hehe. Một âm thanh khe khẽ, ướt át, rít qua kẽ răng.
Kinh tởm…kinh tởm…khoan…không…không…không…đừng tới đây…dừng lại…
TRÁNH XA TAO RA-
KENG. Tia lửa tóe lên. Tiếng của kim loại va đập vào nhau, vọng ra khắp hang.
Có thể là nhờ bản năng, tôi không rõ. Nhưng khoảnh khắc thanh đao chuẩn bị bổ xuống đầu, cơ thể của tôi đã hành động theo vô thức và điều khuyển con dao đỡ lấy, gạt đòn tấn công sang bên phải.
Với đòn phản công bất ngờ đó, con goblin bị chệch quỹ đạo, rồi đâm sầm vào đống nhũ đá đằng sau.
May mắn, cũng có thể nói là vậy, nhưng…
[ARGHHHHHHHHHH…ĐAU CHẾT MẤT…!]
Vừa cầm sai cách, vừa phải đỡ một đòn tấn công không hề nhẹ một chút nào…phản lực từ sự va chạm đã khiến cổ tay tôi vặn theo một hướng mà bình thường nó sẽ không bao giờ có thể vặn.
[Đau…đau thật…khốn khiếp…!]
Đến cái nỗi mà ra cả nước mắt luôn rồi. Chết tiệt.
Tôi dùng chút sự tỉnh táo còn sót lại từ cơn đau trên trời dưới đất này để quay đầu lại.
Con quái vật đang chật vật lôi thanh đao bị kẹt trong nền đất ra.
Không, không cổ tay như này thì đánh đấm kiểu gì nữa?
Phải chạy thôi.
May thay sau màn trao đổi vừa rồi, vị trí của tôi và nó đã đảo ngược.
[Nhanh…!]
Không chần trừ, mặc kệ cổ tay treo lủng lẳng, tôi phóng thục mạng về màn đêm phía trước.
.
.
.
.
.
.
.
[Hộc…Hộc…Hộc]
L-Liệu đã cắt đuôi được nó chưa?
Thật sự thì đây là lần đầu tiên, tôi phải chạy hết tốc lực như vậy. Cả người tôi ướt đẫm mồ hôi. Trong lúc chạy, tôi còn không thèm ngoái lại xem nó có còn đuổi nữa không. Tôi cứ chạy, chạy và chạy, cho đến khi đầu gối mỏi rã rời.
Khốn thật, giờ nó bắt đầu đau nhức đây… đúng lúc chạy thì chân trái lại trở lại bình thường.
Mà thôi kệ, cái đấy tính sau.
Trước hết, phải kiểm tra. Tôi ngoái lại ra đằng sau.
Con đường trống rỗng và im phăng phắc. Không có dấu hiệu của tiếng bước chân nào vọng lại từ đằng xa.
[Phù………….]
Bắp chân của tôi cuối cùng cũng chịu thua. Nó đổ gục xuống ngay tại chỗ, khiến cho mông của tôi tái hôn với mặt đất lần thứ n.
[Hà…Phù…Hà…Phù]
Dựa lưng vào tường, tôi thở hổn hển như cá mắc cạn.
Aaahh…Trời ạ, mệt chết đi được.
[Ái…ui da!]
Quên mất, cổ tay phải…trời ạ, nó đã bắt đầu sưng to lên rồi.
Con dao vẫn nằm yên vị trong nắm tay.
Nếu cứ để nguyên như thế thì cổ tay nó sẽ càng tệ hơn. Tôi cẩn thận gỡ bỏ những ngón tay đang bám chặt cứng trên cán dao.
Đau! Chết tiệt! Nhìn kĩ hơn thì có những vết bầm tím nổi lên ở ngón trỏ, ngón giữa, ngón áp út và ngón út.
[Hộc…hộc…]
Mồ hôi bê bết trên trán, tôi chật vật hoàn thành xong công việc nặng nhọc. Dao chuyển sang bên tay trái.
[…]
Thôi, xong thật rồi.
Tay phải có khác gì tàn phế đâu?
Aaaaaaaaaaaaaaaarghhhhhhh…!
Muốn khóc quá. Khốn nạn.
Nhưng mà giờ có khóc…THì làM ĐƯợC gì?
Đủ rồi.
Kể từ khi đặt chân đến thế giới này, những gì tôi làm chỉ là khóc thương cho số phận thê thảm của bản thân.
Nhưng giờ sẽ khác. Nhất định sẽ phải khác.
Nếu để một chút khó khăn làm chùn bước như này, người ấy sẽ cười nhạo tôi mất.
[…Lên nào.]
Lau đi những giọt lệ nhen nhóm trên khóe mi, tôi đứng dậy.
Đúng rồi, hãy cứ như vậy, với quyết tâm này tôi sẽ-
[Hở…?]
Đây là đâu?
Cái hang động, cùng thứ ánh sáng màu xanh lục đã biến mất.
Thay vào đó, nơi tôi đang đứng là một khoảng không gian thoáng đãng, rộng lớn.
Hả??
Thế chỗ mặt đất gồ ghề là mặt sàn bằng phẳng, trông như được khảm thạch cao. Ở phía xa xăm, có bốn chiếc cột khổng lồ màu trắng tinh khôi, nó trụ đỡ trần cái trần cao chót vót – nơi những chùm đèn pha lê lấp lánh ánh sáng vàng nhạt. Mùi sỏi đá vẫn còn nguyên, nhưng đâu đó lại pha lẫn hơi mằn mặn, thanh mát và tanh nổng của biển cả.
Cứ như thể…tôi vừa bước chân vào đại sảnh của một dinh thự khổng lồ dọc nằm lưu thông với bờ biển.
[Chu oa…tuyệt vời…]
Những ưu phiền, mệt mỏi, bỗng chốc tan biến, thay thế cho nó là sự trầm trồ, kinh ngạc.
Không rõ tại sao nhưng tôi cảm thấy rất dễ chịu.
ĐừNG.
Thật thoải mái.
PhẢi rA kHỏI ĐâY.
Cảm giác giống như được đắp trong tấm chăn ấm vào những đêm trời rét buốt.
PhẢi Ra khỎi đÂy ngay…
[…Hở?]
Gì nữa đây? Một cảm giác kì lạ khác, không thể diễn tả bằng lời.
Bỗng dưng…tôi thấy sảng khoái đến lạ thường.
À, chắc là nó đây mà.
Người ta thường nói cảnh sắc dễ dàng ảnh hưởng đến tâm trạng của con người. Được tắm mình trong thứ ánh sáng ngọt ngào, ấm cúng như này thay vì cái thứ ánh sáng xanh lục ớn lạnh kia, một lẽ dĩ nhiên.
Mà thôi, cứ chầm trồ lâu quá thì lại lệch khỏi mục đích chính.
Tuyệt thì tuyệt đấy nhưng nó không thể chữa trị cho bàn tay hay lấp đầy cái bụng đang đói meo do sáng nay đã nôn sạch ra của tôi.
Rồi thì…
Ngoài mấy cái cột ra thì cách tầm trăm mét trước mặt tôi là một cái mái vòm. Kích cỡ của nó so với cả cái đại sảnh rộng lớn này thì thật sự thua xa nhưng vẫn đủ lớn để làm một phòng học.
Khoan đã, nếu nhìn kĩ hơn thì chẳng phải nó giống cái nhà tuyết tròn tròn mà người ta thường sống ở bắc cực sao?
Hừm…chuẩn rồi, nó đơn điệu, chỉ độc một màu trắng. Cửa vào lồi ra.
Sau khi bước đến trước cửa căn nhà tuyết (tạm gọi), tôi ngó vào bên trong.
Đen xì.
Không thấy gì cả.
Ước có cái điện thoại ở đây quá.
Lúc bị dịch chuyển thì có thể là do tôi đã để cặp xuống ghế nên nó không theo được cùng…
Đành vậy, đằng nào cũng chẳng có con đường nào khác để đi.
Tôi cứ vậy mà mò mẫm trong bóng tối.
Hi vọng không có sinh vật nào nhảy ra tấn công mình. Tôi nắm chắc con dao trong tay trái. Cẩn tắc vô ưu.
Sau năm bước vào, những cây đuốc treo trên trần của phòng đột ngột bùng lên, lần lượt từ phải sang trái, cả sáu cái cả thảy.
Chúng thắp sáng căn nhà tuyết bằng những ánh lửa màu đỏ cam ấm nóng.
Rồi căn phòng rung chuyển, tôi nghe được một âm thanh trầm đặc, như một tảng đá khổng lồ đang được kéo lê đi.
[H-Hở??]
Ánh đèn từ bên ngoài lụi dần…một cái cột đá từ dưới đất trồi lên, đang dần dần lấp đi lối vào!
[Khoan, chờ đã!]
Kétttttttttttt. Một âm thanh khó nghe.
Lúc tôi bước tới thì cửa vào đã bị che lấp hoàn toàn.
Cái quái gì vậy?!
[Này! Mở ra!]
CỘC CỘC CỘC CỘC. Tôi đập cán dao liên hồi vào bức tường đá.
[Tao bảo mở ra cơ mà! Ê!]
[…?]
[Tự nhiên ai đóng vào đấy! Này, đùa không vui đâu?!]
[...]
[Bố tiên sư cái nơi khỉ ho cò gáy này.]
[Ho, attend me, thou insignificant wretch.] (Hô! Mau lại đây, tiểu tốt hèn mọn.)
Từ đằng sau, một giọng nói trong trẻo vang lên.
[H-Hử???]
Nó tiếp tục ngân nga.
[Rejoice and tremble, pitiful mortal. By mine unfathomable grace, I shall bestow upon thee the privilege—aye, the honor — to unshackle me from this paltry cage.] (Hoái hoạt mà run rẩy đi, phàm nhân ti tiện. Bằng trạch thâm bất khả trắc của bản tọa, nay ta ban cho ngươi đặc ân—phải, vinh hạnh tối thượng —được tự tay giải thoát bản tọa khỏi cái long lung tầm thường này.)
Ủa? Đây là tiếng Anh…phải không nhỉ??
Chaporia
Bình Luận (0)