“Tây Tây, em, em nói gì?”
Không muốn lãng phí thời gian với anh nữa, tôi nói thẳng:
“Ngày có điểm, anh nói anh về không kịp vì mưa lớn, tôi đã đi tàu liên vùng tới tìm anh.
“Trùng hợp thật, tôi thấy anh cầm ô cho Mạnh Thư trước cửa tiệm tiện lợi, thấy hai người cùng vào khu chung cư.
“Đêm đó mưa lớn lắm, tôi không biết dưới ngọn đèn nào là hai người, nên vẫn chờ dưới lầu.
“Nhưng cho đến khi cả tòa nhà tắt hết đèn, anh vẫn không ra.
“Lộ Trạch, lừa tôi như vậy, có phải khiến anh thấy rất có cảm giác thành tựu không?”
Đầu dây bên kia hoảng rồi.
“Tây Tây, chuyện không phải như em nghĩ đâu, anh với…”
“Không cần nói cho tôi nghe, chúng ta đã chia tay rồi.
“Sau này cũng không cần liên lạc nữa.”
Tôi cúp máy, chặn luôn số của anh.
Hít sâu một hơi, tiếp tục học.
Nhưng tôi không ngờ.
Ngày hôm sau, sau khi tan học, tôi lại gặp Lộ Trạch.
9.
Anh ta đứng trước tòa nhà ký túc xá, trong tay vẫn cầm một chiếc bánh kem việt quất, nôn nóng nhìn dòng người ra vào.
Thấy tôi, mắt anh ta lập tức sáng lên, sải bước chạy tới.
“Tây Tây, em về rồi!
“Anh mua cho em bánh kem việt quất, em vừa ăn vừa nghe anh giải thích được không?”
Anh ta nhét chiếc bánh vào lòng tôi.
Tôi lùi lại một bước,bực bội hất tay ra.
“Lộ Trạch, là do tôi nói chưa rõ, hay tai anh có vấn đề?
“Chúng ta đã chia tay rồi, anh không cần giải thích, tôi không muốn nghe cũng không quan tâm, làm ơn đi chỗ khác.”
Lộ Trạch đỏ hoe mắt:
“Tây Tây, em đừng như vậy có được không?
“Trong lòng em có tức giận, đánh anh mắng anh thế nào cũng được, nhưng em đừng đối xử với anh như vậy, cũng đừng nói chia tay.
“Người anh thích từ trước tới nay đều là em, chưa từng nghĩ đến việc để ai thay thế em…”
Cái cảm giác buồn nôn ấy lại dâng lên.
Tôi nghe không nổi nữa.
“Nói mấy lời này anh không thấy ghê tởm à?”
“Anh thích tôi? Vậy mà còn sống chung với bạn tôi, Lộ Trạch, anh coi tôi là thằng ngu à?”
“Anh với cô ấy không có sống chung!” Lộ Trạch hoảng hốt, “Anh chỉ là… chỉ là…”
Mặt anh ta bỗng đỏ bừng, như có điều khó nói.
“Tây Tây, anh không muốn giấu em nữa, anh áp lực quá lớn, chỉ có thể dùng cách này để giải tỏa…
“Nhưng anh và cô ấy vẫn luôn dùng tay, không có quan hệ thực chất.
“Tây Tây, anh chưa từng nghĩ sẽ phản bội em, anh chỉ bị bệnh thôi, anh có thể cho em xem bệnh án.
“Anh đã cắt đứt hoàn toàn với Mạnh Thư rồi, sau này sẽ không gặp cô ấy nữa, em tha thứ cho anh được không?”
Anh ta nhìn tôi đầy khẩn khoản và đau đớn.
Nhưng tôi chỉ thấy buồn cười và phẫn nộ vì bị xúc phạm trí thông minh.
“Anh muốn nghe xem mình đang nói cái gì không?
“Thật sự coi tôi là thùng rác à!”
Không muốn lãng phí thời gian với anh ta nữa, tôi quay người bỏ đi.
Lộ Trạch lại túm chặt cổ tay tôi, đáy mắt cuộn lên sự không cam lòng.
“Tôi tệ đến mức không đáng tha thứ như vậy sao?
“Tôi là người trưởng thành, tôi cũng có lúc cảm xúc sụp đổ, cần được giải tỏa, nhưng tôi có ép em đâu?
“Tôi không muốn làm em tổn thương, nên mới ở bên Mạnh Thư như vậy. Chúng tôi vẫn luôn giấu em rất kỹ rồi, em còn muốn tôi thế nào nữa?
“Người ta lăng nhăng bừa bãi, bạn gái còn cho mấy lần cơ hội sửa sai, sao tôi lại đáng bị xử tử hình chứ?”
Tôi không thể tin nổi, thứ đang đứng trước mặt, miệng đầy lời xằng bậy này, lại là người tôi thích suốt mười năm.
Giơ tay lên, tôi tát thẳng vào mặt anh ta một cái.
“Vậy tôi còn phải cảm ơn anh đúng không?
“Cảm ơn anh đã phí công giấu tôi đi ngâm suối nước nóng, cảm ơn anh chỉ ngoại tình với bạn tôi, cảm ơn anh vì muốn thành toàn cho Mạnh Thư mà bắt tôi từ bỏ ngôi trường tốt hơn?
“Lộ Trạch anh còn biết xấu hổ không? Anh ngoại tình, anh hưởng thụ mập mờ, sao còn có mặt mũi bắt tôi tiếp nhận cái quả dưa chuột thối này!”
Lộ Trạch hoàn hồn, giọng run lên:
Chaporia
Bình Luận (0)