“Tây Tây, em, em đều biết rồi?”
“Phải.” Tôi nhìn anh ta, “Ông trời có mắt, để tôi nhìn rõ bộ mặt thật của anh trước khi điền nguyện vọng.
“Nếu không tôi đã ngốc nghếch đi tới Đại học Giang, trở thành vật hy sinh để anh ở bên cạnh Mạnh Thư.”
“Không phải vậy đâu, Tây Tây.”
Lộ Trạch hoàn toàn hoảng loạn, “Anh cùng cô ấy đến Đại học Giang, cũng là vì em.
“Anh biết em chỉ có một mình cô ấy là bạn, em chắc chắn muốn học cùng trường với cô ấy, anh không muốn để em khó xử nên mới đi Đại học Giang.
“Tây Tây, anh trân trọng em, thích em, nên mới không dám để em nhìn thấy mặt xấu của anh. Anh biết sai rồi, anh không muốn chia tay, em cho anh thêm một cơ hội được không?”
Nước mắt trào lên trong mắt anh ta.
Sống cùng nhau mười năm, đây là lần thứ hai tôi thấy anh ta khóc.
Lần đầu là năm lớp mười.
Khi anh biết tôi ở trường không có bạn, lúc nào cũng một mình đi học về, một mình đến nhà ăn, anh đã khóc vì xót thương.
Học kỳ hai, anh chuyển đến trường chúng tôi.
Tôi vẫn nhớ, vào buổi chiều dài đằng đẵng khó chịu ấy, khi ngẩng lên nhìn thấy anh, niềm vui và xúc động trong tôi cuộn trào.
Lúc ấy tôi đã nghĩ, tôi muốn mãi mãi ở bên Lộ Trạch, không bao giờ chia xa.
Chỉ là tôi không ngờ, cái “mãi mãi” ấy lại ngắn đến vậy.
Ngắn đến mức thanh xuân của chúng tôi còn chưa kịp mở ra đã kết thúc.
Thấy tôi không còn nổi giận nữa, Lộ Trạch tưởng tôi mềm lòng, khàn giọng nói:
“Tây Tây, chuyện cũ chúng ta bỏ qua hết, mình bắt đầu lại.
“Tây Tây, ôm anh đi.”
Anh ta đưa tay ra.
Tôi lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Lộ Trạch, anh tưởng tôi chia tay chỉ vì anh ngoại tình với Mạnh Thư sao?”
Tôi lắc đầu:
“Không phải.
“Từ lúc anh nói câu ‘Tây Tây sống khép kín, không hòa đồng, chẳng được người khác yêu quý’ ấy, thì Lộ Trạch từng bảo vệ tôi, khiến tôi không cần đi lấy lòng người khác, đã chết rồi.”
Lộ Trạch lập tức ngẩng đầu nhìn tôi, trong mắt thoáng hiện hối hận.
Nhưng vẫn không cam lòng.
“Tây Tây, là anh nói sai.
“Nhưng lúc đó anh chỉ muốn an ủi Mạnh Thư, chứ không thật sự nói em không tốt…”
Tôi không nhịn được bật cười:
“Anh rõ ràng biết tôi sợ nhất người ta nói gì.
“Nhưng vì muốn an ủi Mạnh Thư, anh có thể không chút do dự hạ thấp tôi.
“Nặng nhẹ thế nào còn không rõ sao?”
Lộ Trạch cứng người.
“Lộ Trạch, anh đi đi.
“Sau này cũng đừng tới nữa, tôi không muốn gặp lại anh.”
Chỉ có người thân thuộc nhất mới biết nên đâm vào chỗ nào là đau nhất.
Nhưng nếu thật sự trong lòng còn có đối phương, thì dù cãi nhau chia tay, cũng sẽ không đâm dao như vậy.
Ít nhất tôi sẽ không.
Có thể thấy, Lộ Trạch và tôi không phải cùng một kiểu người.
Khi đối tốt với tôi, anh sẽ nâng hết thảy yêu thương lên tận tay đưa cho tôi.
Một khi không còn yêu, anh sẽ quay mũi dao về phía tôi, coi sự tốt đẹp trước kia dành cho tôi như thứ bố thí ở trên cao.
Nhưng tôi đang giữ trong lòng một tấm chân tình.
Không muốn bất kỳ sự ban ơn nào của ai hết.
Lộ Trạch nhìn tôi, đáy mắt loang ra cầu xin và không cam lòng.
Nhưng lòng tôi, không gợn chút nào.
Quay người bước vào tòa ký túc xá.
Không còn để ý đến anh ta nữa.
10.
Lộ Trạch không đi, ngày nào cũng tới canh trước cửa ký túc xá.
Sáng thì ôm bánh bao, tối thì mang đồ ăn khuya.
Người trong ký túc xá tò mò cực kỳ, vây tới hóng chuyện.
Tôi cũng không giấu, kể mọi chuyện đầu đuôi cho họ nghe.
Bạn cùng phòng tức đến mức hôm sau vừa thấy Lộ Trạch đã mắng anh ta là “tra nam”.
Cô quản lý ký túc xá cũng gọi bảo vệ đến, đuổi Lộ Trạch đi.
Nghe nói anh ta không chịu đi, còn canh ở cổng trường thêm một tuần, cuối cùng vì cảm lạnh phát sốt mới buộc phải rời đi.
Nhưng chuyện đó không liên quan đến tôi.
Tôi chỉ thấy cuối cùng cũng được yên tĩnh.
Thế nhưng chưa yên được mấy ngày, Mạnh Thư lại tới.
Chaporia
Bình Luận (0)