Căn bếp của quán rượu ngăn nắp hơn Cermia tưởng tượng. Một cái bếp lửa lớn, được xây bằng đá và vữa, chiếm gần hết một bức tường. Trên đó, những ngọn lửa liếm láp đáy nồi gang đen kịt, treo lủng lẳng trên những chiếc xích sắt nặng nề. Hơi nước từ nồi bốc lên, mang theo hơi ẩm lan khắp căn phòng.

Cạnh bếp lửa là một cái bàn gỗ sồi lớn, dày đặc những vết chém của dao và vết cháy của than hồng. Chiếc dao phay lớn sáng loáng nằm ngay ngắn trên một chiếc thớt gỗ sạch sẽ. Trên tường cạnh chiếc bàn gỗ là một giá treo những chiếc dao nhỏ hơn và nhiều loại dụng cụ khác, chúng đều được lau chùi sạch sẽ và sắp xếp ngăn nắp.

Những chiếc nồi đất và chảo gang không dùng đến được xếp chồng lên nhau một cách có trật tự trên kệ gỗ. Các loại gia vị, từ những hũ tiêu đen đến những lọ đựng thảo mộc khô, được đặt ngay ngắn trên một chiếc giá nhỏ gần bếp. Ngay cả những chiếc khăn lau bếp cũng được gấp gọn gàng và treo trên móc. Thật khó tin khi cái thứ "ác mộng" kia lại được làm tại căn bếp này.

Cermia nhanh chóng bắt tay vào việc. Cô yêu cầu một ít khoai tây, vài củ hành, và một chút mỡ động vật. Với đôi tay khéo léo, cô bắt đầu gọt khoai tây thành những lát mỏng, rồi thái hành tây thật nhỏ. Cô chỉ cho ông chủ cách phi hành thơm lừng với mỡ, sau đó cho khoai tây vào chiên vàng giòn, rắc thêm chút muối và hạt tiêu tìm thấy trong nhà bếp. Món khoai tây chiên đơn giản nhưng thơm lừng, giòn rụm. Tiếp theo, cô chỉ cho họ cách ướp thịt khô với chút thảo mộc, rồi nướng nhanh trên lửa nhỏ để giữ độ mềm và mùi vị.

Mùi thơm bắt đầu lan tỏa khắp quán rượu. Ông chủ nếm thử, đôi mắt ông sáng rực lên. "Ôi chúa ơi! Thật không thể tin được! Món khoai tây này… nó thật sự ngon hơn bất cứ thứ gì ta từng làm!"

Cô con gái cũng nếm thử, khuôn mặt cô bé rạng rỡ. "Chị Cermia, chị thật là tài giỏi! Sao chị lại biết những công thức này vậy?"

"Tôi U30 và hiện tại đã sống một mình hơn mười năm rồi, tất nhiên tôi phải biết nấu chứ," Cermia nghĩ. Nhưng cô không thể trả lời hai cha con họ như thế được, nên đành bịa đại một lý do có vẻ đáng tin: "Học lỏm được từ mấy tay thương gia thôi."

Cuối cùng là món súp, Cermia viết một công thức vào mảnh giấy:

Nguyên liệu cần chuẩn bị

Xương và thịt: Chọn 1 kg xương lợn rừng, xương nai hoặc xương bò, hoặc bất kỳ xương thú rừng nào săn được.

Rau củ: 2 củ cà rốt lớn, 1 củ khoai tây và 1 củ hành tây. Cắt khoai tây và cà rốt thành miếng vừa, bổ đôi củ hành tây.

Gia vị: một mẩu gừng tươi (cỡ ngón tay cái), 1 thanh quế nhỏ, 2 ngôi sao hồi, 3-4 hạt thảo quả và vài nụ đinh hương.

Gia vị nêm nếm: Muối hột, một ít đường thô và Garum.

Thảo mộc: Một bó nhỏ ngò tây, vài nhánh hương thảo và cỏ xạ hương.

Cách chế biến chi tiết

Sơ chế xương và thịt: Rửa sạch xương và thịt. Đặt chúng lên bếp lửa, nướng sơ qua cho đến khi bề mặt vàng đều và dậy mùi thơm. Việc này giúp loại bỏ mùi tanh đồng thời làm nước dùng trong và đẹp hơn.

Hầm nước dùng: Cho xương và thịt đã nướng vào một chiếc nồi gang hoặc nồi đất lớn. Đổ khoảng 4 lít nước suối tinh khiết vào nồi. Đun sôi rồi hạ nhỏ lửa, ninh trong khoảng 3 giờ.

Thêm rau củ và gia vị: Sau 3 giờ, cho cà rốt, khoai tây và hành tây đã chuẩn bị vào nồi. Bọc gừng, quế, hoa hồi, thảo quả và đinh hương vào một chiếc túi vải nhỏ rồi thả vào. Tiếp tục ninh thêm 1 giờ nữa.

Hoàn thiện nồi nước dùng: Sau khi ninh đủ thời gian, vớt bỏ xương, thịt và túi gia vị ra. Nêm nếm lại bằng muối, đường và khoảng 2-3 thìa nhỏ Garum. Tùy theo khẩu vị, có thể thêm bớt Garum cho phù hợp.

Cermia đưa mảnh giấy cho ông chủ quán: "Garum có thể hơi đắt nên ông có thể làm trước một ít xem có hợp khẩu vị không." Cô sợ rằng khẩu vị của người Việt Nam không giống với thế giới mang màu sắc châu Âu này, nhưng niềm tin mãnh liệt vào ẩm thực nước nhà cũng khiến cô bớt lo lắng phần nào.

Trong khi hai cha con chủ quán vẫn đang nghiền ngẫm tờ công thức, Cermia lặng lẽ bưng đĩa khoai chiên và xiên thịt nướng, khập khiễng trở ra lại bàn. Dù hơi bực khi vào quán ăn rồi vẫn phải tự nấu, nhưng nhìn đĩa thức ăn thơm lừng trước mặt, cô cảm thấy cũng xứng đáng.

Mùi thơm của thịt nướng lôi kéo một nhóm khách khác bước vào. Họ là nhóm bốn người ăn mặc đơn giản, có thân hình vạm vỡ, rắn chắc, một số người còn có bộ râu rậm bị cháy xém một ít. Họ bước vào quán, ngó qua bàn của Cermia, sau đó lớn tiếng gọi: "Eldric, cho chúng tôi bốn cốc bia và mấy phần ăn giống cô bé nhăn nhó bàn bên."

"Ai nhăn nhó chứ!" Cermia làu bàu, cố ăn thêm một miếng khoai chiên nữa, mặn mặn, giòn tan, thật thỏa mãn. Bàn kế bên, thức ăn nhanh chóng cũng được mang ra. Cermia lén nhìn trộm, khoai tây có vẻ hơi cháy, nhưng nhìn chung, có vẻ mọi thứ đều ổn.

Một người trong số bốn người ăn thử một miếng khoai chiên, anh ta ngay lập tức bị thu hút. Cảm giác giòn tan vỡ òa trên đầu lưỡi, theo sau đó là vị ngọt mặn tự nhiên của củ. Món ăn này hoàn toàn khác so với những món ăn mà anh từng nếm. Tiếp đến là thịt nướng, những miếng thịt mềm, và thơm như tan trong miệng cũng đem lại một sự thỏa mãn không nhỏ.

"Chết tiệt, cái thứ mỹ vị gì đây hả Eldric, lão học cái thứ này ở đâu ra vậy.

" họ vừa ăn, vừa uống bia, cười đùa. Không khí trong bàn trở nên vui vẻ hơn hẳn khi họ bước vào. Không khí này cũng khiến Cermia nhớ về những ngày ở thế giới cũ, khi mà cô và những người bạn cũng hay kéo nhau đi uống như thế này vào những tối thứ sáu. Đồ ăn ngon cùng vài ly bia thật sự giúp tâm trạng mọi người tốt lên rất nhiều.

Đến khi ông chủ quán hỏi một câu: "Mấy gã các cậu sao lại đi uống giờ này, mai lò rèn nghỉ à?", không khí bỗng trùng xuống hẳn. Người có vẻ lớn tuổi nhất trong nhóm với bộ râu cháy xém thở dài: "Bọn này giải quyết cái hố lò đến giờ mới xong đây, lại vừa có đá làm hố nổ tiếp." Một người khác tiếp lời: "Thằng cu học việc đứng gần đó bị thương luôn, may mà đưa nó đi bệnh xá kịp." "Lần thứ ba trong tháng rồi đấy, tôi đã dạy bọn nó chọn đá cẩn thận nhưng bọn nó có thèm nghe đâu, chết tiệt," một người khác theo sau.

Giọng của những người này rất to, khiến Cermia ngồi bàn bên dù không quan tâm vẫn nghe rõ mồn một. "Hố lò bằng đá sao?" Cermia thầm nghĩ. Khả năng chịu nhiệt của hố lò này phụ thuộc rất nhiều vào loại đá. Nhiều loại đá thông thường sẽ bị nứt, vỡ hoặc thậm chí nổ khi bị nung nóng ở nhiệt độ cao đột ngột, gây nguy hiểm rất lớn. Ngoài ra, đá hấp thụ nhiệt chậm và giữ nhiệt kém, dẫn đến nhiệt độ trong lò không ổn định. Cermia nhớ lại những lò lửa ở bếp quán rượu cũng được làm từ đá, có vẻ như họ vẫn chưa tìm ra vật liệu để thay thế đá cho các hố lò. Đến đây, trong đầu Cermia bỗng nảy ra một ý tưởng.

"Sao mọi người không dùng gạch?" Cermia lên tiếng phá tan không khí nặng nề. "Xây hố lò ấy, sao mọi người không dùng gạch để xây?" Sau một thoáng im lặng, cả bốn người thợ rèn cùng cười ồ lên: "Không được đâu cô bé nhăn nhó, hố lò không phải là cái bếp lửa đâu, mấy viên gạch sẽ vỡ vụn ra hết."

Cermia suy nghĩ một lúc, rồi cô lên tiếng: "Thật ra thì, tôi có biết một loại gạch chịu nhiệt rất tốt, bền và không phát nổ như đá", thứ cô đang nói ở đây là một loại gạch chịu lửa thường dùng ở thế giới cũ, khác với gạch thông thường, nó được làm từ đất sét cao lanh trộn với phụ gia. Đây là vật liệu lý tưởng nhất để làm hố lò, gạch chịu lửa có khả năng chống lại nhiệt độ cực cao mà không bị nứt vỡ hay biến dạng.

 Câu nói này của Cermia khiến người thợ rèn có bộ râu cháy xém hứng thú. Bản thân là một thợ rèn lành nghề, ông biết rõ điểm yếu hố lò bằng đá này, chúng giữ nhiệt kém và không đều khiến ông phải rót mana hệ hoả vào để tăng nhiệt, một sô viên cũng hay phát nổ nếu mana rót vào quá nhanh, không ít học viên của ông đã bị thương vì vấn đề này

"Nhưng nó cần một loại đất sét khá đặc biệt..." Khi Cermia chưa kịp nói hết câu, cô bé con gái chủ quán rượu lên tiếng: "Có phải cái đất sét màu trắng sáng và mịn không?" Cermia ngẩn người: "Đ...Đúng." Cô bé hớn hở chỉ tay về sau nhà: "Thế thì bố em có đào được một ít chiều nay đấy, ông ấy định phơi ít gạch để sửa lại cái kho."

Câu nói của con bé khiến Cermia bất ngờ. Từ lúc chuyển sinh cho tới giờ, chưa có lúc nào mọi thứ đều suôn sẻ một cách kỳ lạ như lúc này. Cô bé dẫn Cermia và mọi người ra phía sau nhà và chỉ vào khối đất trắng sáng trong một cái rọ.

Cermia tỉ mỉ quan sát. Đất sét có màu trắng sáng, mịn và đồng nhất. Lấy một ít đất sét làm ẩm và chà giữa các ngón tay, cảm giác rất mịn. Đây có tỷ lệ cao chính là đất sét cao lanh mà cô đang tìm kiếm. Cermia bắt tay ngay vào việc, cô cho đất sét đã làm sạch được trộn với nước và tro gỗ theo tỷ lệ 2:1. Quá trình trộn được cô thực hiện bằng tay cho đến khi hỗn hợp trở nên dẻo, đồng nhất và không còn cục đất sét khô. Hỗn hợp đất sét được đổ vào cái khuôn Cermia mượn của chủ quán và ép chặt để đảm bảo không có bọt khí, sau đó, cô dùng một tấm gỗ phẳng để gạt bỏ phần đất sét thừa, tạo ra bề mặt phẳng.

Sau khi hoàn thành, cô đưa viên gạch còn ướt cho người thợ rèn già và dặn: "Đặt ở nơi có ánh nắng mặt trời hoặc gió để sấy khô tự nhiên, sau đó đem đi nung bình thường." Nhìn ánh mắt có phần hoài nghi của họ, Cermia trấn an: "Nung xong, mọi người cứ mang về hố lò của mình mà thử." Cô cũng không quên nói thêm "Nếu ưng ý và muốn biết cách làm thứ này thì tầm thời gian này, quay lại đây tìm tôi." Giọng Cermia vẫn đều đều và vô cảm. Ông chủ quán cũng lên tiếng: "Cứ thử đi, đằng nào thì mấy lão cũng đâu có mất gì."

Ông thợ rèn với bộ râu cháy xém gật gù. Có gì đó trong đôi mắt màu hổ phách của cô bé nhăn nhó khiến ông có chút tin tưởng. Sau cùng, họ chào tạm biệt ông chủ quán rồi cùng nhau ra về.

Cermia cũng trả tiền rồi rời đi ngay sau đó. Tuy trời vẫn còn tối nhưng vì không có đồng hồ, cô nên về sớm trước khi những người hầu tỉnh giấc. Sẽ rất tệ nếu ai đó phát hiện ra cô tiểu thư nhà Carolin đang lang thang chợ đêm vào lúc này.

Cermia đội lại chiếc mũ trùm, men theo đường cũ trở lại con hẻm và một lần nữa biến mất vào màn đêm.

Garum là một loại nước mắm lên men từ cá, có nguồn gốc từ thời La Mã cổ đại
Hố lò (Firepot): Một hốc nông, thường làm bằng gạch chịu nhiệt hoặc đá, dùng để chứa than củi hoặc than đá. Công dụng tạo ra nhiệt độ cực đại, đủ để làm cho kim loại như sắt trở nên dẻo và dễ dàng rèn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...