Cermia trở về phòng và ngồi xuống giường. Cái chân phải bị tật của cô đau nhức từng cơn, cơ thể yếu ớt thì mệt rã rời, nhưng chuyến đi này với cô quả thật không tệ. Cermia đã nắm được phần nào cơ chế tiền tệ của thế giới này nhờ quan sát người dân buôn bán và trao đổi.
Có bốn loại tiền xu chính ở đây: đồng, bạc, vàng và bạch kim. Mỗi đồng có mệnh giá chênh nhau khá lớn: cứ một trăm xu đồng mới đổi được một xu bạc, một trăm xu bạc đổi được một xu vàng và một trăm xu vàng mới đổi được một đồng bạch kim. Theo những gì Cermia quan sát được ở chợ đêm, người dân chủ yếu sử dụng xu bạc và đồng. Xu vàng thường dùng cho các giao dịch cao cấp hơn, còn xu bạch kim gần như chỉ dùng để tích trữ trong các ngân hàng và hiếm khi được sử dụng.
Cermia đã tính toán, mức chi phí hợp lý nhất để cô có thể bỏ trốn và bắt đầu một cuộc sống mới là khoảng 50 đến 100 đồng vàng. Với số tiền này, cô có thể đảm bảo việc rời khỏi lãnh địa của gia tộc Carolin được thuận lợi, số tiền dư dả có thể giúp cô sống trong 3 đến 4 tháng tiếp theo mà chưa cần phải tìm việc ngay lập tức.
"Đúng là chẳng dễ dàng gì." Cermia thở dài. Một gia đình nông dân bình thường trong cả một năm làm việc, nếu mùa màng bội thu cũng chỉ dư dả ra được 50 đến 60 đồng bạc. Vậy nên, việc cô, một con bé ốm yếu, què quặt, bị coi là vô dụng, dù mang kiến thức của thế giới cũ, có thể kiếm ra 100 đồng vàng trong một thời gian ngắn là điều không thể.
Nhưng ít ra, hôm nay, Cermia đã có một khách hàng tiềm năng. Nếu những người thợ rèn ưng ý với loại gạch chịu lửa mà cô cho họ thử, cô có thể bán công thức này với giá 5 đồng vàng. Dù có thể bán với giá cao hơn nhờ công dụng tốt của nó, nhưng Cermia nghĩ rằng, chịu thiệt một chút để xây dựng thêm mối quan hệ thì không tệ chút nào. Còn nếu thương vụ này đổ bể, cô có thể bán nó cho một vài tay buôn với giá cao nhất có thể, dù sao thì công thức này ở trong tay cô cũng vô dụng.
Khi Cermia còn đang suy nghĩ miên man, một hầu gái cầm trên tay một khay đồ ăn bước vào. Cermia không biết mặt cô ta, và hầu gái kia cũng chẳng nói năng gì, chỉ nhìn Cermia bằng ánh mắt khinh thường, đặt khay đồ ăn lên bàn rồi đi ra. Kể từ khi chuyện Cermia tấn công người hầu bị phanh phui, mấy kẻ này không dám ức hiếp cô công khai nữa. "Vậy cũng tốt." Cermia lầm bầm, nhờ thế mà bọn chúng cũng để cô yên, ít nhất là trong khoảng thời gian tới.
Cermia nằm vật ra giường, còn rất nhiều thứ cô muốn làm, nhưng cơ thể yếu đuối này đã đến giới hạn của nó. Cô chui vào chăn và ngủ một giấc đến tận trưa. Vì không ai quan tâm cũng chẳng ai làm phiền, Cermia ngủ rất ngon và chỉ tỉnh dậy khi bụng cô bắt đầu kêu gào vì đói.
Thức ăn buổi trưa của Cermia đã được người hầu dọn lên từ lúc nào, vẫn là bánh mì và đĩa súp nguội ngắt. Mùi vị nhạt như mì tôm quên bỏ gói muối, dở tệ, nhưng so với cái thứ đen ngòm ở quán rượu tối qua, thứ này vẫn có thể coi là ăn được.
Vừa ăn, cô vừa vẽ vài nét lên cuốn sổ tay: đường xá, hệ thống thoát nước, nhà cửa, cầu đường… Tất cả những kiến thức hiện đại như đã khắc sâu vào xương tủy này của cô đều có thể sinh ra tiền. Nhưng làm cách nào để tìm được những người có thể chi trả lại là vấn đề khác. Cermia không có quá nhiều mối quan hệ ở thế giới này. Bán những thứ kỳ lạ ở một thế giới xa lạ mà không có các mối quan hệ đủ rộng thì chẳng khác gì đào lỗ tự chôn mình. Nhất là ở một nơi có tình trạng an ninh tốt như ở lãnh địa này, nếu buôn bán linh tinh, Cermia hoàn toàn có thể bị vu cho tội trốn thuế. Cô biết chắc gã anh trai ruột thịt sẽ vui thế nào khi có thể lấy cớ đó để tống khứ nỗi ô nhục của gia tộc ra các mỏ khổ sai.
Cermia thở dài vò mái tóc mềm mại của mình, "Nản thật chứ." Một trăm đồng vàng thật sự là một mục tiêu khó khăn, cô có thể mất cả vài năm để gom đủ nếu không có phép màu nào đó. Và thật sự Cermia cũng không còn quá nhiều thời gian nữa. Cô sẽ lên 17 vào năm sau, đủ tuổi để có thể cưới theo luật của vương quốc, và cô chắc rằng Silas đã có một mối hôn sự nào đó cho cô. Đó có thể là lý do vì sao anh ta vẫn chứa chấp Cermia ở gia tộc cho tới hiện tại.
Sau khi ăn xong, Cermia quyết định đi tắm. Cô đã lang thang cả đêm qua ở chợ đêm và ngủ cả buổi sáng nên chắc chắn lúc này, cơ thể cô không dễ chịu cho lắm. Có khi ngâm bồn một lúc cũng có thể giúp cô nghĩ ra được gì đó. Căn phòng này may mắn có một nhà tắm và vệ sinh khép kín. Nhờ thế, Cermia cũng không cần phải cầu xin người hầu mở cửa mỗi lần tắm rửa hay vệ sinh.
Chỉ có một vấn đề, hệ thống cấp và thoát nước ở dinh thự này khá tệ. Nước được các pháp sư và người hầu đưa lên một bể chứa trên cao mỗi ba bốn ngày, từ đó theo các đường ống tỏa ra khắp dinh thự. Nhưng các ống dẫn nước ở đây đa phần được làm từ gỗ nên rất hay rò rỉ hoặc hỏng hóc. Việc đưa nước lên bể trên cao cũng đòi hỏi phải có một đội ngũ lao động chuyên trách và liên tục, rất tốn kém nhưng hiệu quả lại không cao. Cermia không biết đây có phải là vấn đề chung của các dinh thự ở thế giới này không, nhưng nếu đúng, đây có thể là một cơ hội.
Cermia suy nghĩ, cô biết một số cách để giải quyết một phần các bất lợi này. Sau khi rời khỏi đây, cô có thể bán các giải pháp này cho các quý tộc ở khu vực khác và kiếm chác thêm chút đỉnh.
Khi nước bồn tắm được xả đầy, Cermia bước vào. Dòng nước trong veo nhưng lạnh buốt khiến mất một lúc cô mới ngâm hoàn toàn được cơ thể trong bồn. Thông thường, một quý tộc sẽ có một hoặc một vài người hầu có chút năng khiếu với phép thuật hệ hỏa, những người này có nhiệm vụ làm ấm nước và giúp chủ nhân tắm rửa, thay quần áo. Với Cermia, Mary chính là người phụ trách công việc đó của cô. Nhưng đã hai ngày rồi, Cermia còn chưa thấy mặt ả. Bản thân cô cũng vô năng trong phép thuật, nên đành chịu.
Nước tuy lạnh nhưng gương mặt Cermia vẫn đỏ ửng. Cô đã chuyển sinh đến đây vài ngày rồi, nhưng mỗi lần tắm rửa hay vệ sinh, cô đều khá lúng túng. Cơ thể gầy và nhỏ bé cùng làn da mịn màng, khuôn mặt thanh tú và đôi mắt màu hổ phách như đá quý, thật sự rất đẹp so với tiêu chuẩn của Cermia ở thế giới cũ, nhưng ở đây thì không chắc. Đôi lúc, cô cũng nhầm lẫn giữa việc đứng hay ngồi khi đi vệ sinh, hoặc có khi té ngã vì quên mất việc bản thân có một cái chân không bình thường. Cơ thể yếu ớt cũng là một yếu điểm không nhỏ, nhưng bù lại, Cermia cũ có một đôi tay khéo léo một cách bất ngờ, và Cermia của hiện tại cũng được thừa hưởng điều đó từ cô bé.
Sau khi tắm xong, Cermia trở lại phòng mở ngăn kéo và lôi ra một cái túi được giấu sâu trong ngăn tủ. Từ trong túi, Cermia đổ ra vài món trang sức, không quá nhiều, chỉ có ba chiếc vòng tay với họa tiết đơn giản và hai chiếc nhẫn có đính đá quý.
"Khó thật nhỉ." Cermia gãi mũi. Hai ngày nay, ngoài làm chìa khóa, cô cũng bỏ thời gian lục tung cả căn phòng nhưng không thu gom được gì nhiều. Theo ký ức của Cermia ở thế giới này, những món trang sức của cô bé đã bị một nhóm người hầu trộm gần hết, chỉ còn lại vài món có giá trị thấp này.
Cermia lúc đó dù biết điều này và tố cáo với Silas, nhưng cuối cùng vẫn vô vọng.
Tối nay cô định sẽ trở lại chợ đêm một vòng nữa để tìm thêm thông tin, nhân tiện có thể bán luôn một vài món trang sức còn lại này để kiếm chút tiền. Với khoản tiền đó, Cermia có thể mua vài quyển sách về đọc để tìm hiểu thêm về thế giới này.
Đêm đó, Cermia tiếp tục trốn khỏi dinh thự. Giống như ngày hôm qua, cô đi theo lộ trình cũ, ra ngoài vườn từ phòng bếp và trốn ra ngoài từ vết nứt trên hàng rào. Vì đã có kinh nghiệm từ lần trước, nên bây giờ, Cermia di chuyển rất nhanh. Chẳng mấy chốc, cô đã trở lại khu chợ đêm.
Khu chợ hôm nay có vẻ ảm đạm hơn hôm qua, ban nhạc mà cô làm quen hôm nay cũng không biểu diễn. Đội chiếc mũ trùm lên, cô chống gậy khập khiễng bước qua các gian hàng. Người mua bán hôm nay không quá đông, lính gác cũng nhiều hơn ngày hôm qua, có vẻ như lãnh địa đang trải qua một chuyện gì đó. Khi đi ngang qua một quầy bán đồ gốm, Cermia nghe lỏm được cuộc trò chuyện giữa người bán và một thương nhân:
"Thật sự có chuyện như thế cơ à?" ông chủ tiệm đồ gốm sửng sốt.
"Ừ, nghe đâu bảo bọn chó ấy có hơn năm mươi tên, lúc giao chiến với gia binh nhà Carolin cũng có vài tên rất thiện chiến." gã thương nhân kể bằng giọng chắc nịch.
"Khốn kiếp thật chứ, thảo nào mấy con dê tôi nuôi cứ thi nhau lăn ra ốm không lý do."
"Mấy gã nông dân tôi quen cũng đang khốn đốn luôn, vụ này coi như bỏ một nửa rồi." gã thương nhân thở dài. "Gia tộc lãnh chúa cũng đang cố khắc phục nguồn nước đấy, thiệt hại của lãnh địa đợt này không nhỏ đâu."
Đoạn sau Cermia không còn nghe rõ họ nói gì, nhưng có vẻ như Silas đã giải quyết xong toán cướp rồi. "Nhanh thật, về khoản này anh ta khá quyết đoán đấy." Cermia nghĩ. Khu vực núi ấy nếu theo trí nhớ của cơ thể này, nằm ở rìa lãnh địa, tiếp giáp với lãnh địa của gia tộc Blackwood và Silverwolf. Từ dinh thự muốn đến đấy phải mất ít nhất là hơn nửa ngày, vậy mà Silas chỉ mất vài ngày để thu thập tình báo và cử lính đi dọn dẹp. Điều này chứng tỏ tiềm lực của gia tộc Carolin cũng không hề đơn giản.
Nhưng dọn dẹp bọn cướp là một chuyện, giải quyết hậu quả lại là một vấn đề khác. Dù các pháp sư của gia tộc đang huy động rất nhiều nhân lực để thanh lọc nguồn nước, nhưng hậu quả vụ đầu độc vẫn vô cùng nặng nề. Một lượng lớn nông sản đã bị mất vì nhiễm độc biến vụ mùa này thành cơn ác mộng cực kỳ tồi tệ. Gia súc và con người cũng bị ảnh hưởng vì chất độc này, thị trường sắp tới cũng sẽ biến động không ít… Nhưng tất cả đều không phải vấn đề Cermia quan tâm. Dù hơi thất vọng vì không được khen thưởng gì vì là người đưa ra vấn đề về nguồn nước bị đầu độc, nhưng mục tiêu giữ sự ổn định của lãnh địa đã thành công. Với Cermia, thế là đủ.
Sau khi đi lại vài vòng, Cermia phát hiện ra thêm vài địa điểm khá thú vị. Một cửa hiệu bán sách, giấy, bút và nhất là dụng cụ đo đạc. "May mắn thật." Cermia thầm nghĩ. Tuy tên gọi có hơi khác nhưng các thông số trên dụng cụ đo hoàn toàn tương đương với thông số ở thế giới cũ. Cermia dùng số tiền được mấy người trong nhóm nhạc cho đêm qua, mua một ít giấy, bút chì và vài loại thước kẻ thông dụng. Gã chủ hiệu sách là một ông già nhìn Cermia với ánh mắt khá kỳ lạ, nhưng cô cũng không quan tâm. Cermia còn tìm được một xưởng làm gỗ, nơi cô tìm được một vài mẩu gỗ vụn trong đống đồ bỏ đi của xưởng, không quá lớn, phù hợp để khắc những quân cờ cho món quà của Elara.
Sau khi đi thêm vài vòng nữa quanh khu chợ, Cermia quay trở lại quán rượu hôm qua để nghỉ ngơi. Ông chủ quán rượu, Eldric với bộ ria mép rậm rạp, khi vừa nhìn thấy Cermia bước vào gọi lớn: "Cô bé cau có đến rồi này."
"Ai cau có ch…," chưa kịp nói hết câu, Cermia đã bị con gái chủ quán Karin kéo vào trong và ngồi vào một bàn cạnh quầy. Cô bé với gương mặt hào hứng bảo với Cermia: "Công thức quá tuyệt chị ơi, khách hàng của bố em thích mê."
"Bán được lắm không?" Cermia khá ngạc nhiên vì công thức cô cho họ đêm qua vẫn thiếu khá nhiều thành phần để trở thành một nồi nước dùng hoàn hảo. Nhưng có vẻ như người dân ở đây vẫn khá thích thú với hương vị của nó.
"Vâng, bố em bảo doanh thu của quán chỉ riêng sáng nay đã gấp ba, một số người còn đòi bố em mở cửa buổi chiều để họ trở lại." Karin kể lại. "Tiếc là sáng nay mới chỉ bán thử, nên bố em làm khá ít." cô bé vừa nói vừa lau qua chiếc bàn. "Vẫn như hôm qua nhé, hôm nay quán em mời chị."
Khi Karin đi vào trong bếp, Cermia lập tức bị vây quanh bởi nhóm thợ rèn hôm qua. Ông thợ rèn già nhất với bộ râu cháy xém hồ hởi: "Nó có tác dụng cô bé, viên gạch thật sự đã sống sót." Họ tranh nhau kể, khiến Cermia phải nghe một lúc mới hiểu phần nào câu chuyện. Hôm qua, sau khi nung xong, họ bỏ viên gạch vào hố lò cho đến chiều. Cuối buổi làm, họ cùng nhau kiểm định lại viên gạch và thấy nó hoàn toàn không có dấu hiệu nứt vỡ gì. Rồi một vài gã bắt đầu cá cược với nhau. Họ bỏ lại viên gạch vào hố lò đang cháy, truyền mana vào hố cho đến khi tất cả mệt lả, nhưng viên gạch vẫn cứ trơ trơ. Tất cả mọi người ở lò rèn lúc ấy đều bất ngờ, và ông thợ rèn già với bộ râu cháy xém cười to vì thắng lớn.
"Vậy bây giờ, mọi người muốn mua công thức loại gạch này đúng không?" Giọng Cermia đều đều, gương mặt vô cảm với đôi mắt hổ phách nhìn thẳng vào người thợ rèn già khiến ông cảm thấy có chút áp lực. "Đúng." ông trả lời mà không do dự. Từng là một thương nhân trước khi đến với nghề rèn, người thợ rèn già biết cái giá Cermia đưa ra sẽ không hề rẻ chút nào, nhưng đây là một món hời lớn, và ông không muốn vuột mất cơ hội này.
"Vậy chúng ta bắt đầu đàm phán chứ nhỉ?" Giọng Cermia vẫn đều đều, nhưng dường như nó mang một áp lực rất lớn. Không thể để cô bé này chiếm thế thượng phong, người thợ rèn già lên tiếng trước: "Ta có thể trả 8 đồng vàng."
"Vãi" Cermia nghĩ thầm. Ban đầu cô chỉ định bán với giá 5 đồng vàng, nhưng mức giá được đưa ra cao hơn gần gấp đôi khiến cô suy nghĩ lại. Kiếm thêm một tí cũng không quá tệ. "15 đồng," cô ra giá. Ông thợ rèn lắc đầu: "Tôi chỉ có thể chi trả 10 đồng thôi." "12 đồng và tôi sẽ khuyến mãi cho ông thêm kỹ thuật để nung gạch kiểu mới." Người thợ rèn già trầm ngâm một chút. Một đề nghị quả thật rất hời, nhất là kỹ thuật nung mới mà cô bé này nhắc tới cũng khiến ông chú ý. Sau khi giả vờ đắn đo một lúc, ông đồng ý.
Sau cái bắt tay của Cermia và người thợ rèn già, cả bàn nâng ly chúc mừng. Họ cụng ly và hát lên những bài hát khá khó hiểu, và dở tệ. Cermia định lén uống một cốc bia mát lạnh, nhưng đã bị một người thợ rèn chặn lại và dúi cho cô một ly sữa dê. "Chán thiệt." Cermia bĩu môi, một hơi uống hết ly sữa, cũng khá ngon.
Trong lúc những người thợ rèn và Cermia đang tiệc tùng, một người đàn ông trẻ tuổi với chiếc túi nhét đầy các cuộn giấy tiếp cận cả bọn.
Chaporia
Bình Luận (0)