“Thẩm Lam Quân, bà ấy tin tưởng cô hơn tôi.”

“Tôi sống nhiều hơn bà ấy ba mươi lăm năm. Tôi còn không học được một phần trăm của bà ấy.”

Tôi nhìn con phố phía xa.

“Lục Đình Diệu, bây giờ anh nói những chuyện này còn có tác dụng gì?”

Anh ta im lặng rất lâu.

08

Ngày chuyển nhà, tôi tự mình đi.

Lục Đình Diệu không có ở đó.

Trước cửa đặt ba thùng giấy, dán kín mít.

Tôi mở thùng thứ nhất.

Bên trong là di vật của bà cụ.

Một chiếc bình giữ nhiệt.

Dưới đáy bình còn dán một tờ ghi chú, nét chữ của bà cụ: “Dành riêng cho bé con, đừng lấy nhầm.”

Tôi ngồi xổm ở cửa, nhìn dòng chữ đó hết lần này đến lần khác.

Thùng thứ hai là quần áo của tôi.

Được gấp ngay ngắn chỉnh tề, ngay cả cổ áo cũng được lật góc đối thật thẳng. Là anh ta gấp.

Kết hôn bốn năm, anh ta chưa từng gấp một bộ quần áo nào.

Thùng thứ ba nhẹ nhất. Mở ra, bên trong chỉ có một phong thư.

Trong phong thư là hai tấm ảnh.

Một tấm là ảnh chụp chung trong ngày cưới.

Tôi mặc váy cưới, anh ta mặc vest, bà cụ ngồi ở giữa, cười đến mắt híp thành một đường.

Tấm còn lại là do bà cụ tự chụp.

Bà cầm điện thoại selfie, bối cảnh là bếp nấu trong nhà bếp, trên bếp đang hầm một nồi canh.

Mặt sau tấm ảnh viết một dòng chữ bằng bút máy.

“Canh sườn bé con thích uống, mẹ mãi mãi để phần cho con.”

Tôi chuyển thùng lên xe.

Xe chạy được nửa đường, khi dừng trước đèn đỏ, điện thoại rung lên.

Là tin nhắn Lục Đình Diệu gửi tới.

“Lâm Chi bị kết án rồi. Một năm sáu tháng. Người của khoa y vụ kia, ba tháng.”

Sau đó là một tin nữa: “Thứ hai cô trực ca ngày, đừng mệt quá.”

Tôi nhìn dòng chữ đó, không trả lời.

Đèn xanh sáng lên, tôi đạp ga.

Bình giữ nhiệt của bà cụ đặt ở ghế phụ, dưới đáy bình dán tờ ghi chú kia.

“Dành riêng cho bé con.”

Tôi cầm nó lên, nhẹ nhàng áp lên mặt.

Vỏ nhựa lành lạnh.

Nhưng trong thoáng chốc, tôi dường như vẫn còn ngửi thấy mùi canh sườn bên trong.

Khi xe chạy ngang qua cổng bệnh viện, tôi giảm tốc độ.

Tôi nhìn về hướng đó, dừng lại vài giây.

Sau đó đạp ga, rẽ vào con hẻm bên cạnh.

Cuối hẻm có một phòng khám mới mở.

Tấm biển trước cửa vừa được treo lên, nền trắng chữ xanh, viết: “Phòng khám Niệm Huệ”.

Niệm. Huệ.

Bà tên là Chu Huệ Phương.

Tôi đỗ xe xong, ôm bình giữ nhiệt xuống xe.

Tôi úp điện thoại lên bàn.

Sau đó cầm bình giữ nhiệt lên, vặn nắp ra.

Trống không.

Đáy bình sạch sẽ, đã được người ta rửa từ lâu, ngay cả một giọt váng dầu cũng không còn.

Nhưng tôi vẫn bưng nó, bưng rất lâu.

Lá ngoài cửa sổ vẫn đang rơi.

Câu cuối cùng Chu Huệ Phương nói là: “Bé con, canh để ngoài cửa rồi.”

Bà không nói tạm biệt.

Cho nên có lẽ bà cảm thấy, bà vẫn sẽ quay lại.

Quay lại hầm thêm một nồi canh, lại đặt một chiếc bình giữ nhiệt trước cửa, lại cười nói: “Bé con, uống lúc còn nóng nhé.”

Tôi nắm chiếc bình rỗng ấy.

Ánh nắng rọi xuống đáy bình, hắt ra một vòng sáng ấm áp nho nhỏ.

Chuông gió ở cửa lại vang lên.

Có người đẩy cửa bước vào.

Là một người mẹ trẻ bế con, đứng ở cửa, cẩn thận hỏi: “Cô là bác sĩ Thẩm phải không? Con tôi bị sốt…”

Tôi nhẹ nhàng đặt bình giữ nhiệt về lại bệ cửa sổ.

“Vào đi. Đo nhiệt độ trước đã.”

Ánh nắng từ ngoài cửa sổ tràn vào, phủ kín cả căn phòng khám trống trải.

Chuông gió leng keng vang lên, như có người đang cười nói.

Hết truyện.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...