Đây là truyện đầu tay nên còn nhiều sai sót. Mọi người đọc nếu có cảm nghĩ thì hãy nếu ra để mình biết còn sửa lỗi, mình cảm ơn. P/S: cách viết của mình hơi liên miên nên mong mọi người thông cảm.
...
Đại Việt, tại Trường Đại Học Nguyên Tố Quốc Gia. Trong căn phòng P306 đang diễn ra một buổi học lý thuyết như bao trường đại học khác.
“… cách tu luyện bình thường là chúng ta nhắm mắt tập trung. Khi đó ta sẽ vào trạng thái “Cảm Nhận Nguyên Tố” mỗi nguyên tố sẽ hiện ra bằng những đốm sáng có màu. Mỗi màu sắc đại diện cho nguyên tố của chúng, ví dụ như màu đỏ cho hệ lửa, màu xanh lam cho hệ thủy và màu xanh lục đậm cho hệ mộc… sau đó tập trung tụ hợp những đốm sáng thích hợp cho nguyên tố của mình thành một ngôi sao xoay quanh “Lõi” của chúng ta…”
Trên bục giảng, giáo viên vừa viết sơ đồ lên bảng thông mình, vừa thuyết giảng cho sinh viên ở dưới. Ở phía dưới lớp học, phần lớn sinh viên ngồi gục mặt xuống bàn, đôi mắt lờ đờ, có người thậm chí tranh thủ chợp mắt. Phần lớn họ đã nghe qua bài giảng này từ hồi cấp 3. Nhưng vẫn có vài sinh viên thì chăm chú nghe giảng và cúi đầu ghi chép.
Qua một hồi thuyết giảng, giáo viên nhìn vào chiếc đồng hồ tay của mình, thấy thời gian đã đến điểm dừng, liền thông báo hết giờ học.
“Bài học hôm nay đến đây là hết, hẹn gặp các em vào tiết lần sau.”
Giáo viên mỉm cười nhìn một lượt xung quanh lớp, cất đồ đi ra cửa. Sau khi giáo viên đi, tiếng kéo ghế, tiếng xì xào bàn tán bắt đầu vang lên. Có người đã cất sẵn đồ mà chạy thẳng ra khỏi lớp, có người vừa cất đồ vừa nói chuyện với bạn của mình.
Qua một lúc, trong lớp cũng không còn bao nhiêu người. Ở chiếc bàn gần tường, có một chàng trai có một nhúm tóc mái màu trắng nổi bật đang mệt mỏi thu dọn đồ. Đó chính là nhân vật chính của chúng ta Nguyễn Thanh Tâm. Khi cậu dọn đồ xong thì có một người vỗ vai cậu.
“Thế nào? Nay nhìn mày mệt mỏi thế?” người hỏi tên Nguyễn Bình Minh, bạn cùng bàn của Nguyễn Thanh Tâm khi mới vào đại học. Người cao trên 1m8, mang khuôn mặt đại trà, cười hề hề nhìn Thanh Tâm.
“Hôm qua thức đêm tập ma pháp chữa thương mới, ngủ đến trưa thì chưa kịp ăn gì liền đi học luôn…” Thanh Tâm ngáp một cái rồi uể oải trả lời.
“Mày hay thức khuya như thế bảo sao lùn hơn tao.” Nguyễn Bình Minh cười đểu nhìn Thanh Tâm. Vì Thanh Tâm chỉ cao 1m73 còn Bình Minh cao 1m85.
“Có gì thì nói còn không thì biến” Thanh Tâm mặt đơ nhìn Nguyễn Bình Minh.
“Tao vừa đột phá thêm một sao nữa, giờ đi ra phòng tập với tao.”
“Cũng được, đi.” Thanh Tâm đeo balo lên liền chạy thẳng ra cửa
“Ê! Chờ tao.” Bình Minh đuổi theo sau.
…
Thế giới này là thế giới nguyên tố, nơi mà mọi người sẽ bước vào nghi thức thức tỉnh nguyên tố cho mình vào lúc 12 tuổi. Mỗi nguyên tố đều có cách sử dụng và vận hành khác nhau tùy theo người sử dụng. Hiện tại có 10 nguyên tố cơ bản là: Kim, Mộc, Thủy, Hỏa, Thổ, Băng, Phong, Lôi, Quang, Ám.
Mỗi khi thức tỉnh nguyên tố, sẽ xuất hiện thứ gọi là Lõi Mỏng, chỉ là một màng tròn mỏng manh dễ vỡ, tiếp theo phải chờ từ 2 đến 3 năm sau, lõi tự phát triển. Lúc đó Lõi đã phát triển chắc chắn, tự đột pha thành Lõi Sơ Khai thì con đường tu luyện mới bắt đầu.
Nhân vật chính của chúng ta Nguyễn Thanh Tâm thức tỉnh nguyên tố hệ Mộc. Vì vậy, cậu quyết định đi theo con đường của một trị liệu sư.
…
“Má… Nó không biết kìm lực hả ta, lần này đau quá rồi.”
Thanh Tâm xoa cánh tay trái, trên cánh tay đó của cậu xuất hiện một số vết hằn nhỏ bé như viên bi.
Sau khi tập luyện cùng Bình Minh xong thì Thanh Tâm liền theo đường cũ đi về. Trên đường phố đầy rẫy những tiếng động cơ xe máy và còi ô tô ồn ào, quanh đường đi bộ là con người hối hả hoặc điềm tĩnh, hay là những người bán xôi, cà phê, bánh mì. Những điều đó đã tạo lên khung cảnh Hà Nội đầy sức sống.
“Haizz… thôi kệ, lát về đi tắm rồi ăn cái gì đấy vậy. Oáp… A!”
Thanh Tâm khi đang đi trên đường đi bộ. Bỗng dưng, cậu thấy xung quanh như tối đen lại. Một tiếng nổ vang trời như xé toạc không gian diễn ra.
Uỳnh!
Sau khi nghe tiếng nổ Thanh Tâm liền cảm thấy choáng váng, đầu ong ong. Cậu liền ngã xuống lòng đường. Mọi người thấy thế liền đi qua hỏi han cậu.
Nhưng có chút kì lạ là mọi người dường như không có ai quan tâm đến tiếng nổ vừa rồi.
“Này cháu, cháu có sao không?”
“Cháu cảm ơn… Cháu không sao.”
Thanh Tâm lắc lắc đầu cảm ơn mọi người rồi đứng dậy. Thấy mọi người tản ra thì cậu ngó nhìn xung quanh.
‘Kì lạ… chả nhẽ do thức khuya với đói nên bị hạ đường huyết rồi hoa mắt, ù tai?”
Cậu che miệng, vừa đi vừa nghĩ về vụ nổ vừa rồi. Nhưng sau khi nghĩ mãi không ra điều gì, cậu đành bỏ cuộc, vứt điều vừa rồi ra sau đầu rồi bước tiếp về phía trước.
Cậu không biết một điều, trong Lõi nguyên tố của cậu, bắt đầu hình thành thêm một nguyên tố khác ngoài nguyên tố hệ Mộc của cậu.
Sau một khoảng thời gian thì cậu đã dừng lại trước một chung cư. Cậu thuận tiện chào hỏi bác bảo vệ rồi bước vào sảnh, tiến thẳng về phía thang máy.
Ting – tiếng thang máy mở cửa, cậu liền sải bước đến trước cửa phòng số 603, lấy ra chiếc thẻ khóa quét mở cửa. Khi cậu mở cửa đi vào liền nghe thấy tiếng động đến từ hướng nhà tắm. Cậu nhíu mày cầm lấy cây gậy giấu dưới tủ giày gần cửa, vận nguyên tố hệ Mộc của mình bao bọc lấy cây gậy.
Cúi thấp mình đi rón rén đến chỗ điểm mù cậu biết, có vẻ người bên trong cũng biết có người đến nên không còn hành động gì thêm. Thanh Tâm căng thẳng cầm chặt lấy cây gậy chờ đợi người bên trong có hành động.
‘Không còn động tĩnh? Để tao xem, mày chờ lâu hơn, hay tao chờ lâu hơn.”
Thanh Tâm suy nghĩ nhanh vài giây rồi quyết định chờ đợi tại chỗ.
Qua vài phút chờ đợi, thì người bên trong có vẻ không còn kiên nhẫn. Cạch một tiếng mở cửa, hé một khoảng đủ để nhìn ra ngoài. Người bên trong nhìn ra ngoài một chút rồi cẩn thận đi ra.
Thanh Tâm khi nghe thấy tiếng thì không suy nghĩ gì thêm, cậu liền lao lên giơ cây gậy trong tay lên cao, nhắm thẳng vào người vừa bước ra.
Cây gậy gần đánh trúng mục tiêu, thì người đó liền giơ cánh tay đang quấn khăn lên chặn cây gậy. Thuận thế, người đó liền giơ tay còn lại đấm thẳng vào bụng cậu. Thanh Tâm bay ra đập lưng vào ghế sofa, cậu quặn người ôm bụng, mặt hơi tái. Thanh Tâm khó khăn ngẩng đầu lên nhìn mặt người đấm cậu. Người đó cũng cúi xuống nhìn vào Thanh Tâm.
Khi Thanh Tâm ngẩng lên, trước mặt cậu là một cô gái trạc tuổi. cao khoảng 1m68, cơ thể cân đối, nhan sắc mang theo cảm giác thanh xuân tuổi trẻ của sinh viên đại học trong phim. Mái tóc dài nhỏ từng giọt nước xuống sàn, có vẻ như cô gái vừa tắm xong.
Chỉ là khuôn mặt của cô gái ấy lại có nét giống cậu một cách kỳ lạ. Giống như cậu đang nhìn chính mình trong gương, nhưng lại là phiên bản nữ của mình vậy.
Khi hai người chạm ánh mắt của nhau, cả hai cảm thấy có dòng điện chạy dọc sống lưng. Không gian xung quanh như yên lặng vài giây, không ai nói lời nào mà nhìn chằm chằm vào đối phương.
Cô gái nhíu mày cầm chặt cây gậy, ánh mắt từ lạnh lùng chuyển sang đề phòng cảnh giác:
“Cậu là ai? Sao lại đột nhập vào phòng của tôi?”
Thanh Tâm cố gắng ngồi dậy, dù bụng còn đau nhưng vẫn khó khăn mở lời:
“Là… là tôi hỏi mới đúng…”
Cậu hơi lùi lại nhìn thẳng cô gái nói:
“Đây là… phòng của tôi.”
Nghe vậy, cô gái nhíu mày sâu hơn, lùi lại nửa bước. Tay vẫn cầm chắc chiếc khăn và cây gậy, cảnh giác nhìn người trước mặt, như thể sắp lao lên tấn công vậy.
Cốc… cốc… cốc…
Chỉ là lúc này, có tiếng gõ cửa vang lên, người đứng trước cửa là cụ bà hiền hậu xen lẫn lo lắng, nhìn vào phòng.
“Linh với Tâm à, sao hai đứa lại đánh nhau thế? Là bạn cùng phòng thì có chuyện gì cũng nên từ từ nói chuyện thôi chứ…” cụ bà hiền từ khuyên bảo hai người trong phòng.
Nghe tiếng cụ bà, cả Thanh Tâm và Thanh Linh đều thoáng sững người nhìn ra phía cửa. Thanh Linh giọng thay đổi nhẹ nhàng hơn những vẫn nhíu mày hỏi cụ bà ở ngoài:
“Bà Xuân, bà vừa nói tên này với cháu là bạn cùng phòng ạ?”
Thanh Linh chỉ tay vào Thanh Tâm đang ngồi ôm bụng. Thanh Tâm cũng vô cùng bất ngờ khi nghe bà Xuân nói vậy.
Bà Xuân tên là Lê Thị Xuân. Là hàng xóm ở phòng bên cạnh, bà sống cùng chồng mình là Nguyễn Văn Trung. Họ không muốn làm phiền con cháu nên quyết định thuê ở chung cư. Và ông bà là một người hiền từ nên Thanh Tâm thường qua ăn chực và giúp đỡ hai ông bà.
Lúc này, bà Xuân cảm thấy kì lạ hỏi lại:
“Không phải thế sao, cả hai đứa đều sống ở đây mấy tháng rồi mà? Thậm chí hai đứa cũng sang nhà ông bà ăn cơm mà?”
Giờ đến cả hai người đều như có tiếng sấm bên tai, sững người im lặng.
“Sao vậy? Bà có nói gì sai sao?”
Bà Xuân lo lắng hỏi, như thể bà đã lỡ lời gì đó vậy.
“Dạ… cái này… (x2)”
Cả hai người đồng loạt trả lời, sau đó lại im lặng nhìn nhau, rồi nhìn ra Bà Xuân phía ngoài cửa.
Thấy cả hai người đều im lặng, bà Xuân liền nhẹ nhàng nói tiếp:
“Bà không biết hai đứa có chuyện gì, nhưng dù gì thì cũng không nên đánh nhau như thế, có gì thì cứ nhẹ nhàng nói chuyện với nhau nhé.”
“Dạ không có gì đâu ạ, chúng cháu chỉ đùa với nhau một chút thôi ạ. Bà Xuân cứ về đi, chúng cháu không sao đâu ạ.” Thanh Tâm lúc này cảm thấy bụng đỡ đau hơn liền đứng dậy trả lời bà Xuân.
Bà Xuân nhìn vào liền ôn tồn nói: “vậy được rồi, hai đứa không có chuyện gì là được rồi, bà về trước.” trước khi đi thì bà Xuân liền tiện tay đóng cửa phòng lại.
Khi cửa phòng được đóng lại, không khí trong căn phòng hiện lên đầy sự nghi hoặc.
Chaporia
Bình Luận (0)