Tôi Gặp Phiên Bản Khác Giới Của Chính Mình/Chapter 2: Làm quenChapter 2: Làm quen
20px

Trong căn phòng có hai người nam nữ đang ngồi đối diện với nhau ở trên ghế sofa, không khí trong căn phòng hiện lên sự im lặng nặng nề. 

Sau vài phút im lặng nặng nề, Thanh Tâm cuối cùng cũng lên tiếng: “qua lời bà Xuân thì cô và tôi đều là bạn cùng phòng… nhưng chúng ta cần xác nhận vài thứ đã…”

Thanh Linh gật đầu, vẫn giữ chút đề phòng: “Được, bắt đầu từ đâu?”

Thanh Tâm hít một hơi, cố giữ giọng bình tĩnh:

“Tên và tuổi đầy đủ của cô?”

“Nguyễn Thanh Linh. 19 tuổi. Nói thêm là tôi đã ở đây được 8 tháng rồi, và cũng không ở cùng ai cả.”

“Còn tôi tên Nguyễn Thanh Tâm. Cũng 19 tuổi. và tôi cũng ở đây 8 tháng một mình.”

Không gian rơi vào im lặng thêm lần nữa. Cả hai nhìn nhau, như thể đang soi xét xem người đối diện có đang nói dối hay không. Nhưng biểu cảm, giọng nói, từng cử chỉ của đối phương đều chân thực đến đáng sợ.

Thanh Linh lần này lên tiếng trước, giọng của cô đã đỡ đề phòng hơn nhưng ánh mắt vẫn sắc bén nhìn vào Thanh Tâm.

“Nguyên tố bản thân, cấp độ Lõi và cuối cùng là… cậu học trường nào?”

“Hệ Mộc, Lõi Ngưng Tụ tám sao. Trường Đại Học Nguyên Tố Quốc Gia – Hà Nội. Còn cô?”

“Hệ Thủy, cấp độ lõi và trường đại học của tôi giống cậu.”

Cả hai người im lặng nhìn nhau thêm một lần nữa, lần này không còn là nghi ngờ, mà là hoang mang. Mặc dù họ cũng có sự khác biệt về hệ nguyên tố. Nhưng những sự “trùng hợp” trước đó thì không thể bỏ qua được.

Tên. Tuổi. Cấp độ lõi. Thời gian sống trong cùng một căn phòng. Cùng trường đại học. Nhưng bản thân lại không hề biết người kia từ đầu đến cuối. Quá nhiều sự trùng hợp, đến mức không còn có thể gọi là “ngẫu nhiên”.

Sau một thời gian đối đáp. Thì họ đều hoang mang đến cực độ, vì người đối diện có chung bố mẹ, anh chị em và cùng gia tộc. Thậm chí cả căn cước hay thẻ học sinh đều giống nhau, ngoại trừ tên chính, giới tính, hệ nguyên tố và số cuối ID.

Thanh Linh thì thào, gần như không nhận ra bản thân đang nói: “…Cùng bố. Cùng mẹ. Cùng địa chỉ đăng ký thường trú…”

Thanh Tâm ngả đầu xuống ghế nhắm mắt im lặng như suy nghĩ gì đó. Nghĩ ngợi một lúc Thanh Tâm liền ngồi thẳng nhìn Thanh Linh hỏi.

“Vậy thì… cô và tôi, 1 trong 2. Ai là người của thế giới này?”

“Tôi không biết… đối với tôi, khi tắm xong liền nghe thấy tiếng mở cửa bên ngoài. Sau đó cậu liền xuất hiện và sự việc sau đó… cậu biết đấy.” Thanh Linh trầm tư nghĩ lại

“Còn đối với tôi thì tôi đi về nhà như mọi khi, chỉ khác là có cậu xuất hiện trong nhà tôi…”

Cả hai cùng lặng thinh. Một bên nhớ rõ căn hộ này là của mình. Một bên cũng chắc chắn như vậy. Không ai nói dối. Không ai đang mơ. Không có ai thứ ba để chứng minh hay bác bỏ.

Một trong hai không thuộc về thế giới này.

Bỗng nhiên Thanh Tâm như nhớ ra việc gì đó: “khoan đã, lúc chiều nay cô có nghe thấy tiếng nổ gì không. Sau đó cảm thấy tối đi và choáng váng mất thăng bằng?”

Thanh Linh sờ sờ trán nhớ lại: “Cậu nói tôi mới nhớ, lúc đó tôi đang tắm thì bỗng nghe thấy tiếng nổ to và đầu cảm giác ong ong. May mà tôi vịn vào tường mới không bị ngã. Nhưng điều đó thì sao?” 

Thanh Tâm hớn hở đứng lên như ngộ ra thứ gì đó nói: “Có lẽ cô và tôi hiện tại đều ở thế giới của mỗi người…”

“Hả?” Thanh Linh ánh mắt mờ mịt ngước lên.

“Có thể là như này…” Thanh Tâm gãi đầu giải thích: “tiếng nổ lúc chiều có lẽ chỉ có cô và tôi nghe được, có thể là do hai thế giới dung hợp vào nhau mà tạo thành. Như 2 tấm gương dung hợp lại thành 1 vậy. Đó là lí do vì sao mà bà Xuân nói cô và tôi đều ở chung phòng. Đó có thể là một dạng “sửa chữa” khi 2 “tấm gương” thành 1. Và cô, cô là tôi và tôi cũng là cô. Chỉ khác là cô là nữ còn tôi làm nam, đó là lí do vì sao hệ nguyên tố của cả hai khác nhau.”

Thanh Tâm ngừng lại, ánh mắt nghiêm túc nhìn thẳng vào Thanh Linh: “Vậy… cô hiểu chứ?”

“Nhưng khoan đã, nếu theo cậu nói. Thì sao cậu và tôi đều tồn tại và tại sao cậu chắc chắn là hai thế dung hợp vào nhau?”

“Cái đấy thì tôi chắc…”

“Cậu không chắc!?”

“Vậy cô có điều giải thích hợp lý nào khác qua những việc đã xảy ra không?”

“Tôi…”

Thanh Tâm thở dài nhìn Thanh Linh đang trầm tư suy nghĩ, cậu liền dừng cuộc trò chuyện này lại và lái sang chuyện khác.

“Nhưng điều quan trọng hơn bây giờ là…” Thanh Tâm ngập ngừng nói, thành công thu hút sự chú ý đến Thanh Linh: “Giờ chia phòng ngủ như nào?”

Thanh Linh khựng lại, muốn nói rồi lại thôi.

Không khí lại cô đặc như lúc đầu, chỉ khác là lần này có thêm phần ngượng ngùng giữa hai người.

“Hay là… vào phòng ngủ xem xem rồi chia như nào nhé…”

“ừm…”

Bên trong phòng ngủ. Có một chiếc giường to đủ cho hai người nằm, bên cạnh là tủ quần áo to và một bàn học đặt gần cửa sổ.

Cả hai bước vào, đều thấy đồ dùng của cả hai đều xuất hiện. Điều đó càng củng cố thêm rằng giả thuyết của Thanh Tâm là đúng.

Thanh Linh lên trước mở tủ quần áo, bên trong đều có quần áo của cả cô và Thanh Tâm xen lẫn nhau. Điều đó khiến cô trầm mặc thêm.

Thanh Tâm suy tư nhìn vào chiếc giường rồi nhìn qua Thanh Linh đang trầm mặc nói: “chiếc giường đủ để 2 người nằm.

Thanh Linh ánh mắt phức tạp nhìn vào chiếc giường, cái giường chỉ là một cái giường to, có một cái chăn và hai cái gối, nhưng giờ trong mắt của Thanh Linh thì nó trở thành cái giường ma quỷ.

“Khụ khụ, nói thế thôi chứ vẫn còn phòng tu luyện mà.”

Nghe vậy, Thanh Linh mới nhớ ra là mình còn một phòng khác. Cả hai liền đi sang phòng còn lại.

Bên trong phòng tu luyện, cũng như trong trí nhớ của họ. Chỉ khác là có hai chiếc bàn đặt hai dàn máy tính màn hình lớn, ghế xoay gọn gàng kê sát nhau, kệ sách có thêm nhiều loại sách hơn. Còn lại thì không có gì thay đổi, phía góc phòng trải một tấm thảm rộng có khắc ma pháp bên trên.

“Vậy thì tôi ngủ bên này nhé, về sau tính tiếp.” Thanh Tâm gãi gãi đầu hỏi.

“Được rồi, cảm ơn nhé.” Thanh Linh cũng thở phào cảm ơn, cảm xúc ngột ngạt cũng phần nào được giải tỏa.

Chia phòng tạm thời thì hai người cũng trở lại phòng ngủ. Thanh Tâm lấy bộ chăn dự phòng ở trên nóc tủ xuống rồi ra giường lấy một cái gối. Nghĩ gì đó cậu liền đến mở toang tủ ra.

Vừa mở tủ ra thì đập vào mắt cậu là quần áo và nội y của cậu và của Thanh Linh đang xếp chồng lên nhau. Thanh Linh thấy vậy liền đỏ mặt, cô lúc đầu chỉ quan tâm quần áo chứ không hề nhìn vào nội y, giờ nhìn thấy nội y của mình và của đàn ông xếp chồng lên nhau khiến cô mặt nóng bừng bừng.

“Khụ khụ, xin lỗi nhé.” Thanh Tâm bốc nhanh một bộ cùng nội y của mình rồi cầm chăn với gối ném thẳng vào phòng tu luyện xong liền chạy thẳng vào phòng tắm. Để lại Thanh Linh còn đang đỏ mặt ở trong phòng ngủ.

Thanh Linh sau một hồi trấn tĩnh thì cô cũng đứng dậy để phân loại quần áo và nội y ra hai bên riêng biệt. Làm xong thì cô cũng xách lap top của mình ra ngoài phòng khách, vì hiện tại cô cảm thấy trong phòng ngủ nóng nực. Chứ hoàn toàn không phải do khuôn mặt đỏ như gấc của cô.

Bên ngoài phòng khách, sau một hồi ngồi ghế sofa suy ngẫm lại những chuyện vừa nãy. Thanh Linh cảm thấy hôm nay thật “hoang đường”. Thế giới dung hợp, xuất hiện một “mình” khác, sống chung với nam nhân nhưng lại là “chính mình”.

‘Điều này quá kỳ cục rồi, đã thế lên mạng tra và đăng câu hỏi lại không có thông tin gì hữu dụng cả… cái gì mà “bảo chơi nửa cân đá rồi không nghe” hay “chủ post ảo tưởng quá rồi”. AAAAAAAAAA!’ 

Thanh Linh vừa nghĩ vừa tức. Tiếng cạch mở cửa khiến cho cô trở lại thực tế. Cô nhìn sang Thanh Tâm vừa mới ra khỏi phòng tắm, người đang cầm khăn lau tóc, mặc quần áo dài đơn giản. Nhưng đối với cô thì không có gì là “bình thường” cả.

Thanh Tâm sững người khi Thanh Linh nhìn cậu một cách phức tạp. Điều đó khiến mặt cậu hơi hồng khi nhớ lại chuyện vừa nãy.

“Sao thế, mặt tôi có gì à?”

“Không có gì, chỉ đang suy nghĩ thôi…”

Thấy trước mặt Thanh Linh là chiếc Laptop, nghĩ rằng cô đang tìm kiếm về sự kiện của hai người. Cậu liền bước lại gần, thấy Thanh Tâm bước đến Thanh Linh liền hoảng hốt.

“Cô đang tìm kiếm gì à? thế tìm được gì không?” Thanh Tâm ngó vào chiếc Laptop thấy lịch sử tìm kiếm toàn là “dung hợp thế giới” “xuất hiện mình nhưng phiên bản nam” “song trùng có bản khác giới không?”. Cậu liền im lặng.

Ánh mắt cậu kì lạ nhìn sang người đang quay mặt xấu hổ. Cậu cười khổ an ủi Thanh Linh.

“Có lẽ hiện tại không có gì để giải thích chuyện của cô và tôi đâu.”

Thanh Linh cắn môi, tay siết vào mép áo. Nhìn sang Thanh Tâm, cuối cùng thở dài nói:

“Vậy hiện tại làm gì?”

Thanh Tâm hơi sững ra, suy nghĩ trong 1 giây mỉm cười nói:

“Giờ đã 7 giờ tối rồi, tất nhiên là đi ăn rồi chứ sao”

Thanh Linh nhìn Thanh Tâm đang cười, cô khẽ thở dài và chấp nhận sự thật rằng, từ hôm nay mình phải sống chung với “mình” nhưng phiên bản khác giới.

Có lẽ là do ngại ra ngoài nên hai người quyết định nấu ăn tại phòng. Thanh Linh bất ngờ khi phiên bản nam của mình cũng biết nấu ăn, vì cô suy nghĩ nếu là đàn ông con trai thì sẽ thường không biết nấu ăn. Nhưng nghĩ lại thì cậu ta cũng là mình thì cô cũng không còn bất ngờ nữa.

Họ cùng nhau nấu qua loa ba món, một món thịt, một món rau và một món canh. Ăn xong thì Thanh Tâm chủ động đề nghị mình rửa bát, Thanh Linh cũng không từ chối. Cô ra ghế sofa chống tay suy tư, lặng lẽ nhìn vào bóng lưng của người đang rửa bát.

Khi Thanh Tâm rửa bát xong, lau tay rồi ngồi xuống đối diện, cả hai ngồi tại phòng khách, trò chuyện thêm về lối sống sinh hoạt và thời gian tám tháng học của nhau. Càng nói, họ càng bớt lúng túng và dần hiểu nhau hơn.

Đến lúc ngủ, họ tắt đén phòng khách rồi đứng trước cửa phòng. Tuy không phải ngủ chung nhưng cả hai cũng hơi ngượng ngùng.

“Chúc ngủ ngon.” Thanh Linh lúng túng đưa tay lên quơ.

“À, chúc ngủ ngon.” Thanh Tâm ngượng ngùng đáp lại.

Cánh cửa hai phòng khép lại, để mặc phòng khách trở thành khoảng không tĩnh mịch, chỉ còn ánh sáng đến từ mặt trăng cố gắng chen qua rèm cửa chiếu vào bên trong.

Phòng ngủ rơi vào yên tĩnh, chỉ còn tiếng thở nhẹ của Thanh Linh dưới ánh trăng dịu hắt qua cửa sổ. Ở phòng bên kia, Thanh Tâm đắp chăn nằm trên tấm thảm ma pháp, nhắm mắt lắng nghe nhịp tim mình chậm rãi.

Hai căn phòng, hai con người, hai thế giới vốn khác biệt. Giờ đây lại cùng chung một mái nhà, lặng lẽ bước vào giấc ngủ của riêng mình.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...