Phần 1:
Itami lê bước trở lại lớp học, cảm giác như mang theo một tảng đá vô hình đè nặng trên vai. Đêm qua, giấc ngủ chập chờn không xua tan nổi những hình ảnh ám ảnh: khuôn mặt méo mó của cậu thiếu niên dưới gót giày, những lời lẽ cay nghiệt xé toạc không gian tĩnh lặng. Và trên hết, là ánh mắt thù hằn thoáng qua trong đáy mắt người kia khi bị thứ ma thuật vô hình làm cho chao đảo. Một ánh mắt mà Itami hiểu rõ, nó chất chứa sự xấu hổ, giận dữ, và có lẽ cả oán hận.
Khi cánh cửa lớp khẽ mở ra, một loạt ánh mắt hiếu kỳ đồng loạt đổ dồn về phía Itami. Không có gì bất ngờ. Những lời xì xào lập tức nổi lên như tiếng muỗi vo ve, thứ "mối quan hệ đặc biệt" bất đắc dĩ với công chúa Raini giờ đã trở thành một vở kịch câm hài hước, được đám học sinh rảnh rỗi diễn giải theo đủ mọi cung bậc. Cậu nghe thấy rõ những tiếng cười khúc khích cố tình kìm nén, vài tiếng huýt sáo đầy ẩn ý, và một giọng điệu the thé cố tình vang lên đủ để lọt vào tai cậu:
"Xem ra ngay cả lũ sâu mọt cũng biết cách trèo cao nhỉ."
Itami khẽ thở dài trong lòng, một sự cam chịu nặng nề. Cậu lặng lẽ cúi đầu, cố gắng không nhìn vào bất kỳ ai, rồi kéo chiếc ghế gỗ cũ kỹ ngồi vào chỗ quen thuộc ở cuối lớp. Chẳng còn cảm giác xấu hổ hay phẫn uất nào nữa. Chỉ là một sự mệt mỏi lan tỏa, thấm sâu vào từng tế bào. Đằng nào cậu cũng đã lường trước điều này. Một thường dân dám "vinh dự" sánh vai với công chúa, thì việc trở thành trò cười cho cả học viện chỉ là vấn đề thời gian. Cậu chỉ không ngờ nó lại đến nhanh đến vậy.
Nếu mình thu mình lại đủ lâu, có lẽ họ sẽ chán và quên đi thôi.
Ý nghĩ đó loé lên trong đầu cậu tựa một tia hy vọng yếu ớt. Nhưng Itami thừa biết, trong cái thế giới mà địa vị và dòng dõi là thước đo giá trị này, sự khác biệt chẳng khác nào thứ vết nhơ, một khi đã bị vạch ra thì rất khó phai mờ. Cậu chỉ có thể cố gắng sống sót qua từng ngày, như một con chuột nhỏ bé lẩn trốn trong một lâu đài nguy nga.
Nhưng hy vọng đó nhanh chóng tan biến như bọt xà phòng.
Giọng thầy Kama vẫn giữ vẻ trang trọng bề ngoài, nhưng ánh mắt lạnh lẽo lướt từ trên xuống dưới, như thể đang đánh giá một món đồ vật rẻ tiền. Thầy ta thậm chí không buồn nhìn thẳng vào mắt Itami khi ra lệnh:
“Theo tôi đến phòng kỷ luật. Ngay lập tức!"
Itami không dám hé răng hỏi nửa lời, chỉ lặng lẽ đứng dậy, bước đi giữa những ánh nhìn tò mò pha lẫn chế nhạo của đám quý tộc trẻ tuổi. Tim cậu đập chậm rãi, một nhịp điệu đều đều của sự cam chịu. Cậu đã quá quen với cái cảm giác này rồi. Dù sao, mọi điều tồi tệ đều đã là định mệnh, kể từ khoảnh khắc cậu lựa chọn bước chân vào học viện này.
Phòng kỷ luật lạnh lẽo và trống trải, giống hệt một cái hầm thẩm vấn ẩm thấp. Thầy Kama ngồi đối diện với cậu, thẳng lưng, chỉnh lại vạt áo choàng một cách tỉ mỉ, như thể sợ hơi bẩn từ kẻ đối diện làm vấy bẩn y phục của mình. Đứng bên cạnh là thầy Relv, giáo viên giám sát kỷ luật học viện, một người đàn ông có khuôn mặt khắc khổ và ánh mắt lúc nào cũng như đang cân đo đong đếm giá trị của người đối diện. Cả hai đều mang vẻ mặt nghiêm khắc, nhưng ẩn sâu trong ánh mắt họ là một sự đồng điệu đáng sợ: niềm tin sắt đá rằng kẻ thấp hèn trước mặt đã nhúng chàm.
“Tôi được báo cáo rằng em đã tự ý sử dụng ma thuật ngoài giờ học, không có sự giám sát hay trong tình huống tự vệ,” Thầy Relv thậm chí còn không buồn ngồi xuống, cứ đứng nhìn xuống Itami như thể cậu là một sinh vật nhỏ bé đáng ghét. “Hành vi này vi phạm nghiêm trọng nội quy. Em có gì để giải thích không?”
Itami cố gắng thuật lại sự việc một cách ngắn gọn: vụ bắt nạt tàn tệ, tiếng rên rỉ đau đớn, và thứ ma thuật trọng lực yếu ớt cậu dùng chỉ để tạo ra một khoảnh khắc mất thăng bằng nhỏ nhoi, đủ để cậu có thể trốn thoát khỏi đó. Cậu không dám tô vẽ sự độc ác của bọn bắt nạt, cũng không ngu ngốc đến mức cầu xin sự thương hại từ những kẻ có địa vị cao hơn mình.
“Em chỉ… không muốn bị phát hiện. Và không muốn ai… phải chịu thêm tổn thương.” Giọng Itami nhỏ đến mức gần như tan vào không khí lạnh lẽo của căn phòng. Nhưng đối với hai người đàn ông quyền lực ngồi đối diện, những lời lẽ yếu ớt ấy chẳng khác nào một lời thú tội vụng về.
“Không bằng chứng xác thực. Chỉ có lời khai của một… học sinh lớp D. Và em thừa nhận đã sử dụng thứ năng lực đáng lẽ nên bị kiểm soát chặt chẽ của mình. Thế là đủ.” Thầy Kama lạnh lùng kết luận, đôi mắt sắc như dao găm nhìn xoáy sâu vào Itami, như muốn xuyên thủng lớp vỏ bọc hèn mọn của cậu. “Vậy thì em phải chịu trách nhiệm cho sự ngu xuẩn của mình.”
Thầy Relv gật đầu, ánh mắt vẫn không rời khỏi Itami, như thể đang quan sát một con côn trùng gớm ghiếc. “Hình phạt là không thể tránh khỏi. Không cần bàn cãi thêm.”
Hình phạt được tuyên bố nhanh chóng và dứt khoát: lao dịch trong ba ngày tại khu vực xử lý ma thạch phế phẩm, cái nơi dơ bẩn và nguy hiểm nhất trường, chất chứa đầy những mảnh ma thạch vỡ vụn, rỉ ra thứ năng lượng hỗn loạn có thể bào mòn cả thể xác lẫn tinh thần. Những học sinh danh giá khác vi phạm nghiêm trọng may ra có thể được xem xét. Còn với lũ sâu mọt như Itami thì đây chính là nơi thích hợp để "giáo dục lại" cái bản chất thấp kém của chúng. Thầy Kama thậm chí còn không thèm giải thích về sự nguy hiểm và ô nhiễm của nơi đó. Ông chỉ đơn giản thông báo như một điều hiển nhiên.
Không ai trong số họ nói thẳng ra rằng đây là hình phạt "dành riêng" cho lũ học sinh lớp D. Nhưng Itami hiểu rõ hơn ai hết. Và cậu không thể phản kháng.
Phần 2:
Ngày đầu tiên đày ải ở khu xử lý phế thạch chẳng khác nào một cơn ác mộng kéo dài, bủa vây Itami trong một không gian ngột ngạt và đầy rẫy những hiểm họa vô hình. Mùi ozone nồng nặc xộc thẳng vào mũi, cay xè và khó thở, hòa quyện với thứ mùi kim loại rỉ sét tanh tưởi bốc lên từ những mảnh vỡ ma thạch nham nhở, lấp lánh một cách quái dị dưới ánh sáng mờ ảo. Từng đợt ma lực thô ráp, hỗn loạn tỏa ra từ đống phế liệu chất cao như núi, va chạm vào cơ thể cậu như những nhát chém vô hình, khiến đầu óc quay cuồng, dạ dày cuộn lên từng cơn.
Ma thạch, vốn là những tinh thể năng lượng quý giá được khai thác từ sâu trong lòng đất, nay chỉ còn là những mảnh vụn vô dụng, thậm chí còn mang theo tàn dư năng lượng ô nhiễm và bất ổn sau quá trình sử dụng hoặc bị vỡ nát. Người ta nói rằng, ma thạch chứa đựng linh hồn của tự nhiên, và khi chúng bị tổn thương, chúng sẽ "rỉ máu" ra thứ năng lượng độc hại này. Itami chỉ được phát một đôi găng tay mỏng tang như giấy và một chiếc mặt nạ che nửa khuôn mặt, thứ mà cậu nghi ngờ chẳng thể ngăn nổi thứ ô nhiễm ma thuật đang bao trùm nơi đây.
Công việc của cậu đơn giản mà tàn tệ: đào bới trong đống phế liệu sắc nhọn, phân loại những mảnh ma thạch theo kích cỡ và mức độ hư hại, rồi cẩn thận gói chúng vào những chiếc hộp bảo quản cũ kỹ. Mỗi khi bàn tay run rẩy vì mệt mỏi hay vô tình làm rơi một mảnh vỡ, một làn sóng tê liệt buốt giá lại tràn qua toàn thân cậu, như có ai đó dùng một cây chông vô hình đâm thẳng vào cột sống, rút cạn sinh lực. Cảm giác đau đớn lan tỏa, khiến cơ bắp cậu co rút và hơi thở trở nên khó khăn.
Thường thì khu xử lý phế thạch này luôn tấp nập những công nhân áo xám, những người có kinh nghiệm và trang bị bảo hộ tốt hơn nhiều so với Itami. Họ làm việc theo ca, cẩn trọng xử lý những mảnh ma thạch nguy hiểm. Nhưng hôm nay, nơi này vắng lặng đến đáng sợ. Itami đoán rằng, có lẽ ban quản lý học viện đã cho những công nhân này nghỉ phép đặc biệt vào những ngày có học sinh bị phạt lao dịch ở đây. Đó có lẽ là một biện pháp "an toàn" để tránh những tai nạn không đáng có, hoặc đơn giản chỉ là họ không muốn những "con sâu mọt" như cậu làm vướng chân những người lao động chân chính.
Xung quanh cậu chỉ có sự im lặng đáng sợ của đống phế liệu vô tri và tiếng soạt soạt khi cậu cào xới những mảnh vỡ. Không một bóng người giám sát, không một lời hỏi thăm, không một chút dấu hiệu của sự quan tâm. Cậu hoàn toàn bị bỏ mặc trong cái nhà kho rộng lớn, lạnh lẽo và đầy rẫy những nguy cơ tiềm ẩn này. Thời gian trôi qua nặng nề, mỗi phút giây như kéo dài vô tận.
Đêm đó, khi cuối cùng cũng được trở về cái giường cứng ngắc trong khu lao dịch, toàn thân Itami ê ẩm như bị nghiền nát. Cậu nằm ngửa, nhìn chằm chằm vào trần nhà thấp tối tăm với đôi mắt vô hồn, trống rỗng.
Mình làm vậy có đáng không? Câu hỏi đó lại hiện lên, gặm nhấm tâm trí cậu.
Nếu hôm đó mình quay lưng đi, giả vờ như không nghe thấy gì thì sao?
Cậu vội vàng ngăn dòng suy nghĩ đó lại. Nó nhuốm màu nhỏ nhen và ích kỷ, mà cậu đã quá mệt mỏi để tự khinh bỉ chính bản thân mình thêm nữa. Ít nhất, cậu đã cố gắng làm điều đúng đắn, dù kết quả có tồi tệ đến đâu. Nhưng sự cô đơn và cảm giác bất công vẫn cứ bủa vây, siết chặt lấy trái tim cậu trong cái đêm dài lạnh lẽo.
Phần 3:
Cuối ngày thứ ba, Itami lê bước dọc hành lang khu phía đông, hướng về ký túc xá sau những ngày địa ngục ở khu phế thạch. Mỗi bước đi đều khiến chân trái cậu nhói lên âm ỉ. Cái hành lang quen thuộc này giờ đây mang một cảm giác khác lạ, tĩnh lặng đến mức nặng nề, như thể không khí cũng đặc quánh lại vì sự phản bội mà cậu vừa phải gánh chịu. Bị lờ đi, bị xem thường vốn là lẽ thường tình, nhưng sự im lặng này lại mang theo một dư vị lạnh lẽo, cay đắng hơn nhiều.
Cậu đã cố gắng không nghĩ về cái bóng dáng nhỏ bé run rẩy đêm đó nữa.
Cậu thiếu niên bị đám học sinh lớp A vây quanh trong hành lang khu bắc tối hôm ấy. Itami đã nán lại sau bức tường rêu phong, chứng kiến tất cả: sự tàn nhẫn, nỗi tuyệt vọng, và cả ánh mắt căm hờn pha lẫn sợ hãi khi cậu ta nghiêng đầu về phía bóng tối mà Itami ẩn mình.
Không ai đáng phải chịu đựng như vậy , Itami đã nghĩ, và một tác động nhỏ của trọng lực đã được cậu lặng lẽ thi triển, một sự nâng đỡ thoáng qua, đủ để kẻ bị hành hạ có một khoảnh khắc thoát khỏi đòn tấn công tiếp theo.
Vậy mà chỉ hôm sau, cậu đã ngay lập tức bị triệu tập lên phòng kỷ luật.
Đột nhiên, Itami bất ngờ nhìn thấy Raini đang đứng đợi trước cổng khu ký túc xá. Khuôn mặt cô rạng rỡ như một đóa hoa vừa hé nở dưới ánh chiều tà.
“Itami! Cuối cùng cũng gặp được cậu!” Giọng Raini trong trẻo như tiếng chuông ngân, không hề vương chút phiền muộn hay trách móc vì những ngày cậu né tránh. Cô vẫy tay với cậu, nụ cười tươi tắn như muốn xua tan mọi mệt mỏi.
“Xin lỗi cậu vì mấy hôm nay tớ không tìm được cậu,” Raini nói, bước nhanh đến gần Itami mà dường như không nhận ra bộ dạng tiều tụy, lấm lem của cậu. Mắt cô lấp lánh sự lo lắng. “Dạo này cậu đi đâu thế? Ngày nào tớ cũng tới lớp D để tìm cậu nhưng cậu đều không xuất hiện. Tớ có mang bánh pudding này. Với cả… mình cùng nhau ăn tối nhé? Tớ đã tìm được một quán nhỏ rất xinh xắn gần đây đấy!”
Itami đứng lặng như một pho tượng đá, cơ thể rã rời đến mức chỉ muốn ngã quỵ xuống. Mùi ma thạch ô nhiễm vẫn còn bám chặt trên bộ quần áo thô ráp của cậu, tay cậu sưng đỏ và thô ráp, những vết máu khô đóng vảy quanh móng tay bẩn thỉu. Nhưng đôi mắt Raini vẫn trong veo và tràn đầy sự quan tâm, không chút nghi ngờ hay e ngại, như thể thế giới trong đôi mắt hồng ngọc ấy chỉ toàn là một màu tươi đẹp, không có lấy một chút bất công.
“Thưa công chúa… xin lỗi người… tôi thực sự rất mệt.” Câu trả lời cộc lốc và đầy vẻ kiệt sức của Itami khiến nụ cười trên môi Raini khựng lại. Một thoáng ngỡ ngàng, có lẽ là cả một chút hụt hẫng, hiện rõ trên gương mặt xinh đẹp của cô.
“À… Vậy để lúc khác cũng được,” Raini cố gắng nở một nụ cười gượng gạo, ánh mắt vẫn dịu dàng nhìn cậu. “Nhưng… Itami này, dạo này cậu… cậu có ổn không?”
Itami không dám ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Raini. Cậu chỉ khẽ gật đầu một cách máy móc, một hành động vừa thể hiện sự tôn kính, vừa muốn nhanh chóng kết thúc cuộc trò chuyện. Rồi, không nói thêm một lời nào, cậu quay lưng bước đi, để lại Raini đứng đó với vẻ mặt đầy lo lắng và khó hiểu.
Chỉ vừa bước thêm được vài bước, lại thêm một bóng người nữa chặn cậu lại.
Dáng người nhỏ gầy của con người đứng ở cuối hành lang gợi nên chút thân quen, ánh nắng chiều nhợt nhạt hắt lên mái tóc vàng hoe rối bù. Đó là Roux Ferenthal. Áo choàng trắng viền vàng của lớp A khoác hờ trên vai, những ký tự ma pháp hệ nguyên tố thêu bằng chỉ bạc lấp lánh theo từng cử động nhỏ. Bất kỳ ai nhìn vào Roux cũng sẽ nghĩ đến một thiên tài trẻ tuổi, một quý tộc thanh cao. Nhưng trong mắt Itami, sau những gì đã xảy ra, cậu ta chỉ là một cái bóng nhợt nhạt, cố gắng khoác lên mình vẻ ngoài hào nhoáng để che giấu sự yếu đuối bên trong.
Roux nhìn thấy cậu. Ánh mắt hai người chạm nhau trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, nhưng đủ để Itami nhận ra: cậu ta biết. Cậu ta biết ai đã lặng lẽ can thiệp hôm đó, biết ai đã sử dụng ma thuật hôm đó, và cũng biết ai đang đứng trước mặt cậu lúc này.
Cậu thiếu niên lớp A chậm rãi bước tới. Tiếng bước chân nhẹ bẫng khẽ khàng vang lên trên nền đá lạnh lẽo của hành lang dài hun hút, nghe rõ mồn một trong sự tĩnh lặng.
“Cuối cùng thì họ cũng thả cậu ra rồi à?” Roux lên tiếng, giọng nghe nhẹ như gió thoảng, nhưng Itami không cảm nhận được sự quan tâm. Thay vào đó, cậu nghe thấy một sự giễu cợt lạnh lẽo ẩn sau lớp vỏ bọc vô cảm. “Tôi còn tưởng họ sẽ nhốt cậu ở cái chỗ hôi hám đó lâu hơn một chút.”
Itami không đáp lời. Cậu chỉ đứng thẳng, nhìn Roux. Không một lời, không một biểu cảm nào lộ ra trên gương mặt tái nhợt vì mệt mỏi.
Roux nghiêng đầu, ánh mắt nheo lại, cố gắng đọc vị vẻ mặt bình lặng đến kỳ lạ của Itami:
"Cậu không định hỏi vì sao à? Hay là vẫn làm bộ như chẳng có gì đáng nói?”
Gió lùa qua những ô cửa sổ cao vút, mang theo hơi lạnh của buổi chiều tà và một tiếng vang rền rĩ u uẩn vọng lại từ đâu đó trong tòa nhà. Ánh sáng nhạt màu hắt lên hai bóng người đứng đối diện nhau, tạo nên một khung cảnh tĩnh mịch và căng thẳng.
Itami chỉ cười nhạt, một cử chỉ gần như thờ ơ:
“Đúng là vậy, tôi chẳng có điều gì cần nói với cậu cả.”
Roux khẽ bật cười, một âm thanh ngắn và khô khốc, không chút ấm áp:
“Hoá ra cậu thực sự là cái tên như vậy, lúc nào cũng bình tĩnh đến đáng ghét, lúc nào cũng nhìn người khác bằng cái ánh mắt đó.”
Cậu ta tiến gần thêm một bước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người xuống chỉ còn một tầm tay với. Itami vẫn không nhúc nhích, đôi mắt màu hổ phách nhìn thẳng vào Roux, không hề lay động.
“Nhìn tôi đi,” Roux nói, không lớn, nhưng từng chữ sắc lạnh như dao găm. “Cậu đang nghĩ tôi là một thằng hèn nhát đúng không? Là kẻ đã đâm sau lưng người từng giúp đỡ mình?” Ánh mắt Itami vẫn trầm lặng, không oán giận, nhưng cũng không hề có sự bao dung.
Roux cười nhạt, một nụ cười tự giễu cay đắng, rồi nhún vai như thể chính mình cũng thấy hành động của mình thật nực cười:
“Tôi nên biết chứ nhỉ. Cái loại dân thường khát khao làm anh hùng như cậu. Vậy nên cậu mới hướng cái ánh mắt thương hại đó về phía tôi.”
Bàn tay Itami khẽ siết lại, những ngón tay trắng bệch, như bị một mũi kim vô hình đâm vào lòng bàn tay.
“Đừng làm vẻ cao thượng nữa,” Roux nói, giọng đanh lại, sự phòng bị trong giọng nói ngày càng rõ rệt. “Cậu chứng kiến mọi thứ chúng làm với tôi hôm đó, và nhìn tôi như thể tôi là một đứa trẻ yếu đuối cần được che chở phải không? Cậu làm vậy để chứng minh cái gì? Rằng cậu mạnh hơn tôi à? Rằng cậu không giống lũ ‘quý tộc’ hèn nhát chúng tôi ư?”
Itami khẽ thở ra, một hơi mỏng như sương tan biến trong không khí lạnh lẽo:
“Tôi chỉ làm điều mà tôi nghĩ là đúng thôi.”
“Đúng?!” Roux bật ra một tiếng gần như rít lên, sự tức giận thoáng hiện trong đáy mắt. “Và cậu nghĩ cái ‘đúng’ đó khiến cậu cao quý hơn người khác à? Cậu không hiểu gì hết, Itami.” Gió lại nổi lên, mang theo tiếng cửa kính rung khẽ. Roux siết chặt vạt áo choàng trên vai, như thể muốn che đi cơn run rẩy đang lặng lẽ bò lên sống lưng.
“Cậu đã chọn làm kẻ đứng một mình,” Roux tiếp tục, giọng hạ thấp, khô khốc, như thể đang cố gắng thuyết phục chính mình. “Tôi không phải người như thế. Tôi không muốn trở thành tâm điểm. Tôi không muốn bị lôi vào mớ hỗn loạn của cậu. Và nếu điều đó khiến cậu khinh rẻ tôi, thì cứ việc.”
Itami không trả lời ngay. Một khoảng lặng ngắn trôi qua, nặng nề và căng thẳng, rồi cậu khẽ bước tới, thu hẹp khoảng cách xuống chỉ còn nửa bước chân. Trong đôi ngươi hổ phách không có chút lửa giận, chỉ có một sự yên lặng đến lạnh buốt, một sự thấu hiểu mà Roux có lẽ không bao giờ muốn nhận ra.
“Cậu có thể nghĩ gì tùy cậu,” Itami nói, giọng nhẹ như một tiếng thở dài, gần như đang tự nói với chính mình. “Tôi không ở đây để phán xét ai cả.”
Roux nhìn cậu trân trân, như thể đang cố gắng giải mã một câu đố khó khăn. Một cái gì đó vụt qua nơi đáy mắt cậu, không rõ là giận dữ, bối rối hay chỉ đơn thuần là sự hoảng hốt khi đối diện với sự bình thản đến khó hiểu của Itami. Nhưng rồi cậu vội vã quay đi, ánh nhìn né tránh, không dám đối diện với sự thật trần trụi.
“Nếu tôi là cậu, tôi sẽ cẩn thận hơn,” Roux nói, giọng gần như lẩm bẩm, như một lời cảnh báo miễn cưỡng. “Không phải lúc nào đóng vai anh hùng cũng có kết cục đẹp đâu.”
“Có thể,” Itami đáp, giọng vẫn bình thản, không một chút mỉa mai. “Nhưng ít ra tôi không phải nhờ tới sự xuất hiện của người khác để sống sót.”
Roux khựng lại một giây, lưng cậu ta khẽ run lên. Rồi cậu bật cười, không lớn, mà cũng chẳng có sự vui vẻ, chỉ là một âm thanh sắc lạnh như tiếng kính vỡ giữa không gian trống rỗng. “Cậu đúng là điên thật rồi, Itami.”
Itami xoay người, bước đi chậm rãi. Tiếng giày cậu vang lên đều đặn trên nền đá lạnh lẽo, phá vỡ sự im lặng nặng nề. Cậu không nhìn lại.
“Không điên,” cậu nói, giọng nhẹ như gió thoảng qua hành lang. “Tôi chỉ… đã từng chứng kiến quá nhiều kẻ như cậu.”
Cha cậu làm công việc bốc vác ở bến cảng, đương nhiên cậu cũng thường phụ giúp ông. Ở đó, cậu đã thấy rất nhiều người như Roux, những kẻ yếu đuối bị chà đạp, bị coi thường. Họ học cách cúi đầu, học cách im lặng để tồn tại. Cậu cũng từng tức giận, cũng từng muốn phản kháng, nhưng dần dần, cảm xúc ấy chai sạn đi. Vì vậy, cậu hiểu cái cảm giác bất lực, cái nỗi sợ hãi phải đối diện với những kẻ mạnh hơn mình.
Roux vẫn đứng im trong hành lang trống trải, bóng lưng Itami xa dần. Tay cậu nắm chặt lấy vạt áo choàng, đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Ánh mắt cậu ta vẫn dán chặt vào bóng lưng ấy, không chớp.
Nhưng môi cậu khép chặt thành một đường thẳng. Và tất cả những lời thật sự muốn nói, những dằn vặt và hối hận sâu kín, vẫn bị chôn vùi sau một nụ cười méo mó, một biểu hiện cay đắng của sự bất lực và lòng tự trọng bị tổn thương
Chaporia
Bình Luận (0)