Phần 1:
Ba ngày.
Ba ngày đày ải ở khu phế thạch. Ba ngày đó, Itami đã nếm trải đủ mùi vị của sự cô lập, của những mảnh ma thạch sắc lẹm cứa vào da thịt, của thứ năng lượng hỗn loạn bào mòn tâm trí. Nhưng có lẽ, điều tồi tệ nhất không phải là nỗi đau thể xác, mà là sự im lặng. Sự im lặng của những người giám sát, của không gian rộng lớn chỉ có tiếng gió rít qua những khe nứt, và cả sự im lặng của học viện khi cậu trở về.
Khi Itami trở lại lớp 1D, mọi thứ đã trở nên xa lạ hơn bao giờ hết, bầu không khí từ khi nào đã nặng trĩu đến khó thở. Cậu cố gắng thu mình lại, ngồi lặng lẽ ở hàng ghế cuối cùng, nhưng ánh mắt mọi người như những mũi kim vô hình, cứ chích vào lưng cậu. Không ai quay lại nhìn, chẳng một ánh mắt nào dừng lại trên cậu. Ngay cả những tiếng xì xào len lỏi trong không khí lớp học cũng khẽ tắt đi khi cậu lướt qua, như thể sự hiện diện của cậu là một điều cấm kỵ, một vết nhơ mà họ muốn né tránh.
Tiếng chuông báo hiệu giờ học kết thúc vang lên, những học sinh khác vội vã thu dọn sách vở, rời đi nhanh chóng. Itami hít một hơi thật sâu, giọng khẽ khàng cất lên, cố hỏi xin ghi chép những tiết học đã qua. Nhưng đáp lại cậu chỉ là những cái quay lưng vội vã, những ánh mắt lướt qua cậu như thể cậu là một bóng ma, một thứ gì đó không đáng tồn tại. Không một lời đáp, không một cái nhìn, chỉ còn lại sự trống rỗng và hờ hững. Ngay cả giáo viên, khi điểm danh, cũng chỉ liếc qua hàng ghế cuối cùng, bỏ qua tên cậu một cách lạnh nhạt, như thể cậu là một con số vô hình trong danh sách.
Lớp 1D, như thường lệ, vẫn chỉ chìm đắm trong mớ lý thuyết khô khốc và những công thức rắc rối. Trên bảng đen, ký hiệu ma thuật và quy tắc chồng chất lên nhau, nhưng tất cả chỉ là những con chữ chết. Không một ai trong lớp từng được chạm tay vào một tia lửa, một giọt nước, hay cảm nhận sự rung chuyển của đất trời từ chính mình.
Thầy Kama, với vẻ mặt dửng dưng đến vô cảm, đã từng nói:
“Vì môi trường không phù hợp để thực hành. Ví dụ, người thao túng Hỏa cần ngọn lửa lớn, người thao túng Thủy cần hồ nước tĩnh… Nhà trường không thể chuẩn bị đầy đủ cho tất cả mọi người, nên lớp ta hiện tại chưa thể thực hành được.”
Itami biết đó chỉ là cái cớ tồi tệ để bao biện cho sự phân biệt đối xử trắng trợn. Cậu đã lướt qua những hành lang khác, nghe những lời đồn đại: Lớp A, lớp B, thậm chí cả lớp C, đều có những phòng luyện riêng biệt, được trang bị đầy đủ với mọi điều kiện tốt nhất. Còn lớp D, họ bị giam cầm trong những căn phòng bụi bặm, với bảng phấn cũ kỹ và ghế ngồi ọp ẹp, không khí lúc nào cũng ngột ngạt mùi gỗ ẩm mốc và phấn vụn.
Một cảm giác bức bối dâng lên trong lồng ngực Itami. Cậu hiểu rõ hơn ai hết, rằng nếu cứ ngồi chờ đợi, sẽ chẳng có ai thực sự dạy cậu điều gì cả. Tương lai của cậu, sức mạnh của cậu, sẽ mãi mãi là những con chữ khô khan trên trang giấy.
Và vì thế, cậu bắt đầu luyện tập.
Phần 2:
Khu đài quan sát ở tầng cao nhất của dãy nhà phía Bắc, nơi Itami thường lui tới để có những bữa ăn bình yên, cũng là nơi hầu như không có ai ghé qua. Nó từng là nơi tổ chức các tiết thiên văn cho học sinh lớp trên, nhưng giờ bị bỏ hoang, phủ đầy bụi và dây leo. Nó không đẹp, không sạch sẽ, nhưng yên tĩnh. Và quan trọng hơn, đủ riêng tư.
Itami thường đến đó vào lúc hoàng hôn, khi ánh sáng không còn quá gay gắt và cũng chưa bị thay thế hoàn toàn bởi bóng tối. Cậu nhắm mắt, tập trung cảm nhận thứ năng lượng mờ nhạt vẫn luôn chảy trong cơ thể, ma lực.
Trọng lực là thứ không thể nhìn thấy, nhưng lại hiện diện ở khắp nơi. Không giống Hỏa hay Thủy, nó không cần vật chất ban đầu. Nó chỉ cần sự kiểm soát. Một sự hiểu biết sâu sắc về các khái niệm "hút", "kéo", "đè nén" và "trọng tâm".
Ban đầu, cậu chỉ cố nâng lên những viên đá nhỏ. Chúng lơ lửng được vài giây rồi rơi xuống. Tiếng "cạch" khô khốc vang lên trên nền gạch cũ kỹ. Cậu điều chỉnh nhịp thở, hít sâu, giữ lại hơi thở, rồi lại thất bại. Viên đá lại rơi. Nhưng ít nhất, cậu có thể cảm nhận rõ thứ gì đó đang phản hồi với mình, một sức ép vô hình, một lực lượng không tên. Và nó bắt đầu trả lời.
“Itami?”
Giọng nói nhẹ nhàng vang lên sau lưng khiến cậu giật mình, cắt đứt dòng tập trung. Viên đá vừa bay lên được một thoáng đã rơi xuống, lại một tiếng "cạch" nữa, lần này nghe rõ hơn trong không gian yên ắng.
Cậu quay đầu lại.
Là Raini.
Vẫn là chiếc váy đồng phục có đường thêu ánh vàng đặc trưng của học sinh lớp A, nhưng cô đã bỏ chiếc áo choàng nghi lễ ra, gấp gọn trong tay. Ánh mắt cô sáng lấp lánh như hai viên hồng ngọc dưới ánh chiều tà, trên môi là một nụ cười thật sự, không kiểu cách, không hề vương chút bụi trần.
“Sao hôm nay cậu lại lên đây thế?” Cô hỏi, giọng trong trẻo như tiếng chuông gió, tự nhiên đến mức Itami thấy bất ngờ, cứ như thể họ là bạn cũ vô tình gặp lại ở một nơi quen thuộc.
Itami đứng thẳng dậy, đôi mắt màu hổ phách ánh lên vẻ lạnh lùng và cảnh giác:
“Tôi định luyện tập một chút thôi ạ. Cũng không tính đến việc sẽ có người khác đến đây, đặc biệt là người, thưa Công chúa Điện hạ.”
Raini bước lại gần hơn, ánh nhìn lướt qua những viên đá vương vãi trên nền gạch, rồi lại dừng trên gương mặt Itami. “Đây không phải nơi lý tưởng lắm đâu.” Cô nói, khẽ nghiêng đầu “Gió mạnh, và sàn thì đầy bụi… Nhưng ít nhất không ai làm phiền, phải không?”
Cậu im lặng. Itami không biết phải đáp lại thế nào. Đây không phải lần đầu tiên cậu gặp cô nàng ở đây, nhưng sự hiện diện của Raini lúc này, hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của cậu.
Raini không đợi câu trả lời. Cô bước lại gần thêm vài bước, dừng lại cách Itami một khoảng đủ để không gây áp lực, rồi chìa ra một chiếc hộp gỗ nhỏ được chạm khắc tinh xảo.
“Tớ mang ít bánh ngọt từ nhà ăn. Cậu nên ăn gì đó. Luyện tập trong tình trạng đói bụng không hiệu quả đâu.”
Itami nhìn hộp bánh như nhìn một vật thể lạ ngoài hành tinh, lòng cậu dấy lên đủ thứ cảm giác hỗn độn, từ chối có, xa lánh cũng có, nhưng sâu thẳm lại có một thứ khao khát len lỏi. Bụng cậu réo lên một tiếng phản đối nhỏ, đủ để cậu nghe thấy. Khẽ cúi đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra, cậu vươn tay nhận lấy hộp bánh, động tác cứng nhắc và miễn cưỡng, không dám nhìn thẳng vào cô. Cậu ngồi lại xuống nền gạch, vờ như tiếp tục công việc của mình, nhưng trong tay là hương thơm ngào ngạt từ hộp bánh.
Raini cũng không nói thêm. Cô ngồi xuống cách cậu vài bước chân, trên một bậc đá cũ, đôi mắt trong veo như thể đang quan sát ngọn gió vô hình đang lướt qua khung cửa vỡ. Cô không nói gì về những gì cậu vừa làm, hay về lý do cậu ở đây. Sự im lặng của cô, không phải là sự thờ ơ, mà là một không gian cho phép Itami tồn tại mà không bị phán xét.
Sau một lúc, khi Itami đã cắn miếng bánh thứ hai, Raini mới khẽ lên tiếng, giọng dịu dàng như đang tự nói với chính mình:
“Lớp cậu thật vất vả. Tớ nghe nói học viện không cho thực hành ma thuật… Dù rõ ràng ai cũng biết, nếu không luyện, thì học thuộc lý thuyết cũng chẳng có tác dụng gì.”
Itami ngừng nhai, ánh mắt chăm chăm xuống viên đá vừa rơi xuống.
Vậy ra Điện hạ đến để thương hại mình sao?
Raini lặng đi một lúc, ánh mắt hồng ngọc mở to, không chút bối rối như thể vừa đọc được suy nghĩ ấy của Itami. Rồi cô cười khẽ, một nụ cười chân thật, không có chút mỉa mai hay giả tạo.
“Không phải tớ có ý thương hại cậu đâu.” Cô nói, giọng nói bình thản và vững vàng “Tớ đến vì tớ biết chắc cậu sẽ không giống những người khác. Tớ đã nhìn thấy cậu làm được điều đó, trong hành lang… hôm qua, tớ đã nghe thấy những cậu nói với công tử nhà Ferenthal. Và tớ tin vào những gì mình thấy, chứ không tin những gì người khác nói về cậu.”
“Sao Điện hạ lại dám chắc có thể tin vào một tên dân đen chỉ mới quen biết được vài ngày chứ?”
“Bởi vì đó là Itami mà.” Raini nhìn cậu, đáy mắt lộ rõ vẻ cương quyết. Điều đó gợi nhắc Itami về giấc mơ bám đuôi cậu dai dẳng suốt nhiều ngày trước khi nhập học. Đôi mắt màu hồng ngọc của Raini hiện tại, giống hệt với cô gái cậu mơ thấy.
Itami cứng họng, bất lực trước sự cố chấp của cô nàng này. Cậu tiếp tục cúi xuống ăn nốt miếng bánh trên tay. Hương vị ngọt ngào trong đó, lại ấm áp đến lạ lùng.
Raini quay đi, khẽ nhìn quanh đài quan sát phủ đầy bụi bặm, ánh mắt tinh anh như đánh giá nơi này bằng kinh nghiệm của một người đã quen tập luyện:
“Chỗ này… không tệ. Nhưng hơi lộ liễu. Nếu có giáo viên đi ngang thì sẽ phiền phức đấy.”
Itami không đáp, cúi xuống nhặt viên đá vừa rơi khỏi tầm kiểm soát. Cậu không nói gì về việc cô đã nhìn thấy mình hôm qua, nhưng cũng không thể phủ nhận sự thật.
Raini bước lại gần hơn, hơi cúi xuống, ánh mắt sáng lên như nảy ra một ý tưởng bất chợt:
“Cậu có muốn đến một nơi khác không? Cô hỏi, giọng đầy nhiệt tình. “Tớ biết một chỗ mà không ai lui tới. Yên tĩnh, rộng rãi, và không có ai giám sát. Tớ cũng thường ra đó luyện, bí mật thôi.”
Itami nhìn cô, đôi mắt hổ phách ánh lên vẻ ngờ vực khó che giấu:
“Tại sao người lại muốn tôi đến đó, thưa Công chúa Điện hạ?”
“Vì tớ thấy cậu thật sự nghiêm túc.” Giọng Raini không có lấy một chút do dự, trong trẻo như tiếng suối “Và cũng vì tôi ghét cái cách mà giáo viên bỏ mặc lớp D, như thể các cậu không đáng được học. Tôi biết họ nghĩ gì, nhưng ma thuật là dành cho tất cả mọi người, dù có ở cấp bậc nào, dù có thức tỉnh hệ ma lực nào.”
Một khoảng lặng trôi qua. Itami nhìn thẳng vào đôi mắt hồng ngọc không chút giả dối của Raini, như muốn tìm kiếm một lời nói dối, một ý đồ ẩn giấu. Nhưng cậu không thấy gì ngoài sự chân thật. Cuối cùng, cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu gần như không thể nhận ra.
Họ đi theo một con đường mòn hẹp phía sau khu nhà tập thể, băng qua một hàng rào bị mục gãy và len lỏi qua một khoảnh rừng nhỏ. Cây cối ở đây rậm rạp hơn bên trong học viện, lá cây ẩm ướt lấm tấm sương chiều, và tiếng côn trùng vo ve làm dịu đi sự tĩnh mịch. Itami theo sát Raini, bước chân cậu nhẹ bẫng để tránh gây ra tiếng động.
Cậu không biết Raini đã khám phá ra nơi này bằng cách nào, nhưng rõ ràng cô nàng này không hề đơn giản như vẻ ngoài trong sáng của mình.
Khi vượt qua bãi đá rêu phong, không khí đột ngột trở nên mát mẻ và thoáng đãng hơn hẳn. Một khoảng trống mở ra trước mắt họ, một sườn núi thấp với mặt đất phủ đầy thảm cỏ xanh mướt, vài cây già đứng lặng lẽ ở rìa như những lính canh cổ thụ, và ở giữa là một lòng trũng nhỏ có suối nước tự nhiên chảy róc rách, tiếng nước lanh lảnh như một bản hoà tấu đẹp đẽ, xua tan mọi thứ mệt mỏi trên đời.
“Đây là chỗ tớ vô tình tìm thấy từ khi chị tớ nhập học.” Raini nói, bước ra giữa khoảng trống và dang hai tay như thể muốn giới thiệu cả không gian tuyệt vời này cho cậu. Nụ cười của cô rạng rỡ, hòa cùng ánh nắng chiều còn sót lại, khiến toàn bộ khung cảnh bỗng trở nên tươi sáng.
Itami đứng lại ở rìa khoảng trống, ánh mắt lướt qua từng chi tiết. Quá hoàn hảo để luyện tập: đủ xa để không bị nghe thấy, đủ rộng để không bị cản trở, và quan trọng nhất, hoàn toàn vắng bóng người.
Không tệ, cậu thầm thừa nhận, một phần hoài niệm về “căn cứ bí mật” của mình ở làng Elbinor.
“Cậu có thể đến đây luyện bất cứ khi nào muốn.” Raini tiếp tục, tháo đôi găng tay ma pháp ra và nhét vào túi áo “Miễn là đừng đánh thức sóc đang ngủ."
Itami không cười, nhưng lần đầu tiên cậu để mặt mình thả lỏng, khóe môi khẽ cong lên một cách vô thức, tạo thành một nụ cười nhạt nhòa thoáng qua rồi biến mất.
“Điện hạ thường luyện tập ở đây ạ?” Cậu hỏi, như một câu xác minh chứ không phải tò mò.
Raini gật đầu “Cậu muốn xem không?”
Chưa kịp đợi cậu đáp, cô đã giơ tay lên. Trong không khí, pháp lực dao động nhẹ, gần như không thể nhận ra nếu không quan sát kỹ. Itami cảm nhận được một nguồn năng lượng thuần khiết đang tụ lại.
Từ lòng bàn tay trái của Raini, một làn nước mỏng bắt đầu hình thành, lơ lửng như dải ruy băng trong suốt rồi uốn lượn quanh cánh tay cô, uyển chuyển và sống động như một sinh vật. Tay phải cô đặt xuống mặt đất, và mặt đất rung nhẹ. Một nhánh đất nhỏ màu nâu xám bất ngờ nhô lên như một con rắn đang tỉnh giấc, quấn lấy cổ chân Raini rồi xoay vòng, tạo thành một vòng tròn bảo hộ vững chắc.
Itami nheo mắt, sự ngạc nhiên hiện rõ trong đáy mắt sâu hun hút :
“Thủy… và cả Thổ?
Raini gật đầu, hơi ngại ngùng:
“Tớ thuộc trường hợp thức tỉnh hai loại nguyên tố. Loại thứ hai thức tỉnh từ hồi tớ mười hai tuổi. Nhưng đừng nói với ai nhé. Dù tất cả giáo viên đều biết rồi, nhưng tớ không muốn cả trường xì xào bàn tán nữa. Sẽ phiền lắm.”
Không thể tin nổi Điện hạ có thể thốt ra được cái từ “phiền phức” sau khi đẩy kẻ khác vào mớ “phiền phức” còn kinh khủng hơn.
Itami im lặng một lúc lâu, nhìn cô điều khiển hai hệ ma lực một cách dễ dàng, thuần thục, hoàn toàn trái ngược với sự khó khăn của cậu. Cậu nhìn cách cô biến hóa nước thành những hình dạng kỳ lạ, rồi lại hóa đất thành những bức tường nhỏ, ánh mắt Raini thì luôn rạng rỡ và đầy say mê. Itami không nói gì thêm, chỉ lùi lại vài bước, chọn một chỗ trống cách cô một khoảng. Cậu nhắm mắt lại, tập trung cảm nhận pháp lực trong mình, rồi bắt đầu luyện tập lại trọng lực của mình, quyết tâm không để sự kinh ngạc hay so sánh làm mình xao nhãng.
Raini không nói gì thêm. Cô chỉ lùi về góc suối, tiếp tục những chuyển động nhỏ, yên lặng như thể không muốn làm gián đoạn Itami, thỉnh thoảng liếc nhìn cậu một cách kín đáo, trên môi vẫn giữ nụ cười nhẹ nhàng.
Phần 3:
Hoàng hôn của vài ngày sau đó, Itami và Raini lại tiếp tục có những buổi gặp mặt tại nơi này. Ánh tà dương trải dài trên thảm cỏ xanh mướt, nhuộm vàng những tán lá cây già. Không gian yên tĩnh chỉ có tiếng suối róc rách và tiếng gió vuốt ve qua vạt áo. Raini vẫn luôn xuất hiện vào khoảng thời gian đó, mang theo một túi nhỏ đựng đồ ăn, và chỉ đơn giản ngồi đó, quan sát Itami luyện tập. Sự hiện diện của cô không còn gây khó chịu như trước, mà trở thành một phần quen thuộc của buổi chiều tà.
Lần này, Itami đang cố gắng sử dụng ma lực để tạo ra một vòng trọng lực quanh cơ thể mình, ý tưởng là dùng nó để “giảm khối lượng” tạm thời, khiến bản thân nhẹ hơn, linh hoạt hơn. Một ý nghĩ táo bạo mà cậu đã nung nấu từ những buổi học lý thuyết khô khan về sức bền của vật chất. Nhưng cậu vẫn chưa kiểm soát được. Pháp lực trong cơ thể cứ ương bướng tuôn chảy, khi thì đẩy cơ thể cậu lên bất chợt như một cái bong bóng, khi thì đè bẹp xuống như có ai đặt đá tảng lên vai, khiến mỗi lần thử lại là một lần cậu đổ mồ hôi ướt đẫm.
“Cậu đang làm gì thế?” Raini xuất hiện từ phía cầu thang nhỏ dẫn xuống lòng trũng, tay cầm một túi vải nhỏ. Giọng cô trong trẻo, không một chút mệt mỏi dù có vẻ đã đi một quãng đường dài “Đừng nói là cậu đang… điều chỉnh trọng lượng bản thân?”
Itami lườm cô một cái, ánh mắt sắc lẹm như lưỡi dao, nhưng không đáp. Sự xuất hiện của Raini luôn đột ngột đến khó chịu, như thể cô có một giác quan thứ sáu để cảm nhận khi nào cậu đang gặp khó khăn. Raini cười nhẹ, bước lại gần, đặt túi lên bệ gạch đá phủ rêu phong cạnh chỗ Itami đang luyện.
“Lần này là bánh gạo và ít thịt khô.” Cô nói, giọng có chút tự hào “Tớ tự làm. Nhìn tớ thế này thôi chứ kỹ năng nấu nướng cũng không tồi đâu.”
Itami thoáng chững lại, những ngón tay đang run rẩy vì cố gắng điều khiển pháp lực bỗng cứng đờ. Cậu không đáp, nhưng cũng không đuổi cô đi. Lần này, cậu không cần chờ đợi thêm. Cậu vươn tay lấy chiếc bánh gạo, ăn một nửa cách chậm rãi, cảm nhận hương vị mằn mặn của thịt khô hòa cùng vị ngọt của gạo. Sau đó, cậu đưa phần còn lại của chiếc túi lại cho cô, một cử chỉ vô thức thể hiện sự chấp nhận.
Raini ngồi xuống cách cậu vài bước, quan sát cậu với ánh mắt đầy suy tư. Cô nhìn cách Itami nhắm mắt, cách cậu thở, và cách những viên đá nhỏ rung lên yếu ớt rồi rơi xuống.
“Itami này,” Raini khẽ gọi, giọng cô như một lời thì thầm hòa vào tiếng suối “Khi cậu cố làm cho bản thân nhẹ đi, cậu có thử nghĩ đến việc giảm trọng lượng của không khí xung quanh mình không? Hoặc là… tăng mật độ trọng lực của chính cậu? Không phải làm cho cậu nhẹ đi, mà là làm cho cơ thể cậu tự thân trở nên 'ít chịu ảnh hưởng của trọng lực' hơn?”
Itami mở bừng mắt. Ý tưởng của Raini, dù nghe có vẻ đơn giản, lại mở ra một lối đi hoàn toàn mới. Cậu đã luôn cố gắng chống lại trọng lực bên ngoài, nhưng chưa từng nghĩ đến việc thay đổi "bản chất" trọng lực của chính mình. Cậu khẽ gật đầu, một cái gật đầu nhỏ bé nhưng đầy ý nghĩa, rồi lại nhắm mắt, tập trung thử nghiệm ý tưởng mới của cô. Lần này, cơ thể cậu không bị đẩy mạnh hay đè bẹp đột ngột, mà nhẹ hơn một chút, một cảm giác vi tế hơn, như thể cậu đang đứng trên mặt trăng.
Raini mỉm cười nhẹ, không làm phiền cậu nữa. Cô cũng bắt đầu luyện tập của mình. Cô giơ hai tay lên, pháp lực hệ Thủy và Thổ cùng lúc khởi động. Một làn nước trong suốt lơ lửng giữa không trung, đồng thời, những hạt bụi đất nhỏ li ti bắt đầu xoay quanh nó. Raini cố gắng hòa trộn hai yếu tố, điều khiển nước chảy qua những cấu trúc đất sét mà cô tạo ra, thử nghiệm việc nén đất thành những hình dạng rắn chắc và làm nước chảy mượt mà qua đó mà không bị rò rỉ.
Itami, dù đang bận rộn với thử nghiệm của mình, vẫn không khỏi liếc nhìn Raini. Cậu nhận ra rằng cô vẫn gặp khó khăn trong việc tạo ra một sự liên kết thực sự giữa hai hệ. Nước và đất vẫn còn tách biệt, chỉ đơn thuần là "làm việc cạnh nhau" chứ không phải "làm việc cùng nhau".
“Thưa Công chúa Điện hạ,” Itami bất ngờ lên tiếng, giọng trầm thấp, một sự cung kính quen thuộc “Người có thể thử…tạo ra một lớp vỏ nước nén cực mạnh bao bọc lấy các hạt đất, khiến chúng liên kết chặt chẽ như đá, rồi sau đó dùng áp lực nước để đẩy khối đất ấy theo ý muốn. Hoặc ngược lại, dùng đất để tạo ra một cấu trúc lọc, tinh khiết dòng nước để tăng tính dẫn truyền ma lực của nó.”
Raini ngừng lại, ngạc nhiên nhìn Itami. Cô chưa từng nghĩ theo hướng đó. Cô thử áp dụng lời khuyên của cậu. Lần này, khi nước được đưa vào, đất trở nên dẻo hơn, dễ uốn nắn hơn. Và khi cô cố gắng hòa trộn, hai hệ dường như chấp nhận nhau dễ dàng hơn, tạo thành một khối vững chắc hơn trước. Nụ cười rạng rỡ hiện rõ trên môi Raini.
Thời gian cứ thế trôi đi. Mãi đến khi ánh trăng bắt đầu ló dạng trên nền trời tím sẫm, hai người mới dừng lại, mệt mỏi nhưng cũng đầy thỏa mãn. Họ cùng ngồi xuống, chia nhau những chiếc bánh gạo và thịt khô còn lại. Hương vị đơn giản, mộc mạc nhưng trở nên ngon lạ thường trong không khí tĩnh lặng của màn đêm.
“Cậu biết không,” Raini nói, khi cô cắn một miếng bánh gạo “Cảm ơn cậu vì lời khuyên. Nó thật sự hữu ích.”
Itami chỉ khẽ gật đầu, nhìn vào khoảng không.
“Mà này,” Raini đột nhiên reo lên, ánh mắt lấp lánh tinh nghịch “Cậu vừa cười kìa!”
Itami giật mình, vội vàng đưa tay lên chạm vào khóe môi, như thể muốn xóa đi dấu vết của thứ cảm xúc vừa thoáng qua. Cậu không hề nhận ra mình đã cười. Nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn đọng lại, như một đốm lửa nhỏ vừa được thắp lên trong lòng. Đó là một nụ cười rất nhạt, gần như không thể thấy, nhưng trong khoảnh khắc đó, một tia sáng yếu ớt đã len lỏi qua lớp vỏ bọc lạnh lùng, kiên cố của cậu.
“Không phải đâu ạ.” Itami khẽ đáp, giọng cố tỏ ra lạnh nhạt, nhưng khuôn mặt đã ửng đỏ lên một chút.
Raini phá lên cười khúc khích, tiếng cười giòn tan vang vọng khắp sườn núi:
“Có mà! Lần đầu tiên tớ thấy cậu cười đấy! Này, Itami, đập tay một cái đi! Coi như là... dấu hiệu của tình bạn!”
Cô đưa bàn tay nhỏ bé của mình ra, lòng bàn tay mềm mại và trắng ngần. Itami nhìn bàn tay ấy, rồi nhìn đôi mắt đầy mong chờ của Raini. Cậu do dự một lát. Cậu biết rõ, "tình bạn" với một người như cậu chỉ mang lại phiền phức và rắc rối cho Raini. Nhưng nhìn nụ cười trong trẻo và bàn tay đang chờ đợi, một cảm giác ấm áp khó tả dâng lên trong lòng cậu.
Cuối cùng, Itami khẽ nâng tay lên, bàn tay thô ráp của cậu chạm nhẹ vào lòng bàn tay mềm mại của Raini. Một tiếng "bốp" nhẹ vang lên trong không gian tĩnh mịch. Dù chỉ là một cái chạm rất nhẹ, nhưng cả hai đều cảm thấy một luồng hơi ấm lạ thường lan tỏa.
Chaporia
Bình Luận (0)