[CHU KỲ #2 ĐÃ BẮT ĐẦU.]
[PHÂN TÍCH THẤT BẠI CHU KỲ #1:KỸ NĂNG GIAO TIẾP (THẤT BẠI).
KIỂM SOÁT PHỤ KIỆN TRANG PHỤC (QUÁ NHỤC NHÃ).]
[MỤC TIÊU PHỤ: HÃY CỐ GẮNG HẾT MÌNH GIỮ KHÓA QUẦN CỦA BẠN THẬT CHẶT TRONG 24H TỚI.]
[CHÚC MAY MẮN]
Tôi nghiến răng ken két, nhìn thẳng vào cái bảng thông báo. Móa…
Tôi nhận ra rằng thế giới này không chỉ sở hữu sự hỗn loạn tạp nham. Mà nó nhỏ nhen vô cùng tận. Nó là một trí tuệ nhân tạo đỉnh cao thượng đẳng, trác tuyệt của sự tinh hoa hội tụ nhưng lại sở hữu khiếu hài hước của một thằng nhóc lớp bảy dắt mũi chưa sạch. Cái “mục tiêu phụ” mà nó đưa chẳng khác nào một màn hạ nhục công khai tầm cỡ vĩ mô đâm thẳng vào lòng tự trọng của tôi. Tin tôi đi, ít nhất nó còn chúc tôi may mắn vì sự thảm hại và không dùng từ ngữ nào tệ hơn cụm “quá nhục nhã”.
Được lắm. Nếu đây đã là một cuộc chơi thì chắc chắn tôi phải phá đảo cái trò của nợ này. Vòng lặp đầu tiên chỉ là free trial thôi, dù tôi muốn đánh giá nó một sao thật sự.
Hôm nay: mục tiêu đơn giản là kiểm chứng và phá vỡ nó.
Tôi lần này sẽ không đi thang máy. Tôi sẽ không đến sảnh chính. Tôi, Vista, sẽ dùng lối dịch vụ, một bóng ma trong cỗ máy ARIA hoa lệ.
Lách vào cánh cửa “STAFF ONLY” dễ dàng. Một mê cung của những hành lang vô trùng xa lạ. Mùi thuốc tẩy Javel nồng nặc nhưng lại len lỏi một cách lạ kỳ của hương oải hương từ nước xả vải. Đây có lẽ là hậu trường của thiên đường ARIA, một tiệm giặt ủi cao cấp thật sự.
Và khi tôi đang cố gắng định vị bằng cách… lần theo mùi của gió (sao cảm giác như khám phá hang động nhỉ), tôi nghe thấy một tiếng hót thanh.
Một giọng hát vô cùng trong trẻo át đi bầu không khí cô đơn nơi đây. Quen thuộc thật.
Là Vy.
Hoảng loạn. Có lẽ do gen bản năng của con người khi làm việc xấu đã thôi thúc tôi tìm chỗ trốn nhanh đến nỗi bất ngờ. Lập túc lặn vào sau một chiếc xe đẩy chứa đầy khăn tắm trắng muốt, quá chuyên nghiệp như một nhẫn giả. Quá đỉnh.
Cô ấy dừng lại gần đó, lẩm bẩm nhỏ một mình:”Chị ấy cất cái chai xịt phòng hương cam ở đâu ý nhỉ…”
Chỉ ngay cạnh thôi. Rất gần.
Tôi lặng thinh, nín thở. Từ góc độ này, tôi có thể dễ dàng ngửi được mùi dầu gội hương anh đào thoang thoảng từ mái tóc, và khi cô ấy rướn người lên kệ để lộ chiếc cổ cao ngần ra.
Cổ họng tôi khô khốc. Bình tõm nào, ôi Vista, một anh chàng thợ săn đầy tài năng… chứ không phải là…
Ngay lúc tôi vẫn còn đang tự luyến về kỹ năng ẩn thân đầy nghệ thuật đẳng cấp của mình, cơ thể tôi đã bắt đầu phản lại chủ nhân của chính nó.
Có lẽ đó là một con số xác suất có chủ đích khi tôi không thể nói nó đã được tính toán trước trong trường hợp này, và có lẽ cơ thể cũng không phản bội tôi mà chỉ là một tình huống hội tụ nhiều yếu tố, tinh hoa hội tụ tại thời điểm này đã tạo ra một trạng thái quen thuộc đến đau lòng.
Một cơn chuột rút.
Không phải là một cơn co giật nhẹ.
Nó mạnh mẽ như một cú chích điện từ một sinh vật giả tưởng đáng yêu quen thuộc, nó giật không chỉ mạnh mẽ nữa và giờ phải dùng cả từ “tàn bạo” để mô tả cơn điện giật này từ bắp chân.
“Ét…” Tôi thấy thốn đến mức từ “Ah” còn phải tự rút gọn chính nó như winrar vậy. Cắn răng kiềm tiếng rên khủng hoảng muốn réo kinh động.
Nhưng…
Có lẽ đã quá muộn.
Thậm chí nó đã định đoạn kết quả kể từ khi tôi kêu tiếng “Ét” đau thương lúc nãy, giờ đây bắp chân đã mất kết nối tạm thời rồi nó như một trò chơi domino làm mất luôn cả thăng bằng của tôi. Cái xe đẩy khổng lồ… bắt đầu nghiêng.
Ôi không…
Thật ra tôi tưởng tượng thôi, thứ tôi thốt ra là cơn hỗn loạn nguyên thủy mà không lời nào có thể miêu tả chính nó.
“Cẩn thận!” Tôi gầm lên cho có lệ và biết rằng chẳng con người nào có phản xạ nhanh như thế trong tình huống này, lao ra khỏi chỗ nấp cũ.
Vy giật mình quay lại.
RẦM!
Nó như một trận tuyết lở nhưng lại diễn ra trên một hoang mạc chứa đầy cát. Một cơn sống thần của vải bông Ai Cập.
Cả hai chúng tôi bị vùi lấp.
Bóng tối.
Sự mềm mại.
Ấm áp.
Thơm mùi nước xả vải đến mức nguy hiểm.
Tôi cố gắng mở mắt nhìn trong bóng tối như một sinh vật đã thích nghi trong đống vải để rồi nhận ra, định mệnh vừa sắp xếp lại quy tắc của trọng lực theo một cách ít ác độc nhất mà tôi từng chứng kiến. Tôi…
Đè.
Hẳng lên cô ấy.
“Anh… Vista?” Giọng cô ấy vang lên một cách ngột ngạt.
“Vy!Em… em không sao chứ?” Tôi cuống cuồng cố gắng cử động.”Anh…anh đang cố ra…”
Ê,Ê,Ê.
Khoan đã nào, quá sai!
Câu đó rõ ràng nghe cực kỳ sai trong cái tình huống này!
Tôi cố chống tay.
Và bàn tay-bàn tay đầy tội lỗi của tôi-đã đáp xuống một nơi mà mọi lời biện minh(“Anh trượt tay,””Tối quá,””Anh không cố ý”) rõ ràng là trở nên vô nghĩa, thậm chí nó còn khiến tôi giống một tên tội phạm hơn nữa chứ.
Nó ấm. Mềm mại. Và nó đàn hồi một cách quá thể đáng.
Não bộ của tôi, một cỗ máy phân tích đang cố gắng chứng minh rằng nó ưu việt từ khi đến ARIA lại một lần nữa biết nó sắp trở thành một quả joke tất trúng.
“A!” Tôi hoảng hốt rụt tay lại như vừa bị chích điện. Thế nhưng nó lại là một hành động sai lầm thật sự chết người. Việc rụt tay đã khiến tôi mất đi điểm tựa duy nhất.
Và tôi trượt. Đơn giản là trượt đi với không một sự kịch tính nào cả.
Mặt tôi… ôi lạy Chúa. (Oh my god…..nịt) Chỉ là một câu ngẫu nhiên nhưng lại là thứ duy nhất tôi thốt lên được ngay lúc này, và tôi vẫn sẽ chọn thốt nó lên dù tôi không hề theo bất kì đạo nào cả.
Thế giới giờ đây nó thật yên lặng. Chỉ còn lại mùi hoa anh đào và cái cảm giác như vừa húc đầu vào một chương trình phát sóng cần phải có sự kiểm duyệt. Tôi.
Úp… thẳng vào… chỗ đó.
Mềm mại và ấm áp, phập phồng theo từng nhịp thở gấp gáp của cô ấy.
Giờ tôi nhận ra địa ngục không phải chỉ là một nơi đầy lửa. Mà còn là sự ngạt thở tựa như trong một đám mây mềm mại mà bạn tuyệt đối muốn ở trong đó dù không được phép.
“Anh… anh làm gì…ưm…”
BÙM.
…
Tôi bỗng tỉnh dậy.
Bảy giờ sáng.
Tim tôi đập loạn như điệu trống rock kết hợp với chất kích thích.
Tay tôi, vẫn còn cảm giác…rất rõ ràng. Và mặt tôi… cũng vậy.
[CHU KỲ SỐ 3 GIỜ ĐÃ BẮT ĐẦU.]
[PHÂN TÍCH THẤT BẠI #2:KỸ NĂNG ẨN NẤP(TỆ HẠI).QUẢN LÝ TIẾP XÚC VẬT LÝ (THẤT BẠI Ở CẤP ĐỘ ĐÁNG BỊ SỈ NHỤC).
] [GHI NHẬN: KIỂM SOÁT KHÓA QUẦN(THÀNH CÔNG MỸ MÃN!).]
WOW. Nó thật sự dám ghi nhận cái khóa quần. Quá trơ trẽn rồi đấy nhá.
Đúng là nó khiến tôi nhận ra đây rõ ràng không phải là một cuộc chơi. Đây là một khóa học kỹ năng sống hướng dẫn quản lý cảm xúc. Nhưng tôi chỉ thấy nó đang cố gắng dạy tôi mỗi cái sự xấu hổ, thật quá xấu hổ. Tôi học quá chậm ở cái môn này.
Một kế hoạch, thứ tôi cần ở hiện tại. Một kế hoạch không dựa vào ẩn thân hay trọng lực.
“Cẩm nang tán Vy, phiên bản 3.0”được kích hoạt.
Phiên bản 1.0 (BIG BANG) thất bại vì công nghệ chống cháy nổ ạ. Phiên bản 2.0 (Sóng thần khăn tắm) thất bại vì vật lý.
Phiên bản 3.0 sẽ là:”Định mệnh có sắp đặt”
Đạo cụ: Một quả táo.
Biểu tượng. Adam và Eva cộng với một chút Newton, sự kết hợp của cám dỗ, tri thức, tinh tế. Một nguồn cảm hứng độc đáo.
Đúng 2 giờ 55 chiều.
Tôi đứng đợi sẵn ở hành lang phía Tây. Khi Vy xuất hiện, tôi nhẹ nhàng bước ra, giả vờ lơ đãng tung hứng quả táo đỏ mọng trong tay.
Một kịch bản hoàn hảo:”TÔI” sẽ “VÔ TÌNH” tung trượt. Quả táo sẽ lăn vào trong phòng kho vẫn đang được hé mở. Cả hai sẽ cùng cúi xuống… phương trình hoàn hảo sẽ hiện ra.
Vy xuất hiện.
Diễn.
Tôi tung quả táo lên…
Và.
Một cái bóng xẹt qua.
Một con “MÒNG BIỂN”.
“Hả?”, ý tôi là…
”Hả?”
Một con mòng biển với ánh mắt sắc lẹm như clone của cô bartender, từ cái lỗ thông gió trời ơi đất hỡi nào đó, lao xuống.
Đớp gọn luôn quả táo của tôi một cách xuất sắc. Đạo cụ, thứ để mọi thứ bắt đầu…của tôi. Biểu tượng của tôi.
Nó ngay giữa không trung. Không bay đi ngay, nó lượn lờ một vòng quanh đầu của tôi như đang cười nhạo. Tôi thề với các bạn nó kêu “Windows Vi-s-sta!” trước khi biến mất hoàn toàn.
Cả tôi, Vy, cả cô dọn phòng nào đó ở cuối hành lang đều đứng hình lại.
“Anh…”Vy lắp bắp. “Con chim… nó vừa…?
“Nó vừa ăn cắp hy vọng của anh,” tôi lẩm bẩm.
Và vì mãi ngước lên nhìn những vì sao hy vọng đang tàn lụi chửi thầm con chim (rõ ràng là một màn xúc phạm IQ vì nó rõ ràng liên quan đến hệ thống), tôi lùi lại một bước…
Và…
Giẫm phải nó.
Là.Một miếng.Vỏ.Chuối.
QUÁ NGHIÊM TÚC LUÔN HỆ THỐNG ƠI! BRAVO VỎ CHUỐI VÔ ĐỊCH! Đây là kịch bản lười biếng nhất mọi thời đại! Vũ trụ giờ đây không chỉ nhỏ nhen mà còn lười biếng!
Tôi trượt chân với giọt lệ rơi và trò chơi vẫn còn đó.
Lần này khác biệt, vì tôi ngã ngửa. Theo phản xạ trời ban, tôi quờ tay, tóm lấy thứ gần nhất.
Tay Vy.
Cũng là người đang cố gắng hết mình dùng chút sức mọn để đỡ tôi.
Cứ thế tôi kéo theo cô ấy.
Cả hai không chỉ ngã, mà cú ngã đó còn trở thành một vũ điệu của hỗn mang, lao thẳng vào trong phòng kho, nơi cánh cửa đã hé mở như một cái miệng chờ sẵn nhưng theo một kịch bản mới.
CẦM!
Cửa đóng sập.
Bóng tối.
Mùi thuốc tẩy nồng và… sự ngượng ngùng cấp độ lượng tử.
Tư thế này đã đạt đến một cảnh giới mới, nguồn cảm hứng bất tận mà bất kỳ đạo diễn nào phải kinh ngạc.
Cô ấy nằm gọn trong lòng tôi. Tay tôi, trong một nỗ lực vô thức để bảo vệ cô ấy khỏi cú ngã khi nãy, đang ôm… lấy eo cô ấy.
Những ngón tay đang cảm nhận rõ đường cong mềm mại và hơi ấm qua lớp vải của đồng phục. CHÚNG ĐANG NẰM Ở MỘT VỊ TRÍ CỰC KÌ NGUY HIỂM. Như thể tôi đang giữ và níu lấy hai sợi dây điện cao thế không vỏ trần trụi mang tên “ĐỪNG.”
Không ổn. Rất khó kiềm chế.
“Anh sắp,” tôi bất giác thốt lên.
“Dạ?”
“À, anh sắp đạt đỉnh reset ấy mà”, tôi vội đáp mà không kịp nghĩ.
…
“Công…công tắc đèn…” Vy lắp bắp phá vỡ sự im lặng ngột ngạt lúc này.
“Bên phải em, trên tường,” tôi nói với giọng cố giữ bình tĩnh, dù con tim đang giơ cờ cầu cứu.
Cô ấy bắt đầu quờ quạng trong bóng tối, tay chạm vào tường. Chạm vào…tay tôi.
Và rồi…những ngón tay của chúng cứ thế đan vào nhau. Một cái chạm cực nhẹ. Nhưng trong bóng tối thì đó thật sự ngang vụ nổ BIG BANG.
Toàn bộ thế giới của tôi nó co lại chỉ còn là cái cảm giác mềm mại ấm áp của bàn tay cô ấy. Lần này không còn hỗn loạn mà chỉ có cú sốc điện của kết nối.
Trái tim yếu đuối của tôi ngừng lại một giây, bắt đầu đập lại với tốc độ của một tàu siêu tốc. Và tôi rất chắc chắn lần này cũng nghe thấy tiếng con tim cô ấy.
Tách.
Đèn bật sáng lên, chập chờn.
Cả hai nhìn nhau với tóc tai rối bù, má cô ấy đỏ.
Cả hai cùng nhìn xuống…bàn tay đan nhau vẫn còn đó.
Không gì xảy ra cả.
Hệ thống?
Nó không reset?
Nó đang chờ. Chờ để bắt chúng tôi phải trải nghiệm khoảnh khắc tra tấn ngọt ngào này thật trọn vẹn.
Vy ngập ngừng với đôi mắt to tròn nhìn thẳng tôi, không né tránh.
“Anh Vista…” Cô thì thầm. “Tay anh…ấm thật.”
Đòn kết liễu hoàn hảo không cần sự ngây thơ nào cả, cũng không phải là lời trêu chọc, mà là… sự thật.
BÙM.
…
Tôi mở mắt lần nữa. Trên giường.
Đúng bảy giờ sáng.
[CHU KỲ N4 ĐÃ BẮT ĐẦU.] [THỐNG KÊ: KHÓA QUẦN - ỔN CHÁN. TỰ TRỌNG - VẪN ĐANG TÁI KHỞI ĐỘNG.]
Tôi ngồi dậy thở hổn hển. Tay tôi vẫn còn cái cảm giác ấm áp đó.
Nhìn xuống chiếc gối.
Con hạc giấy (từ vòng lặp trước đã gấp trong lúc chờ đợi chán chê cho kế hoạch) nằm đó. Bên cạnh, một chiếc khăn tắm nhỏ được gấp vuông vức. Một cái lông chim mòng biển màu xám nhìn như quà lưu niệm. Cuối cùng là chiếc vỏ chuối khô quắt.
Hệ thống rõ ràng không chỉ reset tôi nữa. Nó đang…”LƯU TRỮ” lại những thất bại của tôi. Một bảo tàng thu nhỏ của sự nhục nhã vô cùng tận. Làm ơn, xóa nó khỏi đây luôn được không?
Một sự thật kinh hoàng rằng tôi không chỉ muốn chinh phục cô ấy nữa. Tôi muốn… được chạm vào bàn tay đó một lần nữa.
Nhận ra rằng không chỉ muốn chiến thắng vòng lặp.
Mà còn muốn hiểu vì sao mình cứ thua.
Chaporia
Bình Luận (0)