Tôi lại tự nói với mình.
Được rồi được rồi, mày không thích S, mày chỉ muốn tìm một chỗ dựa khi yếu đuối mà thôi.
Nhưng mày xem, một mình mày cũng có thể giải quyết vấn đề.
Tôi cho rằng chỉ cần mình không ngừng thôi miên bản thân, tôi sẽ không còn thích Ôn Yến Sơn nữa, sẽ hoàn toàn buông bỏ anh.
Nhưng khi Ôn Yến Sơn thật sự xuất hiện trước mặt tôi.
Trái tim tôi lại không nhịn được lệch mất một nhịp.
Khi biết Ôn Yến Sơn không nhận ra tôi.
Tôi lại bắt đầu nói với bản thân:
Cấp trên và cấp dưới, đây mới là vị trí mà chúng tôi nên ở.
Ngày đó tim loạn một nhịp chỉ là vì căng thẳng, không phải rung động.
Chỉ cần muốn tìm lý do, tôi luôn có thể tìm được lý do để thuyết phục bản thân rằng mình không hề rung động với Ôn Yến Sơn.
Nhưng bây giờ, ngay cái nhìn đầu tiên khi thấy tấm ảnh.
Cơn đau âm ỉ, dày đặc dâng lên nơi ngực.
Cùng với những giọt nước mắt vô cớ rơi xuống.
Khiến ngay cả tôi cũng không tìm được lý do để lừa mình nữa.
Có lẽ là từ sau khi gặp lại Ôn Yến Sơn, anh vẫn luôn dẫn dắt tôi thành thật đối diện với trái tim mình.
Lần này, tôi thuận theo lòng mình, gọi điện cho Ôn Yến Sơn.
17
Có lẽ Ôn Yến Sơn đang bận.
Tôi đợi một lúc anh mới nghe máy.
“Nhân Nhân, muộn thế này gọi cho anh là có chuyện gì sao?”
Giọng nói quen thuộc vang lên bên tai.
Nước mắt lại rơi càng dữ dội hơn.
Tôi lau nước mắt một cách hỗn loạn, cố gắng bình ổn cảm xúc.
Nhưng khoảnh khắc mở miệng, giọng lại nhuốm tiếng khóc.
“Ôn Yến Sơn, bây giờ anh có người mình thích không?”
Tôi đã nghĩ xong rồi.
Nếu Ôn Yến Sơn nói có.
Tôi sẽ chúc anh hạnh phúc.
Nếu nói không.
Vậy tôi sẽ bày tỏ lòng mình với anh.
Bất kể kết quả thế nào, tôi đều nhận.
Trong khoảnh khắc chờ đợi, tôi dường như nghe thấy trong ống nghe có tiếng gió lướt qua.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy Ôn Yến Sơn khẽ cười.
Giọng anh rất nhẹ, nghe vô cùng dịu dàng.
“Có chứ.”
“Bây giờ anh có cô gái mình thích.”
Tôi cố gắng nhịn nước mắt.
Dù Ôn Yến Sơn không nhìn thấy, tôi vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.
“Vậy—”
“Cô ấy là cô gái anh thích từ 6 năm trước cho đến tận bây giờ.
”
Tôi và Ôn Yến Sơn đồng thời mở miệng.
Khoảnh khắc nghe thấy lời Ôn Yến Sơn nói, tôi sững lại.
“Món quà đầu tiên cô ấy tặng anh là chiếc nhẫn do chính tay cô ấy làm, anh rất thích.”
“Món quà thứ 2 cô ấy tặng anh là lọ nước hoa cô ấy dùng tiền học bổng của mình, đến quầy chuyên dụng tỉ mỉ chọn suốt cả ngày, chọn đến mức mũi gần như mất cảm giác mới chọn cho anh.”
“Cô ấy nỗ lực, kiên cường, là một cô gái tốt hiếm có.”
“Vì vậy, bây giờ Nhân Nhân có thể mở cửa cho anh, để anh gặp cô gái anh thích không?”
Khoảnh khắc giọng nói của Ôn Yến Sơn vừa dứt, tôi nghe thấy tiếng chuông cửa vang lên.
Tôi mở cửa.
Đứng trước cửa là Ôn Yến Sơn mặc một chiếc áo khoác dài màu đen, áp điện thoại bên tai.
Đầu ngón tay có vết chai mỏng của Ôn Yến Sơn nhẹ nhàng lướt qua khóe mắt tôi, lau đi nước mắt của tôi.
Tôi nghe thấy giọng anh, cùng với giọng anh truyền ra từ ống nghe điện thoại.
Anh cúi đầu, tôi ngẩng mặt lên.
Bốn mắt nhìn nhau.
“Nhân Nhân, cô gái anh thích, có thể cho anh một cơ hội theo đuổi em không?”
Ôn Yến Sơn nhìn tôi không chớp mắt.
Anh đang chờ mong câu trả lời của tôi.
Tôi kiễng chân, một tay vòng qua cổ anh.
Chủ động hôn lên môi anh.
“Không cần theo đuổi nữa đâu.”
“Em cũng yêu anh.”
18
Mãi về sau tôi mới biết.
Hóa ra tấm ảnh kia là cái bẫy mà em họ của Ôn Yến Sơn, Ôn Lam, giăng ra cho chúng tôi.
Thậm chí từ rất lâu trước đó, lần đầu tiên tôi và Ôn Yến Sơn gặp nhau trên mạng cũng là do một tay cô ấy thúc đẩy.
Khi ấy cô ấy lén lấy điện thoại của Ôn Yến Sơn chơi.
Còn dùng tài khoản của Ôn Yến Sơn để bình luận trong một bài đăng.
【Người đầu tiên hát cho tôi nghe sẽ được thưởng lì xì 500 tệ.】
Ngay khoảnh khắc bình luận vừa được đăng lên đã bị Ôn Yến Sơn phát hiện.
Anh vừa xóa bình luận kia.
Trong tin nhắn riêng của anh đã hiện lên đoạn ghi âm của tôi.
Trong lúc Ôn Lam tranh điện thoại với Ôn Yến Sơn, cô ấy không cẩn thận bấm mở đoạn ghi âm ấy.
Vì vậy, Ôn Yến Sơn và tôi thêm phương thức liên lạc của nhau.
Ngày xác định quan hệ yêu đương với tôi, Ôn Yến Sơn thưởng cho Ôn Lam 500 nghìn.
Sau đó nữa, tôi và Ôn Yến Sơn chia tay.
Ôn Lam nhìn vẻ mặt âm u cả ngày của Ôn Yến Sơn, một chút cũng không dám sáp lại gần.
Chaporia
Bình Luận (0)