20px

Cứ như vậy qua mấy năm.

Ôn Lam tiêu tiền vung tay quá trán, ba mẹ cô ấy lại nghiêm khắc hạn chế chi tiêu của cô ấy.

Khi nghèo đến mức không chịu nổi, đang muốn đi vay tiền khắp nơi.

Cô ấy nghe thấy trên bàn ăn, ba mẹ Ôn Yến Sơn hỏi Ôn Yến Sơn vì sao đột nhiên mua lại một doanh nghiệp nhỏ vô danh.

Khi ấy Ôn Yến Sơn cúi đầu cười một chút.

Trả lời rằng: “Đang theo đuổi cô gái mình thích.”

Ánh mắt Ôn Lam chạm đến chiếc nhẫn rẻ tiền trên ngón tay Ôn Yến Sơn, lập tức lóe lên linh cảm.

Cô ấy chỉ dùng đúng 1 giây đã phản ứng lại.

Tôi lại một lần nữa xuất hiện trước mặt Ôn Yến Sơn.

Vì vậy, cô ấy mặt dày mài mòn trợ lý của Ôn Yến Sơn, biết được tiến triển hiện tại của chúng tôi.

Sau đó liên hợp với Hứa Nguyệt và bọn họ giăng một cái bẫy cho tôi.

Còn tấm ảnh kia, là Ôn Lam nói hết lời, nhất quyết đòi ăn cơm cùng Ôn Yến Sơn.

Sau đó trong lúc ăn cơm, cô ấy đột nhiên hỏi Ôn Yến Sơn.

Nếu người ngồi đối diện là cô gái anh thích, cô ấy đang ăn cơm cùng anh, anh sẽ thế nào?

Vì vậy mới có tấm ảnh gắp thức ăn kia.

Trước khi tấm ảnh được gửi cho tôi, chiếc nhẫn trên tay Ôn Yến Sơn đã bị cô ấy chỉnh sửa xóa mất.

Còn Ôn Yến Sơn thì bị cô ấy lấy tôi làm cái cớ, lừa về sớm.

Ngày Ôn Yến Sơn và tôi kết hôn.

Ôn Lam biết được Ôn Yến Sơn chuyển một nửa cổ phần Ôn Thị mà anh nắm giữ cho tôi.

Cô ấy sờ 1 triệu vừa mới nóng hổi chuyển vào thẻ ngân hàng của mình, một chút cũng không ghen tị.

Con người cô ấy, nhất là biết đủ thì vui.

Góc nhìn của Ôn Yến Sơn:

Ngày Lâm Nhân đề nghị chia tay.

Khi Ôn Yến Sơn phong trần mệt mỏi chạy đến trường của Lâm Nhân.

Lâm Nhân đang hẹn đồng đội của cô đi ăn xiên nướng, để ăn mừng cuộc thi giành giải nhất.

Dù chưa từng gặp nhau ngoài đời, nhưng Ôn Yến Sơn vẫn nhận ra Lâm Nhân ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Nhân Nhân của anh.

Khi ấy không biết đồng đội của Lâm Nhân nói gì, Lâm Nhân cười đến mức gập cả người về phía trước.

Giữa mày mắt không có một tia u ám nào vì chia tay.

Rõ ràng trong hành trình dài hơn 10 tiếng đồng hồ, Ôn Yến Sơn đã đứng ở góc độ của Lâm Nhân để suy nghĩ cho cảm nhận của cô.

Anh từng nghĩ sau khi gặp Lâm Nhân sẽ xin lỗi cô.

Lâm Nhân thích gương mặt này của anh, anh có thể dùng gương mặt ấy để khiến Lâm Nhân mềm lòng.

Còn sẽ nói với Lâm Nhân rằng sau này anh sẽ không còn có ham muốn kiểm soát mạnh như vậy đối với cô nữa, anh sẽ sửa.

Cũng như chuẩn bị chuyển một nửa cổ phần của mình cho Lâm Nhân.

Khế ước giấy trắng mực đen, cùng những khoản tiền liên tục vào tài khoản sẽ nói với cô rằng anh không chỉ hứa suông.

Cô có thể tin tưởng anh.

Ôn Yến Sơn chắc chắn như vậy, kế hoạch của anh có xác suất thành công gần như 100%.

Nhưng khi anh nhìn thấy Lâm Nhân và bạn bè cô cười lớn, nâng ly chúc mừng.

Anh đột nhiên nhớ đến giọng điệu như được giải thoát khi Lâm Nhân đề nghị chia tay với anh.

Anh nhớ đến mỗi tối gọi điện với Lâm Nhân, khi anh bắt Lâm Nhân kể tỉ mỉ từng việc cô đã làm nên mới không kịp trả lời anh, giọng nói mệt mỏi của cô.

Trong lòng anh lại không thể ngăn được dòng thủy triều mang tên ghen tị tràn vào.

Như thể muốn nhấn chìm từng tấc của anh.

Anh rất ghen tị, rất ghen tị vì Lâm Nhân có thể thoải mái tự tại với bọn họ như vậy.

Nhưng đồng thời, anh phát hiện bản thân có lẽ không sửa được dục vọng chiếm hữu và ham muốn kiểm soát đối với Lâm Nhân.

Anh không khống chế được bản thân.

Ôn Yến Sơn đứng trong góc, yên lặng nhìn Lâm Nhân một lúc.

Nhân Nhân của anh, xinh đẹp như vậy, xuất sắc như vậy.

Anh nghĩ, có lẽ đây mới là cuộc sống mà Nhân Nhân muốn.

Nhân Nhân không còn cần anh nữa.

Vì vậy, anh lùi lại.

Đứng từ xa nhìn niềm vui nỗi buồn của Lâm Nhân.

Anh sợ mình ở quá gần cô, sẽ không nhịn được muốn quấy rầy cô.

Sẽ khiến cô càng thêm chán ghét mình.

Nhưng khi nhìn thấy Lâm Nhân bị người ta bỏ thuốc, anh vẫn không khống chế được bản thân, nhúng tay vào.

Anh ôm Lâm Nhân đang hôn mê bất tỉnh.

Cụp mắt nhìn hàng mi khẽ run rẩy của Lâm Nhân.

Trong lòng nghĩ.

Lần này là em chủ động đi đến trước mặt anh.

Anh sẽ không buông tay nữa.

(Hết)

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...