Cho đến 1 tuần sau.
Công ty đối tác nơi người cậu họ xa kia làm việc lại đến bàn chuyện hợp tác.
Ôn Yến Sơn bảo tôi đi cùng.
Ánh mắt tôi vô tình chạm phải cậu đang khom lưng cúi đầu mở cửa xe cho giám đốc.
Ông ta mỉa mai cười với tôi.
Ánh mắt quét từ trên xuống dưới người tôi, nhớp nháp như lưỡi rắn độc bò qua da thịt.
Nỗi sợ hãi và tuyệt vọng của đêm hôm ấy lập tức trào dâng trong lòng.
Cơ thể tôi không thể tránh khỏi mà cứng đờ, thậm chí còn bất giác cảm thấy buồn nôn.
Ôn Yến Sơn dường như nhận ra điều gì đó, không chút biến sắc nghiêng người chắn ánh mắt đầy ác ý của cậu.
Lần này, Ôn Yến Sơn đặc biệt đứng dưới lầu công ty chờ phía đối tác đến.
Giám đốc phía đối tác vừa mừng vừa lo, chỉ 2, 3 bước đã xuống xe.
Vô cùng nhiệt tình bước lên trước, muốn bắt tay với Ôn Yến Sơn.
Có lẽ ông ta cho rằng Ôn Yến Sơn coi trọng sự xuất hiện của họ như vậy, việc ký hợp đồng chỉ còn thiếu bước cuối cùng.
Niềm vui của giám đốc phía đối tác hiện rõ trên mặt.
Vừa mở miệng đã nói.
“Tổng giám đốc Ôn, chất lượng lô sản phẩm của công ty chúng tôi trên thị trường…”
Ngay khi giám đốc phía đối tác chuẩn bị đưa tay ra, Ôn Yến Sơn đã ngắt lời ông ta.
“Xin lỗi, không hợp tác.”
Nụ cười của giám đốc phía đối tác cứng đờ trên mặt.
Im lặng vài giây, ông ta không cam lòng truy hỏi.
“Có phải mẫu sản phẩm được gửi đến có vấn đề gì không? Những thứ này về sau đều có thể điều chỉnh…”
Ôn Yến Sơn không muốn lãng phí quá nhiều thời gian vào chuyện này.
Anh hờ hững liếc nhìn cậu đang đứng sau lưng giám đốc, còn chưa kịp đóng cửa xe.
“Chất lượng sản phẩm có thể điều chỉnh, nhưng nhân phẩm thấp kém lại là chuyện khác.”
Lời này vừa thốt ra, sắc mặt những người mà giám đốc phía đối tác dẫn đến đều vô cùng đặc sắc, không biết đã liên tưởng đến chuyện gì.
Nói xong, không đợi giám đốc phía đối tác phản ứng, Ôn Yến Sơn đã quay người rời đi.
Tôi lập tức theo sau.
Vô tình nghiêng đầu nhìn lại phía sau.
Mặt giám đốc phía đối tác đỏ bừng, đôi mắt đầy lửa giận nhìn chằm chằm vào cậu.
Bàn tay to như quạt hương bồ hung hăng giáng xuống mặt cậu.
Phát ra tiếng tát vang giòn.
Nửa bên mặt cậu nhanh chóng sưng đỏ.
“Tất cả đều tại đồ ngu nhà ông! Còn nói gì mà sẽ đưa đứa cháu gái làm trợ lý cho Tổng giám đốc Ôn của ông cho tôi, gạo nấu thành cơm rồi, chúng ta nắm được nhược điểm của nó, nó chắc chắn sẽ tận tâm tận lực giúp chúng ta thúc đẩy hợp tác với Ôn Thị. Tôi đúng là bị quỷ ám mới nghe lời ma quỷ của ông!”
Tôi quay đầu lại, không chú ý đến ánh mắt oán hận của cậu khi nhìn tôi.
Mãi đến khi cùng Ôn Yến Sơn bước vào thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc.
Ôn Yến Sơn mới lên tiếng với tôi.
“Nhân Nhân, mùi vị của quyền thế thế nào?”
10
Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào Ôn Yến Sơn.
Ánh mắt Ôn Yến Sơn rất bình tĩnh.
Từ lúc gặp cậu và giám đốc phía đối tác cho đến bây giờ, Ôn Yến Sơn ngay cả mày cũng chưa từng nhíu một lần.
Chỉ là 2 câu nói ngắn ngủi.
Người cậu vốn luôn sĩ diện, thích giở trò kia đã bị người ta làm nhục ngay trước mặt mọi người.
Hơn nữa còn phải nhẫn nhịn, chỉ có thể chịu đựng.
Ngay cả vị giám đốc phía đối tác kia, sau khi trở về công ty cũng khó tránh khỏi kết cục bị cách chức.
Mà Ôn Thị lại là tiêu chuẩn hàng đầu của cả ngành.
Một câu đánh giá “nhân phẩm thấp kém” của Ôn Yến Sơn sẽ khiến vị giám đốc phía đối tác kia hoàn toàn không thể tiếp tục làm việc trong ngành.
Thậm chí để tránh hình tượng công ty trong lòng Ôn Yến Sơn tiếp tục tụt dốc.
Bọn họ sẽ xử lý ổn thỏa cậu và vị giám đốc phía đối tác kia.
Tuyệt đối không để bọn họ gây chuyện đến trước mặt Ôn Yến Sơn.
Làm bẩn mắt anh.
Khi Ôn Yến Sơn hỏi tôi cảm thấy mùi vị của quyền thế thế nào, giọng điệu tùy ý lại bình thản.
Giống như đang bàn luận thời tiết hôm nay ra sao.
Khiến tôi nhớ đến năm đó, sau khi Ôn Yến Sơn để tôi nếm thử hương vị của đủ loại hạt cà phê.
Anh thuận miệng hỏi tôi thích loại hạt nào.
Lúc đó anh cũng dùng giọng điệu như vậy.
Tôi nói tôi thích Geisha nhất.
Anh liền làm thẻ cho tôi tại một nhà cung cấp hạt cà phê.
Chỉ cần tôi muốn uống, bất cứ lúc nào cũng có thể đến lấy.
Thời hạn sử dụng là cả đời.
Bây giờ, anh cũng dùng giọng điệu như vậy.
Dường như chỉ cần tôi nói thích, tôi sẽ có được.
Từ sau khi bắt đầu đi làm, ba và mẹ kế luôn bám theo tôi như ung nhọt bám tận xương.
Chaporia
Bình Luận (0)