Cho dù tôi đã đổi bao nhiêu SIM điện thoại.

Ba tôi vẫn luôn tìm được số điện thoại của tôi.

Đòi tiền tôi.

Bảo tôi trả lại công ơn ông ta đã nuôi tôi đến 18 tuổi.

Nếu tôi không đưa, ông ta sẽ tìm đủ mối quan hệ để điều tra xem tôi đang làm việc ở công ty nào.

Sau đó dẫn mẹ kế đến khóc lóc, la lối, làm loạn.

“Hừ! Đến lúc đó cả công ty, cả xã hội đều biết mày là đứa con bất hiếu! Ai còn cần mày nữa?”

“Đưa cho chúng tao một khoản tiền, hoặc mất công việc mà mày có thể làm lâu dài này, tự chọn đi!”

“Nó là em trai mày! Sau này mày lấy chồng rồi, nó chính là chỗ dựa của mày. Bây giờ mày còn không chịu bỏ ít tiền ra nuôi nó ăn học, sau này nó dựa vào đâu mà lo cho mày?!”

Để tránh bọn họ gây ảnh hưởng xấu đến sự nghiệp sau này của tôi, tôi luôn chủ động nghỉ việc trước khi bọn họ tìm được mình.

Để trốn tránh bọn họ, tôi đổi hết công việc này đến công việc khác, chuyển từ thành phố này sang thành phố khác.

Nhưng bọn họ vẫn không chịu buông tha tôi.

Thậm chí còn có thể liên kết với họ hàng ở khắp các thành phố, chỉ cần có tin tức của tôi là lập tức báo cho bọn họ.

Lần trước là muốn trói tôi đưa lên giường một lão già.

Lần này là người cậu họ xa kia có ý đồ khác, muốn đánh thuốc mê tôi rồi đưa cho giám đốc bộ phận để lấy lòng ông ta.

Những người nhà và họ hàng mà tôi dốc hết sức vẫn không thể trốn thoát.

Ôn Yến Sơn chỉ cần 2 câu nói đã có thể giúp tôi giải quyết.

Thậm chí không cần anh đích thân ra tay.

2 câu nói, chỉ cần 2 câu nhẹ tênh.

Là đủ rồi.

Nỗi oán hận tích tụ suốt nhiều năm dần phình to trong lòng tôi.

Rõ ràng tôi chỉ muốn dựa vào chính mình, sống một cuộc đời bình yên.

Tại sao ngay cả nguyện vọng nhỏ bé này tôi cũng không thể thực hiện?

Tại sao bọn họ nhất quyết không chịu buông tha tôi?

Sau khi mẹ tôi qua đời, ba tôi một mình nuôi tôi 8 năm.

Di sản của mẹ đều nằm trong tay ông ta, số tài sản ấy đủ để tôi sống vô lo vô nghĩ đến năm 30 tuổi.

Tôi chưa từng đòi ông ta khoản di sản đó.

Số di sản ấy hoàn toàn đủ để bù đắp chi phí nuôi tôi trong 20 năm.

Tôi căn bản không nợ ông ta!

Tại sao rõ ràng tôi chẳng làm sai điều gì.

Chỉ vì trong người chảy một nửa dòng máu của ông ta, ông ta lại có thể liên tục uy hiếp và bóc lột tôi.

Muốn nuốt sống tôi, vắt kiệt đến giọt giá trị cuối cùng?

Tôi thật sự đã chịu đủ những ngày tháng chỉ có thể trốn đông trốn tây như chó mất chủ rồi.

Vì vậy, tôi nghe thấy chính mình nói với Ôn Yến Sơn:

“Mùi vị của quyền thế, tôi rất thích.”

Ôn Yến Sơn bật cười.

11

Trước mặt Ôn Yến Sơn.

Tôi thành thật đối diện với sự không cam lòng, phẫn uất và dục vọng của mình.

Giống như năm đó.

Tôi thích.

Tôi muốn.

Ôn Yến Sơn liền để tôi có được.

Nửa tháng sau.

Ôn Yến Sơn mua lại công ty nơi ba tôi đang làm việc.

Người của Ôn Thị kiểm soát từng tầng, bảo đảm bãi bỏ toàn bộ những thể chế cũ kỹ của công ty đó, thay bằng quy định mới của Ôn Thị.

Ba tôi có lẽ bị những quy định mới ấy làm cho sứt đầu mẻ trán, đã rất lâu không đến quấy rầy tôi.

Còn tôi, trong thời gian người của Ôn Thị tiếp quản công ty đó, bắt đầu đi theo Ôn Yến Sơn học cách quản lý một công ty.

Nửa năm sau, Ôn Yến Sơn đưa tôi đến quản lý công ty ấy.

Để tôi luyện tay.

Đây là món quà đầu tiên Ôn Yến Sơn tặng tôi.

Để tôi có được khoái cảm trả thù.

Ôn Yến Sơn đặc biệt giữ lại ba tôi, cùng lão già thối tha mà ba tôi luôn nịnh bợ.

Ngay cả chức vụ cũng không hề thay đổi.

Ngày đầu tiên tôi đến công ty đó.

Ba tôi cuối cùng cũng lấy lại hơi thở.

Dưới sự cố ý buông lỏng của người Ôn Thị, ông ta đã quen với quy định mới của Ôn Thị.

Ông ta đã ở vị trí đó 5 năm rồi.

Từ lâu đã muốn tìm quan hệ để thăng chức.

Lão già thối tha đè trên đầu ông ta không bị đá đi.

Mà đây lại là một công ty nhỏ không mấy nổi bật dưới trướng Ôn Thị.

Ông ta nghĩ, trời cao hoàng đế xa, ông ta vẫn có thể tiếp tục nịnh bợ lão già thối tha kia, dỗ lão ta mở miệng đồng ý thăng chức cho mình.

Vì vậy, trong giờ nghỉ trưa, ông ta lại một lần nữa gọi điện cho tôi.

Sau lần trước trở mặt với ông ta, tôi không đổi SIM điện thoại mới.

Vì vậy, ông ta dễ dàng gọi được đến.

Tôi nhìn thoáng qua số điện thoại hiển thị trên màn hình, nhấn nút im lặng.

Tôi trước nay không nghe điện thoại của ông ta, ông ta cũng quen rồi.

Liền đổi sang gửi tin nhắn.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...