20px

Nguồn tiền là từ tài khoản chung của vợ chồng tôi.

Thẩm Dịch Thành hoảng thật rồi.

Anh ta đứng bật dậy.

“Xuân Dư, anh chỉ nhất thời hồ đồ! Em nhất định phải làm tuyệt tình như vậy sao?”

Tôi nhìn anh ta qua khoảng cách vài mét.

Bỗng nhớ lại nhiều năm trước.

Anh ta đứng dưới mưa, chật vật nhận chiếc ô của tôi.

Khi ấy tôi chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày chúng tôi đứng ở hai phía đối lập như thế này.

Tôi từng thật lòng yêu anh ta.

Từng thật lòng muốn cùng anh ta có một gia đình.

Từng nghĩ đứa bé trong bụng sẽ gọi anh ta là ba.

Nhưng tất cả đã kết thúc rồi.

Tôi nói:

“Thẩm Dịch Thành, thứ anh gọi là tuyệt tình, là công bằng mà tôi đáng lẽ nên đòi từ lâu.”

Phiên tòa kết thúc.

Tôi nhận được phần tài sản thuộc về mình.

Căn nhà hôn nhân thuộc về tôi.

Công ty Dư Quang thuộc quyền kiểm soát tuyệt đối của tôi.

Thẩm Dịch Thành phải bồi thường vì vi phạm hợp đồng và thiệt hại thương mại.

Khoản tiền anh ta dùng tài sản chung chi cho Phạm Văn Văn cũng bị yêu cầu hoàn trả phần tương ứng.

Ngày ký giấy ly hôn chính thức, trời rất đẹp.

Tôi cầm tờ giấy mỏng ấy bước ra khỏi cục dân chính.

Khác với ngày nằm trên giường bệnh, lần này, người ký tên là tôi của hiện tại.

Không đau đến run tay.

Không còn ảo tưởng.

Không còn tiếc nuối.

Thẩm Dịch Thành đi phía sau tôi.

Anh ta gọi:

“Xuân Dư.”

Tôi dừng lại.

Anh ta đứng dưới nắng, ánh mắt đỏ lên.

“Bảy năm nay, em từng yêu anh thật không?”

Tôi nhìn anh ta.

Câu hỏi ấy thật buồn cười.

Người phản bội lại hỏi người bị tổn thương có từng yêu thật hay không.

Tôi đáp:

“Từng.”

Mắt anh ta sáng lên một chút.

Nhưng câu tiếp theo của tôi khiến ánh sáng đó tắt hẳn.

“Cho nên bây giờ tôi mới thấy ghê tởm chính mình khi nhớ lại.”

Mặt anh ta trắng như giấy.

Tôi xoay người rời đi.

Không quay đầu thêm lần nào.

Một tháng sau, Phạm Văn Văn bị tuyên án.

Vì hành vi cố ý gây tổn hại nghiêm trọng, dẫn đến hậu quả đặc biệt đau lòng, cộng thêm thái độ khai báo quanh co, cô ta nhận mức án không nhẹ.

Ngày tuyên án, tôi không đến.

Tôi không muốn nhìn thấy cô ta.

Không phải vì sợ.

Mà vì cô ta không xứng để tôi dành thêm cảm xúc.

Luật sư Lâm gửi kết quả cho tôi.

Tôi đọc xong, đặt điện thoại xuống.

Trên bàn có một khung ảnh siêu âm nhỏ.

Đó là bức ảnh duy nhất của con tôi.

Trong ảnh, đứa bé chỉ là một hình dáng mơ hồ.

Nhưng với tôi, nó từng là cả tương lai.

Tôi khẽ chạm vào khung ảnh.

“Con à, mẹ đòi lại công bằng cho con rồi.”

Ngoài cửa sổ, ánh nắng rơi xuống rất nhẹ.

Tôi ngồi một mình rất lâu.

Không khóc.

Chỉ thấy trong lòng có một tảng đá cuối cùng cũng được đặt xuống.

Phạm Văn Văn vào tù chưa lâu, Thẩm Dịch Thành lại xảy ra chuyện.

Vì khoản bồi thường quá lớn, anh ta bán xe, bán đồng hồ, bán tất cả đồ xa xỉ.

Nhưng vẫn không đủ.

Anh ta tìm đến nhà cũ của chúng tôi.

Nói đúng hơn, là nhà của tôi.

Hôm đó tôi vừa quay xong video mới.

Chủ đề là “Phụ nữ sau đổ vỡ nên bắt đầu lại từ đâu”.

Video không nhắc đến Thẩm Dịch Thành.

Tôi chỉ nói về công việc, sức khỏe, pháp lý, tài chính và lòng tự trọng.

Khi tôi xuống gara, anh ta đứng cạnh xe tôi.

Gầy đi rất nhiều.

Hoàn toàn không còn dáng vẻ của một blogger nổi tiếng.

Anh ta nhìn tôi, cười khổ.

“Xuân Dư, anh không còn chỗ ở.”

Tôi nhìn anh ta, không nói.

Anh ta bước lên một bước.

“Căn nhà này dù sao cũng từng là nhà của chúng ta. Em cho anh ở tạm vài ngày được không? Anh hứa sẽ không làm phiền em.”

Tôi nhìn người đàn ông trước mặt.

Năm xưa, tôi cũng từng sợ anh ta không có chỗ về.

Nên tôi cho anh ta một mái nhà.

Cho anh ta sự nghiệp.

Cho anh ta tình yêu.

Cho anh ta tất cả những gì tôi có thể cho.

Kết quả là anh ta dùng mái nhà ấy làm nơi quay video với người khác.

Dùng sự nghiệp ấy đạp lên tôi.

Dùng tình yêu ấy đổi lấy dao.

Tôi bấm chìa khóa xe.

Đèn xe sáng lên.

“Bảo vệ.”

Hai nhân viên bảo vệ lập tức đi tới.

Sắc mặt Thẩm Dịch Thành thay đổi.

“Xuân Dư, em thật sự muốn tuyệt tình đến vậy?”

Tôi mở cửa xe.

Trước khi ngồi vào, tôi bình tĩnh nói:

“Anh không có chỗ ở thì đi tìm Phạm Văn Văn.”

“Dù sao cô ta mới là người được anh thương hơn một chút.”

Môi Thẩm Dịch Thành run lên.

Anh ta bị bảo vệ mời ra khỏi gara.

Qua kính chiếu hậu, tôi nhìn bóng dáng anh ta ngày càng nhỏ.

Trong lòng không có chút khoái cảm điên cuồng nào.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...