Chỉ có sự nhẹ nhõm.
Thì ra buông bỏ một người, không phải là hận đến tận xương.
Mà là nhìn thấy anh ta thảm hại, cũng không muốn dừng xe nữa.
Sau đó, tôi nghe nói Thẩm Dịch Thành thử quay lại giới giải trí nhỏ.
Không ai dùng.
Anh ta thử mở lớp dạy làm nội dung.
Bị học viên bóc phốt chỉ toàn nói sáo rỗng, không có năng lực thật.
Anh ta thử đi diễn sự kiện tuyến dưới.
Vừa lên sân khấu đã bị người ta hô:
“Ly trà sữa đâu?”
Sự kiện phải hủy giữa chừng.
Anh ta kiện vài người bôi nhọ mình, nhưng vì những chuyện bị mắng phần lớn là sự thật, cuối cùng chỉ càng khiến bản thân mất mặt hơn.
Có người chụp được anh ta nửa đêm say rượu ngồi bên vệ đường.
Trong ảnh, anh ta cúi đầu, tóc tai rối bời.
Bên dưới bình luận có người nói:
“Đáng đời.”
Tôi lướt qua tin đó, không bấm vào xem.
Khi ấy tôi đang chuẩn bị cho buổi phát sóng trực tiếp đầu tiên của riêng mình.
Không bán thảm.
Không bán scandal.
Tôi bán khóa học nội dung do công ty Dư Quang chính thức phát triển.
Từ chọn đề tài, xây dựng nhân vật, kiểm soát rủi ro pháp lý, đến vận hành tài khoản bền vững.
Buổi live kéo dài hai tiếng.
Doanh thu vượt mọi dự đoán.
Nhưng điều khiến tôi vui nhất không phải tiền.
Mà là rất nhiều phụ nữ gửi tin nhắn cho tôi.
Có người nói, nhờ câu chuyện của tôi mà cô ấy quyết định kiểm tra lại tài sản chung trong hôn nhân.
Có người nói, cô ấy cuối cùng dám rời khỏi người đàn ông luôn nói mình “quá nhạy cảm”.
Có người nói, cô ấy đã hiểu rằng hy sinh không nên là cái cớ để tự làm mình biến mất.
Tôi đọc từng tin nhắn.
Bỗng cảm thấy đứa con của tôi, bằng một cách nào đó, vẫn để lại dấu vết trên thế giới này.
Nó khiến tôi tỉnh lại.
Cũng khiến nhiều người khác tỉnh lại.
Một năm sau, công ty Dư Quang mở rộng thành một trong những công ty nội dung hàng đầu trong ngành.
Tài khoản cá nhân của tôi vượt hai mươi triệu người theo dõi.
Nhưng tôi không còn quay video trong căn nhà cũ nữa.
Căn nhà ấy được tôi bán đi.
Dù cuối cùng nó thuộc về tôi, nhưng mỗi góc trong đó đều có ký ức khiến tôi buồn nôn.
Tôi dùng một phần tiền lập quỹ hỗ trợ pháp lý cho phụ nữ gặp tổn thương trong hôn nhân và tranh chấp tài sản.
Tên quỹ là “Dư Sinh”.
Quãng đời còn lại.
Không phải quãng đời còn lại của tôi và Thẩm Dịch Thành.
Mà là quãng đời còn lại của chính tôi.
Ngày quỹ chính thức thành lập, tôi nhận được một lá thư.
Không có tên người gửi.
Bên trong chỉ có một tờ giấy.
Là nét chữ của Thẩm Dịch Thành.
“Xuân Dư, anh hối hận rồi.”
Tôi nhìn sáu chữ ấy rất lâu.
Sau đó xé lá thư ra.
Bỏ vào thùng rác.
Tiểu Mạnh đứng bên cạnh hỏi nhỏ:
“Chị không muốn trả lời gì sao?”
Tôi cười.
“Không cần.”
Có những lời xin lỗi đến quá muộn.
Muộn đến mức người nhận đã không còn đứng ở chỗ cũ nữa.
Muộn đến mức ngay cả tư cách làm phiền cũng không còn.
Buổi tối, tôi đến nghĩa trang nhỏ ở ngoại ô.
Ở đó không có mộ thật của con tôi.
Chỉ có một tấm bia tưởng niệm nhỏ tôi tự đặt.
Trên bia không khắc họ Thẩm.
Chỉ khắc một cái tên tôi đặt cho con.
Tống An.
Tôi từng hy vọng con tôi bình an.
Nhưng cuối cùng, nó không thể bình an đến thế giới này.
Tôi đặt một bó hoa trắng xuống trước bia.
Không phải cẩm chướng đỏ.
Là hoa baby trắng nhỏ xíu.
Dì Trần từng nói, trẻ con chưa kịp lớn lên thích thứ sạch sẽ mềm mại.
Tôi ngồi xuống trước bia, kể cho con nghe rất nhiều chuyện.
Kể rằng mẹ đã ly hôn.
Kể rằng người hại con đã chịu phạt.
Kể rằng người bỏ rơi con đã mất tất cả.
Kể rằng mẹ không còn đau như trước nữa.
Kể rằng mẹ đang sống rất tốt.
Gió đêm thổi qua hàng cây.
Lá cây xào xạc như tiếng ai đó đáp lời.
Tôi cúi đầu, nước mắt cuối cùng cũng rơi xuống.
Nhưng lần này, nước mắt không còn chỉ là tuyệt vọng.
Nó là tạm biệt.
Tạm biệt đứa con chưa kịp gặp mặt.
Tạm biệt cuộc hôn nhân bảy năm.
Tạm biệt Tống Xuân Dư từng ngu ngốc đến mức xem một người đàn ông là toàn bộ thế giới.
Rời khỏi nghĩa trang, tôi nhận được tin nhắn của luật sư Lâm.
“Phạm Văn Văn trong tù nghe nói Thẩm Dịch Thành sống rất thảm, phát điên đập đồ, liên tục mắng anh ta lừa cô ta.”
Tôi đọc xong, chỉ trả lời một chữ.
“Ừ.”
Luật sư Lâm gửi thêm:
“Thẩm Dịch Thành cũng biết cô ta mắng mình. Hai người đó bây giờ cắn nhau rất hăng.”
Tôi nhìn màn hình, bật cười rất nhẹ.
Đúng là hả dạ.
Nhưng không phải vì tôi còn hận đến mức muốn nhìn họ đau khổ mỗi ngày.
Chaporia
Bình Luận (0)