Ngày đó, anh ta đứng dưới mưa trước cửa một đoàn phim, bị phó đạo diễn mắng đến cúi đầu không dám phản bác.
Tôi đi ngang qua, thấy anh ta vẫn siết chặt kịch bản trong tay.
Ánh mắt anh ta khi ấy sạch sẽ, cố chấp, vừa nghèo vừa kiêu ngạo.
Tôi đã mềm lòng.
Tôi đưa ô cho anh ta.
Sau này, tôi trở thành người viết kịch bản đầu tiên cho anh ta.
Video đầu tiên của anh ta chỉ có hơn ba trăm lượt xem.
Tôi sửa tiêu đề.
Sửa nhịp dựng.
Sửa biểu cảm.
Sửa cả cách anh ta nói chuyện trước ống kính.
Tôi lấy tiền tiết kiệm thuê studio nhỏ.
Tôi thức đêm học thuật toán nền tảng.
Tôi cắt từng đoạn video đến khi mắt đỏ ngầu.
Ba tháng sau, video đầu tiên của anh ta bùng nổ.
Một năm sau, anh ta có một triệu người theo dõi.
Ba năm sau, anh ta trở thành blogger đời sống có sức ảnh hưởng hàng đầu.
Mọi người đều nói Thẩm Dịch Thành trời sinh có duyên khán giả.
Chỉ có tôi biết.
Sau cái “trời sinh” ấy là hàng nghìn trang kịch bản tôi viết.
Là từng lần tôi kéo anh ta khỏi scandal.
Là từng hợp đồng thương mại tôi cúi đầu uống rượu ký về.
Là từng đêm tôi đau bụng vì tiêm thuốc kích trứng nhưng vẫn ngồi trước máy tính sửa video cho kịp lịch đăng.
Tôi từng nghĩ, vợ chồng không cần phân rõ công lao.
Của anh ta cũng là của tôi.
Của tôi cũng là của anh ta.
Bây giờ nghĩ lại, tôi đúng là ngu đến đáng thương.
Bảy năm rồi.
Tôi dùng máu thịt của mình nuôi lớn một con sói.
Con sói ấy quay đầu, cắn đứa con còn chưa ra đời của tôi.
Đêm đó, tôi sốt cao.
Bác sĩ trực đến kiểm tra mấy lần.
Ông ấy nhìn sắc mặt tôi, nhíu mày hỏi:
“Người nhà đâu?”
Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ.
Bầu trời đêm đen kịt.
Tôi nhẹ giọng đáp:
“Không có.”
Bác sĩ ngẩn ra một chút.
Có lẽ ông ấy đã thấy quá nhiều cảnh sinh ly tử biệt trong bệnh viện, nhưng khi nhìn tôi, ánh mắt vẫn hiện lên chút thương hại.
Ông ấy dặn hộ lý chú ý tới tôi nhiều hơn.
Hộ lý là một cô dì ngoài năm mươi tuổi, họ Trần.
Dì ấy thay khăn lạnh cho tôi, vừa làm vừa thở dài.
“Con gái à, phụ nữ sau chuyện này phải được chăm sóc kỹ. Chồng con đâu mà để con một mình thế này?”
Tôi không trả lời.
Dì Trần nhìn bó cẩm chướng đỏ rực trong thùng rác, lại nhìn ly trà sữa đã nguội trên bàn.
Nhãn dán trên ly quá chói mắt.
“Văn Văn yêu dấu nhất.”
Dì Trần im lặng vài giây, sau đó cầm ly trà sữa ném luôn vào túi rác.
“Đồ bẩn thì đừng để trước mắt.”
Chỉ một câu đơn giản ấy, lại khiến nước mắt tôi rơi xuống.
Tối hôm đó, Thẩm Dịch Thành không quay lại.
Anh ta nói đi mua bánh bao nước mà tôi thích ăn nhất.
Nhưng cả đêm, tôi chỉ nhận được một tin nhắn.
“Văn Văn hơi đau dạ dày, anh đưa cô ấy về trước. Em ngoan chút, mai anh đến.”
Ngoan chút.
Tôi nhìn hai chữ ấy, bật cười đến lồng ngực đau nhói.
Đến tận lúc này, anh ta vẫn xem tôi như một con chó bị nhốt trong nhà.
Chỉ cần xoa đầu một cái, ném cho một câu dỗ dành, tôi sẽ tiếp tục trung thành chờ anh ta quay lại.
Nhưng anh ta không biết.
Con chó bị đánh quá nhiều lần cũng sẽ cắn người.
Huống chi tôi không phải chó.
Tôi là Tống Xuân Dư.
Là người đã có thể đẩy anh ta lên mây.
Thì cũng có thể tự tay kéo anh ta xuống bùn.
Sáng hôm sau, luật sư Lâm đến bệnh viện.
Cô ấy là bạn đại học của tôi, sau này làm luật sư thương mại.
Nhiều năm trước, khi tôi giúp Thẩm Dịch Thành thành lập công ty truyền thông cá nhân, chính cô ấy là người khuyên tôi giữ lại quyền kiểm soát pháp lý.
Khi ấy cô ấy nói:
“Xuân Dư, tình yêu là tình yêu, hợp đồng là hợp đồng. Đừng bao giờ lấy lòng người ra đánh cược với lợi ích.”
Tôi khi đó còn cười cô ấy thực tế quá mức.
Bây giờ mới biết, trên đời này người thực tế mới là người cứu mạng tôi.
Luật sư Lâm đặt một tập hồ sơ dày lên bàn.
“Cậu chắc chắn muốn làm thật?”
Tôi nhìn cô ấy.
“Chưa bao giờ chắc chắn như lúc này.”
Cô ấy gật đầu, mở hồ sơ ra.
“Thứ nhất, tài khoản chính ‘Nhật Ký Dịch Thành’ đăng ký dưới danh nghĩa công ty Dư Quang. Người đại diện pháp luật là cậu, cổ phần cậu giữ 70%, Thẩm Dịch Thành 30%. Tất cả bản quyền kịch bản, mẫu dựng, thiết kế thương hiệu, hợp đồng quảng cáo đều có dấu vết do cậu hoặc đội ngũ dưới quyền cậu sản xuất.”
“Thứ hai, căn nhà hôn nhân đứng tên chung, nhưng khoản trả trước 80% đến từ tài khoản cá nhân của cậu trước hôn nhân và khoản lợi nhuận công ty do cậu phân chia. Có thể tranh chấp.”
“Thứ ba, việc anh ta và Phạm Văn Văn dùng tài sản trí tuệ của công ty để vận hành tài khoản mới, nếu tiếp tục, có thể yêu cầu nền tảng xử lý và khởi kiện.”
“Thứ tư…”
Cô ấy dừng lại, ánh mắt rơi xuống bụng tôi.
Giọng cô ấy thấp hơn.
“Về chuyện đứa bé, cậu nói Phạm Văn Văn cố ý đẩy cậu. Có chứng cứ không?”
Tôi nhắm mắt lại.
Có.
Đương nhiên là có.
Ba ngày trước, tôi nhận được tin nhắn của Phạm Văn Văn.
Cô ta nói Thẩm Dịch Thành say rượu ở studio, bảo tôi đến đón.
Khi ấy tôi đang mang th/ai hơn năm tháng.
Bụng đã nhô lên rõ ràng.
Bác sĩ từng dặn tôi không được lao lực, càng không được xúc động mạnh.
Nhưng tôi vừa nghe Thẩm Dịch Thành say rượu, vẫn lập tức bắt xe qua.
Đến studio, tôi không thấy Thẩm Dịch Thành.
Chỉ thấy Phạm Văn Văn đang mặc áo sơ mi của anh ta, ngồi trên sofa trang điểm.
Cô ta cười nói:
“Chị Xuân Dư, chị đến nhanh thật đấy. Đúng là vợ hiền.”
Tôi quay người muốn đi.
Cô ta lại chậm rãi nói phía sau tôi:
“Chị biết không, anh Dịch Thành nói, phụ nữ mang th/ai xong sẽ rất xấu. Anh ấy còn nói nếu không phải cần đứa con này để ứng phó với mẹ Thẩm, anh ấy thật sự không muốn chạm vào chị nữa.”
Khi ấy, tôi đã cố nhịn.
Tôi nói với cô ta, muốn nói gì thì đợi Thẩm Dịch Thành có mặt.
Phạm Văn Văn đi đến trước mặt tôi, nhìn bụng tôi, ánh mắt lạnh đi.
“Chị tưởng có đứa bé này là thắng sao?”
Tôi ôm bụng lùi lại.
Cô ta lại bỗng túm lấy tay tôi.
“Chị có biết không, anh ấy đã hứa với em rồi. Sau khi đứa bé sinh ra, em sẽ là mẹ nuôi của nó. Sau này anh ấy nổi tiếng hơn, em sẽ cùng anh ấy công khai. Còn chị, chị chỉ là người đứng sau hậu trường, cả đời không thể xuất hiện trước ống kính.”
Tôi gạt tay cô ta ra.
Nhưng cô ta đột nhiên hét lên.
“Chị đừng đẩy em!”
Ngay khoảnh khắc đó, tôi nghe thấy tiếng cửa studio mở ra.
Thẩm Dịch Thành bước vào.
Phạm Văn Văn nhìn thấy anh ta, lập tức nắm chặt cổ tay tôi, rồi tự mình ngã xuống thảm.
Tôi chưa kịp phản ứng, cô ta đã khóc nức nở.
“Anh Dịch Thành, chị ấy nói em quyến rũ anh, còn muốn đánh em…”
Tôi nhìn Thẩm Dịch Thành.
Tôi tưởng ít nhất anh ta sẽ hỏi tôi một câu.
Nhưng anh ta chỉ lạnh mặt đi tới đỡ Phạm Văn Văn dậy.
Sau đó nói với tôi:
Chaporia
Bình Luận (0)