“Em đang mang th/ai, sao tính khí vẫn khó coi như vậy?”

Tôi tức đến cả người phát run.

Tôi không muốn ở đó thêm một giây nào nữa.

Tôi quay người rời đi.

Nhưng khi xuống cầu thang, Phạm Văn Văn đuổi theo.

Cô ta nắm lấy lan can, mỉm cười nhìn tôi.

“Chị Xuân Dư, chị đoán xem, nếu đứa bé này không còn nữa, anh Dịch Thành sẽ chọn ai?”

Tôi chỉ cảm thấy máu trong người lạnh đi.

Tôi vô thức che bụng.

“Cô muốn làm gì?”

Cô ta bước xuống một bậc thang.

“Không làm gì cả. Em chỉ muốn lấy lại thứ vốn nên thuộc về em.”

Tôi lùi về sau.

Nhưng bụng tôi nặng, chân lại run.

Phạm Văn Văn bỗng nhào tới giữ lấy cánh tay tôi.

Tôi muốn hất cô ta ra.

Cô ta lại ghé sát tai tôi, cười rất khẽ.

“Chị đừng trách em. Muốn trách thì trách đứa bé này đến không đúng lúc.”

Sau đó, cô ta dùng sức đẩy tôi.

Tôi lăn xuống cầu thang.

Trong tiếng ù tai dữ dội, tôi nghe thấy chính mình hét lên.

Nghe thấy tiếng Thẩm Dịch Thành lao tới.

Nhưng người anh ta đỡ lấy trước tiên lại là Phạm Văn Văn đang đứng trên bậc thang, giả vờ ngất xỉu.

Còn tôi nằm dưới đất.

Máu từ dưới thân lan ra.

Tôi ôm bụng, cầu xin anh ta:

“Cứu con…”

Thẩm Dịch Thành chỉ nhìn tôi một cái.

Rồi bế Phạm Văn Văn lên trước.

“Văn Văn ngất rồi, anh đưa cô ấy đi trước. Em đợi anh gọi cấp cứu.”

Tôi nằm dưới sàn lạnh.

Nhìn bóng lưng anh ta biến mất.

Lúc đó, tôi đã biết.

Đứa con của tôi không phải chỉ bị Phạm Văn Văn h/ại ch/e/t.

Nó còn bị chính cha ruột của mình từ bỏ.

Sau đó, là nhân viên bảo vệ phát hiện tôi và gọi cấp cứu.

Studio hôm ấy bị Thẩm Dịch Thành lấy lý do “bảo vệ quyền riêng tư” yêu cầu tắt camera trong phòng chính.

Nhưng anh ta quên mất.

Cầu thang thoát hiểm bên ngoài thuộc khu nhà, không thuộc studio.

Camera ở đó vẫn hoạt động.

Càng trùng hợp hơn, trước khi vào studio, vì sợ Thẩm Dịch Thành say rượu gây chuyện, tôi đã mở ghi âm trên điện thoại.

Đoạn cô ta nói “nếu đứa bé này không còn nữa” và “muốn trách thì trách đứa bé này đến không đúng lúc”, đều được ghi lại rõ ràng.

Tôi đưa điện thoại cho luật sư Lâm.

Cô ấy nghe xong, sắc mặt lạnh hẳn.

“Đủ rồi.”

Tôi hỏi:

“Có thể khiến cô ta trả giá không?”

Luật sư Lâm nhìn tôi.

“Có thể. Nhưng quá trình sẽ không dễ. Cậu phải chuẩn bị tinh thần.”

Tôi cười.

“Tớ đã mất con rồi. Còn gì khó hơn chuyện này nữa?”

Luật sư Lâm không nói gì thêm.

Cô ấy thu lại hồ sơ, rồi nói:

“Vậy bắt đầu từ hôm nay, đừng nhận bất cứ thứ gì từ Thẩm Dịch Thành. Đừng ký thêm bất kỳ giấy tờ nào. Tớ sẽ làm thủ tục bảo toàn tài sản trước. Cậu nghỉ ngơi cho tốt.”

Tôi gật đầu.

Trước khi đi, cô ấy bỗng quay lại nhìn tôi.

“Xuân Dư, cậu biết điều khiến người ta đau nhất là gì không?”

Tôi nhìn cô ấy.

Cô ấy nói:

“Không phải là bị lộ bí mật. Mà là để họ tận mắt chứng kiến thứ họ tưởng nắm chắc trong tay biến mất từng chút một.”

Tôi hiểu ý cô ấy.

Thẩm Dịch Thành muốn làm blogger cặp đôi với Phạm Văn Văn.

Vậy tôi sẽ để bọn họ làm.

Tôi muốn xem thử, không có tôi đứng sau chống lưng, đôi cẩu nam nữ ấy có thể diễn được bao lâu.

Ba ngày sau, tôi xuất viện.

Thẩm Dịch Thành cuối cùng cũng xuất hiện.

Anh ta mặc áo khoác đen, trên người còn vương mùi nước hoa ngọt lịm của Phạm Văn Văn.

Vừa vào cửa, anh ta đã đặt một hộp bánh bao nước lên bàn.

“Anh mua cho em này. Mấy hôm nay bận chăm Văn Văn nên không đến được, em đừng giận.”

Tôi nhìn hộp bánh đã nguội ngắt.

Trên hóa đơn dán bên ngoài có thời gian mua.

Là sáng nay, tám giờ mười hai phút.

Hiện tại là chiều ba giờ.

Anh ta thật sự tưởng một hộp bánh nguội có thể bù cho tất cả.

Tôi không nhận.

Chỉ bình tĩnh nói:

“Đi làm thủ tục ly hôn đi.”

Thẩm Dịch Thành sửng sốt.

“Không phải đã ký rồi sao?”

“Tôi nói là ly hôn thật.”

Sắc mặt anh ta lập tức thay đổi.

“Tống Xuân Dư, em lại phát điên cái gì? Anh đã nói đó chỉ là ly hôn giả để Văn Văn yên tâm làm tài khoản cặp đôi với anh. Em vẫn là bà Thẩm, anh cũng sẽ không bạc đãi em.”

Tôi lấy giấy xuất viện từ tay dì Trần, bỏ vào túi.

“Không cần. Tôi chê bẩn.”

Ánh mắt Thẩm Dịch Thành lạnh xuống.

“Em nói ai bẩn?”

Tôi ngẩng đầu nhìn anh ta.

“Anh.”

Không khí trong phòng bệnh lập tức đông cứng.

Thẩm Dịch Thành giống như không thể tin tôi dám nói như vậy.

Trước kia tôi chưa bao giờ nói nặng với anh ta.

Dù tức đến run người, tôi cũng chỉ đỏ mắt im lặng.

Cho nên anh ta đã quen rồi.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...