Ngày hôm sau, Dư Quang chính thức ra thông báo.

Nội dung rất đơn giản.

“Công ty Dư Quang là chủ thể vận hành hợp pháp của tài khoản ‘Nhật Ký Dịch Thành’. Từ hôm nay, Thẩm Dịch Thành tạm dừng toàn bộ hoạt động thương mại liên quan đến tài khoản do tranh chấp hợp đồng và vấn đề đạo đức cá nhân. Mọi hành vi sử dụng trái phép kịch bản, hình ảnh, thiết kế, dữ liệu người dùng, tài nguyên thương mại của công ty đều sẽ được xử lý theo pháp luật.”

Thông báo vừa đăng, mạng xã hội lập tức nổ tung.

Tài khoản “Nhật Ký Dịch Thành” có hơn ba mươi triệu người theo dõi.

Suốt nhiều năm, hình tượng của Thẩm Dịch Thành luôn là người đàn ông dịu dàng, trưởng thành, yêu vợ nhưng tôn trọng việc vợ không thích lộ mặt.

Anh ta từng dựa vào hình tượng đó nhận vô số quảng cáo gia đình, đồ mẹ và bé, thực phẩm sức khỏe, nội thất hôn nhân.

Bây giờ công ty lại dùng bốn chữ “đạo đức cá nhân”.

Không khác gì ném một quả bom xuống mặt hồ phẳng lặng.

Bình luận tăng lên với tốc độ đáng sợ.

“Đạo đức cá nhân là sao?”

“Có vợ thật mà vẫn quay couple với người khác?”

“Tranh chấp hợp đồng? Vậy trước giờ ai vận hành tài khoản?”

“Không phải anh Thành tự lập nghiệp sao?”

“Vợ anh ấy đâu? Có ai thương vợ không?”

Trong lúc dư luận đang sôi lên, Phạm Văn Văn lại tự cho mình thông minh, đăng một video khóc.

Cô ta mặc váy trắng, mắt đỏ hoe.

“Em không muốn giải thích quá nhiều. Em chỉ muốn nói, tình yêu không có đúng sai, người được yêu mới là người không cần xin lỗi.”

Tôi nhìn video đó, suýt bật cười.

Người được yêu không cần xin lỗi?

Tốt lắm.

Câu này đủ ngu.

Tiểu Mạnh đứng bên cạnh tôi, mắt sáng lên.

“Chị, cô ta tự đưa đầu vào rọ rồi.”

Tôi đặt cốc nước xuống.

“Cắt clip lưu lại.”

“Vâng.”

Đêm đó, một tài khoản blogger pháp lý đăng bài phân tích.

“Người được yêu không cần xin lỗi? Sai. Nếu trong thời kỳ hôn nhân, một bên có quan hệ không chính đáng gây tổn hại đến quyền lợi hợp pháp của người phối ngẫu, thậm chí liên quan đến chuyển dịch tài sản, xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ và gây thiệt hại tinh thần nghiêm trọng, người ‘được yêu’ không chỉ cần xin lỗi, còn có thể phải bồi thường.”

Bài viết ấy nhanh chóng lên hot search.

Cư dân mạng bắt đầu đào sâu.

Rất nhanh, có người phát hiện Phạm Văn Văn từng nhiều lần xuất hiện trong video của Thẩm Dịch Thành với thân phận “em gái thanh mai trúc mã”.

Có video cô ta ngồi ghế phụ xe anh ta.

Có video cô ta mặc áo khoác của anh ta.

Có video cô ta nũng nịu bảo anh ta bóc tôm.

Mỗi lần có người chất vấn, Thẩm Dịch Thành đều nói:

“Văn Văn là em gái tôi nhìn lớn lên.”

“Vợ tôi biết, cô ấy rất rộng lượng.”

“Đừng nghĩ bẩn tình cảm trong sáng.”

Bây giờ nhìn lại, tất cả đều giống như trò hề.

Bình luận cũ bị đào lên.

“Rộng lượng cái đầu anh.”

“Vợ anh ấy chắc bị ép đến câm luôn rồi.”

“Có ai nhớ không, vài tháng trước anh ta từng nói vợ đang chuẩn bị mang th/ai nên ít xuất hiện phía sau hậu trường.”

“Rồi giờ vợ đâu?”

“Đừng nói là lúc vợ mang th/ai, anh ta đi quay couple với em gái nha?”

Khi dư luận bắt đầu chuyển hướng, Thẩm Dịch Thành cuối cùng cũng ngồi không yên.

Anh ta đến công ty tìm tôi.

Lúc ấy tôi đang họp với bộ phận pháp lý.

Cửa phòng họp bị đẩy mạnh ra.

Thẩm Dịch Thành mặt mày âm trầm bước vào.

“Tống Xuân Dư, em rốt cuộc muốn làm gì?”

Tôi nhìn anh ta.

Bộ vest trên người anh ta nhăn nhúm, dưới mắt có quầng xanh.

Chỉ mới vài ngày, người đàn ông từng được fan gọi là “ông chồng quốc dân” đã lộ ra vẻ chật vật.

Tôi bình tĩnh nói:

“Bảo vệ tài sản công ty.”

Anh ta cười lạnh.

“Đừng nói nghe hay như vậy. Em chẳng qua là ghen với Văn Văn.”

Tôi khép tài liệu lại.

“Anh nghĩ mình còn đáng để tôi ghen sao?”

Thẩm Dịch Thành nghẹn lại.

Có lẽ anh ta không quen với việc tôi không còn nổi giận.

Trước kia, chỉ cần nhắc đến Phạm Văn Văn, tôi sẽ đau lòng, sẽ mất kiểm soát, sẽ hỏi anh ta vì sao cứ thiên vị cô ta.

Những lúc ấy, anh ta luôn đứng trên cao nhìn xuống, nói tôi nhỏ nhen, nói tôi không hiểu chuyện.

Bây giờ tôi không hỏi nữa.

Anh ta lại bắt đầu hoảng.

Anh ta hạ giọng.

“Xuân Dư, anh biết lần này anh làm em tổn thương. Nhưng Văn Văn từ nhỏ không có cảm giác an toàn, cô ấy chỉ muốn có một thân phận bên cạnh anh trên mạng thôi. Đợi qua đợt này, anh sẽ bù đắp cho em.”

Tôi nhìn anh ta.

“Bù thế nào?”

Anh ta lập tức nói:

“Anh có thể về nhà ở với em. Chúng ta vẫn sẽ có con. Anh cũng có thể hứa, sau này chuyện trong nhà vẫn nghe em.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...