Tôi chậm rãi cười.
“Thẩm Dịch Thành, anh vẫn chưa hiểu à?”
Anh ta nhíu mày.
Tôi nói từng chữ:
“Tôi không cần anh nữa.”
Sắc mặt anh ta lập tức trắng bệch.
Tôi lấy một tập tài liệu từ tay luật sư Lâm, đặt trước mặt anh ta.
“Đây là thông báo chấm dứt hợp tác nghệ sĩ giữa công ty Dư Quang và anh.”
“Đây là thông báo thu hồi quyền sử dụng tài khoản.”
“Đây là đơn khởi kiện về việc anh và Phạm Văn Văn xâm phạm quyền sở hữu trí tuệ, sử dụng trái phép tài nguyên công ty.”
“Còn đây…”
Tôi dừng lại một chút.
Ánh mắt Thẩm Dịch Thành bất giác rơi xuống tập cuối cùng.
Tôi nhẹ giọng nói:
“Là đơn khởi kiện ly hôn chính thức.”
Thẩm Dịch Thành siết chặt nắm tay.
“Tống Xuân Dư, em nhất định phải làm đến mức này?”
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta.
“Không.”
Anh ta vừa thở phào một chút, tôi đã nói tiếp:
“Tôi còn chưa bắt đầu.”
Ngày hôm đó, Thẩm Dịch Thành rời khỏi công ty với sắc mặt khó coi.
Chiều cùng ngày, anh ta đăng một bài dài.
Trong bài, anh ta miêu tả mình là người chồng bị vợ kiểm soát suốt nhiều năm.
Anh ta nói tôi quá mạnh mẽ, luôn áp đặt, luôn dùng công ty và tài khoản để khống chế anh ta.
Anh ta nói Phạm Văn Văn chỉ là cô gái đơn thuần bị cuốn vào tranh chấp hôn nhân.
Anh ta nói ly hôn là quyết định sau thời gian dài suy nghĩ, không liên quan đến người thứ ba.
Cuối bài, anh ta viết:
“Hy vọng Xuân Dư có thể buông bỏ oán hận, đừng làm tổn thương người vô tội.”
Bài viết ấy được soạn rất khéo.
Nửa thật nửa giả.
Tránh nặng tìm nhẹ.
Vừa không thừa nhận ngoại tình, vừa ám chỉ tôi là người vợ độc đoán.
Fan lâu năm của anh ta lập tức kéo tới mắng tôi.
“Đàn ông bị khống chế sự nghiệp đúng là thảm.”
“Thì ra chị vợ đứng sau thao túng hết.”
“Không yêu nữa thì buông tay đi, sao phải hủy hoại người ta?”
“Văn Văn nhìn đáng thương thật.”
Tiểu Mạnh tức muốn khóc.
“Chị, bọn họ mắng chị quá đáng lắm.”
Tôi nhìn màn hình điện thoại.
Không giận.
Thậm chí còn thấy nhẹ nhõm.
Tốt.
Cuối cùng anh ta cũng ra tay.
Một người càng nói nhiều, càng dễ lộ sơ hở.
Tôi gọi cho luật sư Lâm.
“Có thể đăng rồi.”
Mười phút sau, tài khoản chính thức của tôi, vốn đã im lặng nhiều năm, đăng bài đầu tiên.
Không bán thảm.
Không chửi rủa.
Chỉ có một dòng chữ.
“Tôi là Tống Xuân Dư. Đây là sự thật.”
Bên dưới là chín bức ảnh.
Bức thứ nhất, giấy chứng nhận kết hôn của tôi và Thẩm Dịch Thành, ngày tháng rõ ràng.
Bức thứ hai, giấy khám th/ai và hồ sơ chuẩn bị sinh.
Bức thứ ba, giấy ph/ẫu th/uật bỏ th/ai vì thai nhi không giữ được sau chấn thương.
Bức thứ tư, đoạn tin nhắn Phạm Văn Văn gọi tôi đến studio.
Bức thứ năm, ảnh chụp hành lang bệnh viện, thời gian Thẩm Dịch Thành ôm bó hoa do Phạm Văn Văn tặng bước vào sau khi ca ph/ẫu th/uật đã kết thúc.
Bức thứ sáu, nhãn ly trà sữa: “Ly trà sữa đầu tiên của mùa đông, tặng Văn Văn yêu dấu nhất.”
Bức thứ bảy, bản thỏa thuận ly hôn Thẩm Dịch Thành đưa cho tôi ngay trên giường bệnh.
Bức thứ tám, thống kê quyền sở hữu công ty Dư Quang và tài khoản chính.
Bức thứ chín, một câu viết tay của tôi.
“Đứa bé của tôi không phải công cụ để bất kỳ ai đổi lấy tình yêu.”
Sau đó là video.
Video camera cầu thang không quay được âm thanh, nhưng quay rõ cảnh Phạm Văn Văn đuổi theo tôi, kéo tay tôi, sau đó tôi ngã xuống.
Đoạn ghi âm thì có âm thanh.
Giọng Phạm Văn Văn rõ ràng vang lên.
“Chị tưởng có đứa bé này là thắng sao?”
“Nếu đứa bé này không còn nữa, anh Dịch Thành sẽ chọn ai?”
“Muốn trách thì trách đứa bé này đến không đúng lúc.”
Cuối cùng là tiếng tôi ngã xuống cầu thang.
Tiếng tôi khóc cầu cứu.
“Cứu con…”
Cả mạng xã hội chết lặng.
Mười phút đầu, bình luận gần như đứng yên.
Sau đó, tất cả bùng nổ.
“Trời ơi tôi nổi da gà.”
“Cô ta đẩy phụ nữ mang th/ai xuống cầu thang?”
“Thẩm Dịch Thành đâu? Lúc đó anh ta đâu?”
“Không phải nói không có người thứ ba sao?”
“Vợ vừa ph/ẫu th/uật xong đã đưa đơn ly hôn? Đây là người sao?”
“Ly trà sữa kia làm tôi tức đến phát run.”
“Cẩm chướng đỏ? Ai tặng hoa kiểu đó cho người vừa m/ất con?”
“Phạm Văn Văn phải bị xử lý đi chứ?”
“Thẩm Dịch Thành đúng là súc sinh.”
Hot search nổ liên tiếp.
#ThẩmDịchThànhNóiDối
#PhạmVănVănĐẩyNgườiMangThai
#TốngXuânDư
#LyTràSữaTặngVănVănYêuDấuNhất
#NgườiĐượcYêuKhôngCầnXinLỗi
Từ khóa cuối cùng là cư dân mạng tự đào video khóc lóc của Phạm Văn Văn rồi chế giễu.
Chaporia
Bình Luận (0)