Mà vì bọn họ cuối cùng cũng nhận được thứ xứng đáng.

Phạm Văn Văn từng tưởng chỉ cần cướp được Thẩm Dịch Thành là thắng.

Kết quả cô ta cướp được một kẻ hèn nhát, ích kỷ, gặp chuyện liền phủi sạch trách nhiệm.

Thẩm Dịch Thành từng tưởng Phạm Văn Văn là đóa hoa nhỏ cần bảo vệ.

Kết quả đóa hoa nhỏ ấy quay đầu kéo anh ta xuống nước, hận không thể để anh ta ch/e/t chung.

Hai kẻ từng giẫm lên đau khổ của tôi để chúc mừng tình yêu.

Cuối cùng lại biến thành hai con chó cắn nhau trong bùn.

Còn tôi đứng trên bờ.

Không cần đưa tay.

Cũng không cần quay đầu.

Mùa xuân năm sau, tôi chuyển đến một căn hộ mới.

Ban công rất rộng, có thể nhìn thấy sông.

Tôi trồng vài chậu hoa.

Có hoa nhài.

Có cẩm tú cầu.

Có cả một chậu baby trắng.

Một buổi sáng, khi tôi đang tưới cây, ánh nắng chiếu lên mu bàn tay.

Tôi bỗng nhận ra vết kim tiêm ngày nào đã nhạt gần hết.

Những vết thương trong lòng cũng vậy.

Không phải biến mất hoàn toàn.

Chỉ là không còn rỉ máu mỗi khi chạm vào.

Tiểu Mạnh gọi điện báo tôi, video mới lên top một rồi.

Tôi cười nói:

“Biết rồi.”

Cô ấy phấn khích:

“Chị, tối nay ăn mừng không?”

Tôi nhìn dòng sông lấp lánh dưới nắng.

“Ăn chứ.”

“Ăn gì ạ?”

Tôi suy nghĩ một chút.

“Lẩu.”

Đầu bên kia im lặng mấy giây.

Có lẽ cô ấy nhớ đến hôm Thẩm Dịch Thành bỏ tôi trong bệnh viện để đi ăn lẩu với Phạm Văn Văn.

Tôi cười.

“Đồ ăn không có lỗi.”

“Người bẩn mới có lỗi.”

Tối hôm đó, cả đội công ty tụ tập ăn lẩu.

Nồi nước sôi ùng ục.

Hơi nóng bốc lên, làm mắt tôi cay cay.

Mọi người cười nói rất ồn.

Có người nâng ly chúc tôi càng ngày càng tốt.

Có người nói sau này Dư Quang nhất định sẽ còn mạnh hơn.

Tôi nâng ly nước trái cây.

Ánh đèn rơi vào ly, sáng lấp lánh.

Tôi nói:

“Cảm ơn mọi người.”

“Cũng cảm ơn chính tôi.”

Mọi người ngẩn ra.

Sau đó đồng loạt vỗ tay.

Tôi cúi đầu cười.

Đúng vậy.

Cảm ơn chính tôi.

Cảm ơn tôi đã không ch/e/t trong căn phòng bệnh lạnh ngắt ấy.

Cảm ơn tôi đã không vì một người đàn ông tồi mà buông bỏ đời mình.

Cảm ơn tôi đã đứng dậy, dù khi ấy bụng dưới vẫn đau đến run rẩy.

Cảm ơn tôi đã thay con mình đòi lại công bằng.

Sau bữa ăn, tuyết lại rơi.

Tôi bước ra khỏi nhà hàng, ngẩng đầu nhìn bầu trời.

Từng bông tuyết rơi xuống đầu vai, lạnh nhưng sạch sẽ.

Điện thoại bỗng rung lên.

Là một tin tức giải trí đẩy tới.

“Cựu blogger Thẩm Dịch Thành bị bắt gặp làm nhân viên tạm thời tại sự kiện nhỏ, né tránh ống kính, trạng thái tiều tụy.”

Tôi nhìn tiêu đề ấy.

Không mở ra.

Chỉ vuốt bỏ thông báo.

Tiểu Mạnh đi bên cạnh hỏi:

“Chị không xem à?”

Tôi nhét điện thoại vào túi áo.

“Không đáng.”

Cô ấy cười.

“Đúng, không đáng.”

Tôi bước về phía trước.

Đèn đường kéo bóng tôi rất dài trên nền tuyết.

Lần này, phía sau tôi không còn Thẩm Dịch Thành.

Không còn Phạm Văn Văn.

Không còn cuộc hôn nhân mục ruỗng.

Không còn tiếng đứa bé biến mất trong tuyệt vọng.

Chỉ còn tôi.

Tống Xuân Dư.

Một mình.

Nhưng tự do.

Rất lâu về sau, trong một buổi phỏng vấn, người dẫn chương trình hỏi tôi:

“Chị có từng hối hận vì đã công khai tất cả không?”

Tôi suy nghĩ vài giây.

Sau đó đáp:

“Từng có người hỏi tôi, phụ nữ sau ly hôn mất gì.”

“Tôi từng nghĩ mình mất chồng, mất con, mất bảy năm thanh xuân.”

“Nhưng sau này tôi mới hiểu, thứ tôi mất chỉ là một căn phòng tối.”

“Còn thứ tôi lấy lại, là cả cuộc đời mình.”

Người dẫn chương trình lại hỏi:

“Nếu có thể nói một câu với Tống Xuân Dư của ngày nằm trong phòng bệnh, chị sẽ nói gì?”

Tôi nhìn vào ống kính.

Trong khoảnh khắc đó, tôi như nhìn thấy chính mình của một năm trước.

Sắc mặt trắng bệch.

Bụng dưới đau đớn.

Trái tim vỡ nát.

Một mình nằm trong căn phòng lạnh ngắt, nghe chồng mình đi ăn lẩu với kẻ h/ại ch/e/t con.

Tôi mỉm cười rất khẽ.

Từng chữ rõ ràng.

“Tôi sẽ nói với cô ấy rằng, đừng sợ.”

“Cơn đau này không phải kết thúc.”

“Nó là tiếng chuông báo hiệu cô ấy sắp sống lại.”

Sau khi chương trình phát sóng, câu nói ấy lên hot search.

Rất nhiều người dùng nó làm chữ ký.

Thẩm Dịch Thành cũng xem được.

Nghe nói hôm đó anh ta uống say, ôm điện thoại khóc rất lâu.

Anh ta gọi vào số cũ của tôi.

Nhưng số đó đã bị hủy từ lâu.

Anh ta gửi email.

Nhưng hộp thư tự động trả lời:

“Người nhận đã không còn nhận bất kỳ liên hệ cá nhân nào từ ông Thẩm. Mọi vấn đề pháp lý xin liên hệ luật sư.”

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...