Có người kể lại chuyện ấy cho tôi.
Tôi chỉ thấy buồn cười.
Bảy năm trước, tôi từng chờ một tin nhắn của anh ta đến tận sáng.
Một năm trước, tôi từng chờ anh ta quay lại phòng bệnh.
Bây giờ, đến lượt anh ta chờ.
Nhưng tôi không còn ở đó nữa.
Cuối năm ấy, tôi nhận giải thưởng người sáng tạo nội dung có ảnh hưởng nhất năm.
Khi bước lên sân khấu, ánh đèn chiếu xuống rất sáng.
Ngày trước, tôi luôn đứng sau camera, điều chỉnh ánh sáng cho Thẩm Dịch Thành.
Bây giờ ánh sáng ấy rơi lên người tôi.
Không chói mắt như tôi tưởng.
Rất ấm.
Tôi cầm cúp, nhìn xuống khán phòng.
Rất nhiều người đang vỗ tay.
Tôi nói:
“Giải thưởng này, tôi muốn dành tặng cho những người từng bị ép phải im lặng.”
“Có người bảo chúng ta phải rộng lượng.”
“Có người bảo chúng ta đừng làm ầm.”
“Có người bảo chỉ cần nhịn một chút, mọi chuyện sẽ qua.”
“Nhưng hôm nay tôi muốn nói, không phải mọi tổn thương đều xứng đáng được tha thứ.”
“Không phải mọi kẻ làm sai đều có tư cách xin bắt đầu lại.”
“Và không phải mọi người phụ nữ đứng sau hậu trường đều nên cả đời bị xem là cái bóng.”
Tôi dừng lại.
Ánh mắt hơi cay.
Nhưng giọng vẫn rất vững.
“Nếu có một ngày, thế giới của bạn sụp xuống, xin hãy nhớ, đó cũng có thể là ngày bạn nhìn thấy bầu trời thật sự.”
Tiếng vỗ tay vang lên như sóng.
Tôi cúi người.
Khi đứng thẳng dậy, tôi nhìn thấy trên màn hình lớn phía sau mình hiện lên tên công ty.
Dư Quang.
Ánh sáng còn lại.
Tên này là tôi đặt nhiều năm trước.
Khi ấy, tôi nghĩ mình là ánh sáng còn lại phía sau Thẩm Dịch Thành.
Bây giờ tôi mới hiểu.
Tôi không phải ánh sáng còn lại của bất kỳ ai.
Tôi chính là ánh sáng của mình.
Sau lễ trao giải, tôi đi ngang qua hành lang dài.
Trên tường treo rất nhiều ảnh người nổi tiếng.
Trong đó có một tấm ảnh cũ của Thẩm Dịch Thành.
Là ảnh từ thời anh ta còn ở đỉnh cao.
Nụ cười dịu dàng.
Ánh mắt sạch sẽ.
Hình tượng hoàn hảo.
Tôi dừng lại vài giây.
Nhân viên đi cạnh tôi hơi căng thẳng, như sợ tôi khó chịu.
“Chị Tống, bên em sẽ gỡ ảnh này xuống ngay.
”
Tôi lắc đầu.
“Không cần.”
Cô ấy ngạc nhiên.
Tôi nhìn tấm ảnh kia, bình tĩnh nói:
“Cứ treo đi.”
“Để nhắc mọi người nhớ rằng, hình tượng giả tạo dù đẹp đến đâu, cũng có ngày rơi xuống.”
Nhân viên ngẩn ra.
Sau đó gật đầu.
Tôi bước tiếp.
Không quay đầu.
Ngoài trời, tuyết ngừng rơi.
Trăng treo rất cao.
Ánh sáng bạc phủ lên con đường trước mặt.
Tôi kéo áo khoác, bước vào màn đêm sạch sẽ.
Điện thoại trong túi rung nhẹ.
Là tin nhắn của luật sư Lâm.
“Ngày mai rảnh không? Ăn cơm nhé. Chúc mừng cậu lại thắng một trận.”
Tôi cười, trả lời:
“Được.”
Một giây sau, cô ấy gửi thêm:
“À, nghe nói Thẩm Dịch Thành hôm nay cũng ở gần hội trường, nhưng bảo vệ không cho vào. Anh ta đứng ngoài rất lâu.”
Tôi nhìn dòng chữ ấy.
Trong đầu không hiện lên mặt anh ta.
Chỉ hiện lên phòng bệnh lạnh ngắt ngày đó.
Hiện lên bó cẩm chướng đỏ trong thùng rác.
Hiện lên ly trà sữa nguội lạnh.
Hiện lên bản thỏa thuận ly hôn đặt trước mặt tôi.
Nếu ngày đó, Thẩm Dịch Thành không bước ra khỏi cánh cửa ấy thì sao?
Có lẽ tôi vẫn sẽ đau khổ.
Vẫn sẽ tỉnh lại.
Vẫn sẽ rời đi.
Bởi vì từ khoảnh khắc con tôi không còn, mọi thứ giữa chúng tôi đã kết thúc.
Không phải anh ta bỏ tôi.
Là tôi cuối cùng cũng trả anh ta về đúng nơi anh ta thuộc về.
Bùn lầy.
Còn tôi, bước ra khỏi đó.
Sạch sẽ.
Tự do.
Sáng rực.
Tôi tắt màn hình điện thoại.
Ngẩng đầu nhìn bầu trời.
Trong lòng nhẹ như tuyết vừa tan.
Từ nay về sau, đời tôi không còn Thẩm Dịch Thành.
Không còn “Văn Văn yêu dấu nhất”.
Không còn “em phải rộng lượng một chút”.
Không còn “đừng làm ầm lên”.
Chỉ còn một câu tôi dành cho chính mình.
Tống Xuân Dư.
Quãng đời còn lại, hãy sống thật tốt.
Sống đến mức những kẻ từng xem thường cô chỉ có thể đứng trong bùn mà ngẩng đầu nhìn.
Sống đến mức con của cô, nếu ở một nơi rất xa nào đó có thể nhìn thấy, cũng sẽ tự hào vì từng có một người mẹ như cô.
Hết.
Chaporia
Bình Luận (0)