“Tống công tử, hôn sự do phụ mẫu quyết định, ta là tiểu thư khuê các, sao dám tư định chung thân với công tử?”
“Ắt là công tử hiểu lầm.”
“Hôm nay những lời này, ta coi như chưa từng nghe. Sau này công tử nếu tặng đồ cho tỷ tỷ, cũng đừng ghi tên ta.”
Nói xong, ta không nhìn hắn nữa, quay người rời đi.
Không ngờ vừa vòng qua nguyệt môn, một bóng người chặn đường.
Là thế tử!
09
Kiếp trước ta chịu không ít hành hạ từ hắn, nay nhìn thấy vẫn không khỏi lạnh người.
Ta cố trấn tĩnh, khom người hành lễ:
“Tỷ phu!”
Hắn gật đầu.
“Những lời vừa rồi ta đều nghe thấy, ngươi từ chối hắn là đúng.”
“Gia thế Tống gia, sao có thể để một thứ nữ như ngươi vào làm chính thất?”
“Đừng ỷ mình có vài phần nhan sắc mà sinh tâm trèo cao.”
Ta cắn chặt môi, hận ý dâng lên, cuối cùng vẫn không nhịn được, cười lạnh:
“Thì ra tỷ phu cũng biết ta có vài phần nhan sắc?”
“Ta còn tưởng tỷ phu mắt mù, trong mắt ngay cả heo cái cũng là tuyệt sắc, nếu không thì…”
Nếu không sao có thể dây dưa với một lão phụ già nua như vậy.
Lời còn chưa dứt, sắc mặt hắn đột nhiên biến đổi, một tay bóp chặt cổ ta:
“Chuyện đêm đó, ta vốn đã nghi ngờ, tự sẽ đi hỏi rõ tỷ tỷ ngươi.”
Trong lòng ta chấn động, không khỏi hối hận vì nhất thời lỡ lời.
Hô hấp ngày càng khó khăn.
Chẳng lẽ ta sống lại một đời, lại để bị hắn bóp chết?
Ngay lúc ta sắp không thở nổi, hắn lại đột nhiên buông tay.
Thậm chí còn giúp ta phủi tóc rối trên vai, dịu giọng nói:
“Ngươi về đi, đừng để tỷ tỷ ngươi chờ lâu.”
Hành động khác thường như vậy khiến ta càng thêm cảnh giác.
Vài ngày sau, một đêm nọ, hắn đến phòng đích tỷ nghỉ lại.
Sau khi sinh non, thân thể đích tỷ vẫn chưa hồi phục, vẫn còn chứng ra huyết.
Tự nhiên không thể hành phòng.
Thế tử ở lại ắt có nguyên do.
Ta lén đến dưới chân tường, chọc một lỗ nhỏ trên giấy cửa sổ, ghé mắt nhìn vào.
Dưới ánh trăng lạnh, đích tỷ chỉ mặc đơn y, quỳ trên đất.
“Thế tử, là thiếp sai rồi!”
10
Thế tử không phải kẻ ngốc.
Chuyện đêm đó, cuối cùng hắn vẫn tra ra manh mối.
Hắn đuổi hết người, lưu lại trong phòng đích tỷ.
Chỉ là để tra hỏi nàng.
Đích tỷ hiểu rõ hắn, biết rằng đối đầu không bằng thẳng thắn thừa nhận:
“Thiếp biết thế tử đối với thiếp tình sâu nghĩa nặng, nhất định không muốn để thiếp chịu ủy khuất, nhưng thiếp không thể sinh con, trong lòng áy náy.”
“A Âm dung mạo xinh đẹp, nếu để muội ấy làm thiếp cho chàng, vừa trọn tình phu thê, tỷ muội, lại có thể lưu lại huyết mạch cho thế tử.”
“Nhưng Tống công tử lại có ý với muội ấy, thiếp sợ muội ấy sinh lòng trèo cao, không chịu ở lại phủ, nên mới dùng hạ sách này.”
“Ai ngờ trăm kín vẫn có sơ, để cái bà tử tham rượu kia phá hỏng chuyện tốt, làm ô uế thế tử… A Nguyễn mỗi lần nghĩ đến, lòng như dao cắt.”
“Thế tử gia, tình cảm của thiếp với chàng từ nhỏ, chàng đều biết.”
Một phen nói đến tình sâu nghĩa nặng.
Sắc mặt thế tử mềm lại, đứng dậy tiến đến gần nàng, đưa tay ra.
Nàng đầy mặt nước mắt, nắm tay hắn đứng dậy, thuận thế tựa vào lòng hắn.
Thế tử ôm nàng, nhẹ nhàng vuốt tóc.
“A Nguyễn, tình ý của ta với nàng, vĩnh viễn không đổi.”
“Ta hiểu lòng nàng, nếu ta không nhận A Âm, e nàng cũng không thể yên tâm dưỡng thân.”
Hắn cúi đầu nhìn nàng, khẽ cười:
“Dù sau này A Âm vào phủ, nàng ta mãi mãi chỉ là thiếp, con sinh ra cũng sẽ do nàng nuôi.”
“Chuyện này đã làm một lần, lần này nhất định phải cẩn thận hơn.”
Ta đứng ngoài cửa sổ, chỉ thấy toàn thân lạnh buốt.
Hóa ra… bọn họ chưa từng định buông tha ta.
11
Hôm sau, ta mượn cớ ra ngoài mua bánh cho a tỷ, ghé qua phủ Thị lang.
Nhờ người gác cửa truyền lời cho Tống Lẫm.
Nói thế tử Hầu phủ có suy nghĩ mới về ván cờ trước, mời hắn đến phủ đánh cờ.
Chaporia
Bình Luận (0)