Trong hậu hoa viên, ta “vô tình” gặp hắn.
Ta giả vờ vui mừng, rồi vội che giấu:
“Tống công tử…”
Vẻ vui mừng trên mặt ta bị hắn bắt gặp, hắn cũng lập tức lộ vẻ vui:
“Ta còn tưởng Thôi muội muội không muốn gặp ta nữa.”
Ta nhanh chóng thu lại thần sắc:
“Công tử nói đùa rồi, ta là nữ tử khuê các, nào có chuyện muốn hay không.”
“Chỉ là trước kia công tử ở lại Hầu phủ, ta luôn cảm thấy an tâm hơn…”
Nói xong ta tự thấy lỡ lời, vội vàng rời đi.
Hắn đứng nhìn theo bóng lưng ta hồi lâu, trên mặt dần hiện ý cười.
Một lúc lâu sau mới đến thư phòng thế tử:
“Không phải ngươi nói nghĩ ra chiêu cờ mới, muốn ta đến lĩnh giáo sao?”
Thế tử có chút ngạc nhiên, nhưng không để tâm:
“Hôm nay không tiện, ngày mai được không?”
Tống Lẫm tức giận:
“Không phải ngươi gọi ta đến sao?”
Thế tử cũng sững lại:
“Không có, chắc là hạ nhân truyền nhầm.”
Tống Lẫm ngồi phịch xuống ghế:
“Đã đến rồi, ta không đi nữa, tối nay ở lại đây.”
Ta sai nha hoàn đi dò hỏi, biết hắn ở lại Hầu phủ, lúc này mới yên tâm.
Đêm đó, đích tỷ quả nhiên lại sai ta mang điểm tâm cho thế tử:
“A Âm, thế tử làm việc vất vả, muội mang ít bánh ngọc khấu cho chàng nếm thử.”
“Nhớ ăn xong mang đĩa về, cái đĩa này là một đôi, nếu hạ nhân làm mất hay làm vỡ thì đáng tiếc.”
Lần này nàng sợ ta lại xảy ra sai sót giữa đường, còn đặc biệt sai nha hoàn thân cận đưa ta đi:
“Minh Thúy, đưa nhị tiểu thư đến cửa viện rồi về.”
12
Ta biết, nàng sợ có người quấy rầy lúc thế tử và ta ở riêng.
Đến cửa viện, Minh Thúy quay người rời đi.
Ta bước vào, rồi rẽ sang phòng đông nơi Tống Lẫm ở.
Mở cửa thấy ta, hắn vừa kinh ngạc vừa vui mừng:
“Thôi muội muội?”
Ta mỉm cười e lệ:
“A tỷ bảo ta mang điểm tâm cho tỷ phu, ta nhớ công tử cũng thích, nên mang trước cho công tử nếm thử.
”
Hắn vui mừng luống cuống, vội cầm một miếng cho vào miệng.
Mấy ngụm đã nuốt xong.
Ta lại ra hiệu cho hắn lấy miếng thứ hai.
Đợi hắn ăn xong, ta làm ra vẻ khó xử:
“Đã khuya thế này, ta là nữ tử khuê các, đến đây đã là không hợp lễ, lại đến phòng tỷ phu thì càng không tiện.”
Hắn đỏ mặt:
“Muội đối với ta tốt như vậy, để ta mang giúp muội.”
Ta vội đưa đĩa cho hắn:
“Vậy làm phiền Tống công tử.”
Hắn vui vẻ cầm đĩa đi ra ngoài, ta đứng phía sau dặn:
“Công tử, cái đĩa này là vật a tỷ yêu thích, nhớ đợi tỷ phu ăn xong thì mang về, ngày mai ta đến lấy.”
13
Nửa đêm, Hầu phủ đèn đuốc sáng trưng.
Ồn ào náo loạn suốt nửa đêm.
Sáng hôm sau, đã có tiểu tư trong phủ thì thầm:
“Nghe nói thế tử gia bị tà nhập.”
“Trước thì cùng bà tử hơn năm mươi tuổi làm chuyện bẩn thỉu, giờ lại thích nam phong.”
Có người tiếp lời:
“Dù là nam, nhưng Tống nhị công tử da trắng thịt mềm, còn đẹp hơn cả cô nương, so với lão bà tử kia còn hơn nhiều.”
Người bên cạnh nói nhỏ:
“Thế tử thích nam phong thì không lạ, nhưng Tống công tử chẳng lẽ cũng vậy?”
Người kia cười khẩy:
“Không phải sao, nếu không sao trong một tháng lại có mấy đêm ngủ lại viện thế tử?”
“Có khi đã sớm có tư tình, lần này bị thế tử phi bắt được nên mới náo loạn.”
“Ngươi không thấy sau chuyện với Chu ma ma, Tống công tử về phủ ở mấy ngày sao? Là ghen đó.”
Người trước vẫn không tin:
“Tống công tử trông không giống người thích nam phong, ta còn thấy hắn nhìn theo bóng lưng Thôi nhị tiểu thư mà ngẩn ngơ.”
Người kia gõ đầu hắn:
“Ngu quá, nếu hắn không thích, với thân hình như vậy, thế tử ép được sao?”
“Chuyện với Thôi nhị tiểu thư chắc chỉ là để che mắt thôi.”
Mọi người đều gật đầu tán đồng.
Ta không nhịn được khẽ cong môi.
Kiếp trước, Tống Lẫm từng nói với ta:
“Nếu ngươi thật sự không muốn, hắn sao có thể làm được?”
Chaporia
Bình Luận (0)