Khóe môi ta nhếch lên một nụ cười lạnh.
Ánh mắt quét qua hai người.
“Nghịch nữ bất hiếu!”
“Ta bảo ngươi thả Thục nhi ra!”
Giang Hoành Phóng chỉ thẳng vào mặt ta.
Tức đến mức đầu ngón tay run lên bần bật.
“Ta là phụ thân của ngươi!”
“Giờ đến cả ta ngươi cũng không để vào mắt nữa sao?!”
“Thì đã sao?”
Ta lại giữ chặt gáy Giang Uyển Thục.
Ấn mạnh đầu nàng xuống nền đất.
Vừa ấn.
Vừa ngước nhìn phụ thân ruột, nở một nụ cười đầy ác ý.
“Đợi ta gả vào Đông cung.”
“Đến cả phụ thân… cũng phải quỳ lạy ta.”
Hôm ấy.
Sắc mặt phụ thân trắng bệch.
Liễu di nương khóc đến hoa lê đẫm lệ.
Hai người chỉ có thể trơ mắt nhìn.
Ta giữ đầu Giang Uyển Thục.
Ép nàng dập liên tiếp hơn mười cái đầu.
Đến cuối cùng.
Ta buông tóc nàng ra.
Giang Uyển Thục chật vật bò rạp trên mặt đất.
Ánh mắt hận không thể băm ta thành trăm mảnh.
“Giang Nguyệt Lãng.”
“Ngươi tưởng làm Thái tử phi rồi thì có thể gối cao không lo sao?”
Nàng cười dữ tợn.
Ánh mắt như muốn nuốt sống ta.
“Rất nhanh thôi.”
“Ta sẽ khiến ngươi phải quỳ gối trước mặt ta!”
Ta từ trên cao nhìn xuống.
Mỉm cười.
Khẽ vỗ vỗ lên mặt nàng.
“Được thôi.”
“Ta sẽ chống mắt mà chờ.”
07
Toàn bộ của hồi môn đáng giá của Giang Uyển Thục.
Đều bị ta chuyển hết vào kho của mình.
Trong đó.
Có những món vốn là của hồi môn của mẫu thân ta.
Cũng có những món do mẫu thân nàng tích góp suốt bao năm sau khi vào phủ.
Nhưng thì đã sao?
Ta thích.
Thì cứ lấy thôi.
08
Ngày đại hôn.
Ta xuất giá trong muôn vàn vinh hiển.
Dưới ánh nến đỏ.
Hạ Thế An nhẹ nhàng vén khăn hỉ trên đầu ta.
Khẽ gọi một tiếng.
“Phu nhân.”
Khi ấy.
Hạ Thế An vẫn còn non nớt vô cùng.
Đôi mắt sáng ngời.
Chỉ cần chạm mắt ta là đã đỏ mặt.
Khắp người hắn dường như chỉ viết bốn chữ.
Non mềm ngon mắt.
Ta khẽ đáp một tiếng.
Rồi thẳng thắn nói ngay:
“Động phòng đi.”
Dứt lời.
Ta đưa tay thò vào trong hỉ phục đỏ thẫm của hắn.
Không chút khách khí sờ một cái.
Đồng tử Hạ Thế An khẽ run.
Bị ta chạm vào đến mức cả người cứng đờ.
Mặt đỏ tim đập.
Hắn nhỏ giọng hỏi:
“Phu nhân… gấp gáp đến vậy sao?”
Ta dừng lại.
Nhìn thẳng vào mắt hắn.
Ha.
Tên cáo già.
Còn giả vờ cái gì.
Kiếp trước.
Cũng chính đêm nay.
Đúng giờ Hợi khắc hai.
Ngoại ô kinh thành bất ngờ xảy ra sạt núi.
Hạ Thế An kiêm chức Đô hộ sứ.
Vội vàng dẫn người đến cứu nạn.
Bỏ lỡ đêm động phòng với Giang Uyển Thục.
Hắn ở vùng gặp nạn suốt gần hai tháng.
Vừa trở về cung.
Đã bị Tam hoàng tử Hạ Tử Nhàn tố cáo tham ô ngân lượng cứu tế.
Sau đó bị biếm đến Động Châu.
Giang Uyển Thục tâm cao khí ngạo.
Không chịu theo hắn đến Động Châu.
Cuối cùng tre/o c/ổ t/ự v/ẫn ngay tại kinh thành.
Thế là.
Tên góa phu này vẫn giữ thân đồng tử.
Mãi đến năm hai mươi tám tuổi.
Mới trao lần đầu tiên của mình.
Sau khi nếm trải tư vị ấy.
Đêm nào hắn cũng quấn lấy ta.
Hai người triền miên không dứt.
Đủ mọi trò đều nghĩ ra được.
Ta đưa tay.
Khẽ gãi gãi dưới cằm hắn như đang trêu một chú cún.
“Thế nào?”
“Không thích sao?”
Nếu có cái đuôi.
Chắc Hạ Thế An đã vẫy lên tận trời.
“Không có.”
“Ta thích.”
“Thích lắm.”
Hắn nắm lấy hai tay ta.
Đỏ mặt hôn khẽ lên đó hai cái.
“Có nói ra… nàng cũng chưa chắc tin.”
“Lần đầu gặp nàng ở phủ Thượng thư.”
“Ta đã cảm thấy… nàng chính là phu nhân của ta.”
Ánh mắt hắn kiên định.
Trong đôi mắt long lanh chỉ phản chiếu duy nhất bóng dáng ta.
“Ta luôn có cảm giác.
”
“Kiếp trước… ta đã rất rất thích nàng rồi.”
Ta cong môi cười.
“Thật sao?”
Dứt lời.
Ta nghiêng người áp sát.
Chủ động đẩy hắn ngã xuống giường.
Đầu ngón tay chậm rãi lướt trên cánh môi hắn.
Nhẹ nhàng vuốt ve đầy ám muội.
“Được.”
“Vậy để ta xem thử.”
“Rốt cuộc ngươi thích ta đến mức nào.”
Hạ Thế An vòng tay ôm lấy eo ta.
Khuôn mặt vẫn đỏ bừng.
Khẽ cười đáp:
“Tuân mệnh.”
08
Hạ Thế An hai mươi mốt tuổi.
Quả nhiên…
Nếm thử rồi mới biết.
Vừa non, vừa ngọt.
Lại có một hương vị rất riêng.
Đáng tiếc.
Không thể nếm thêm vài lần.
Chưa đầy nửa khắc sau.
Bên ngoài đã truyền đến cấp báo.
Ngoại ô kinh thành xảy ra sạt núi.
Có sống lại.
Thì trước thiên tai.
Ta cũng chẳng thể xoay chuyển được gì.
Nhưng thiên tai là ý trời.
Còn tai họa sau thiên tai…
Lại là do con người.
Năm ấy.
Đúng dịp dân làng vùng ngoại ô tổ chức lễ tế thần.
Khi sạt núi xảy ra.
Toàn bộ trai gái già trẻ trong làng đều tụ tập cùng một chỗ.
Đá lở từ trên núi trút xuống.
Đè ch/ết vô số người.
Thương vong vô cùng thảm trọng.
Kiếp này.
Ta bỏ tiền mua chuộc bà đồng trong làng.
Đổi địa điểm tế thần ra ngoài thôn.
Đến khi sạt núi xảy ra.
Đá chỉ phá sập nhà cửa.
Không một ai bị thương vong.
Hạ Thế An phụng mệnh đến ngoại ô kinh thành.
Giúp dân chúng khắc phục hậu quả và dựng lại nhà cửa.
Không ở bên cạnh ta.
Hôm ấy.
Hoàng hậu truyền ta vào cung.
Trong cung Khôn Ninh.
Người mỉm cười gọi ta đến trước mặt.
Đích thân buộc lên thắt lưng ta một khối ngọc bội.
Trên đó khắc hình phượng hoàng.
Phượng bội và long bội vốn là một đôi.
Thái tử mang long bội.
Thái tử phi mang phượng bội.
Từ xưa đến nay.
Khối ngọc này cũng tượng trưng cho sự thừa nhận của hoàng gia đối với người kế vị.
Giang Uyển Thục lấy thân phận Tam hoàng phi đến thỉnh an.
Ngồi phía dưới.
Vừa khéo chứng kiến toàn bộ.
Rời khỏi hoàng cung.
Nàng chặn ta giữa đường.
Đưa mắt nhìn từ đầu đến chân.
Nàng khịt mũi cười lạnh.
“Đúng là gà rừng hóa phượng hoàng.”
“Bây giờ trưởng tỷ oai phong thật đấy.”
Ánh mắt nàng dừng trên khối phượng bội.
Thoáng hiện vài phần ghen tị.
Nhưng rất nhanh.
Nàng lại nhếch môi cười.
“Khối phượng bội này đẹp thật.”
Nàng nhìn ta.
Giống như đang nhìn vẻ huy hoàng cuối cùng của một kẻ sắp ch/ết.
Trong mắt không giấu nổi vẻ chế giễu và đắc ý.
“Đồ đúng là đồ tốt.”
“Nhưng có giữ được hay không… còn phải xem số mạng của tỷ.”
Giang Uyển Thục nghiêng đầu cười.
Giả vờ đáng yêu.
“Đáng tiếc.”
“Mệnh của trưởng tỷ… hình như từ trước đến giờ chẳng tốt đẹp gì.”
Ta cười.
Thu tay.
Tát một cái thật mạnh.
Đánh thẳng cái đầu đang cố tình nghiêng của nàng trở lại ngay ngắn.
“Trước mặt Thái tử phi.”
“Ngươi cũng dám ăn nói vô lễ.”
Ta liếc mắt ra hiệu cho nha hoàn.
“Vả miệng.”
“Dạy nàng ta lại quy củ.”
Giang Uyển Thục vùng vẫy gào thét.
Nhưng vô ích.
Đến cuối cùng.
Nàng quỳ dưới đất.
Một tay ôm bên má sưng đỏ.
Ánh mắt âm u nhìn chằm chằm vào ta.
“Giang Nguyệt Lãng.”
“Ngươi tưởng mình còn có thể ngông cuồng được bao lâu nữa?”
“Đợi đến ngày ngươi ngã xuống.”
“Ta sẽ trả lại tất cả.”
“Gấp bội.”
Ta cũng học theo nàng.
Nghiêng đầu cười.
“Làm sao đây?”
“Xem ra vẫn chưa học được quy củ.”
“Nào.”
“Tiếp tục vả.”
09
Việc tái thiết ngoại ô kinh thành diễn ra rất thuận lợi.
Chưa đầy nửa tháng.
Hạ Thế An đã trở về cung.
Vào triều phục mệnh với Hoàng thượng.
Chaporia
Bình Luận (0)