Sau khi rời khỏi điện Kim Loan.
Hắn mang gương mặt đầy ưu tư.
Nắm chặt lấy tay ta.
“Phu nhân.”
“Nàng có bằng lòng theo ta đến Động Châu không?”
Quả nhiên.
Tai họa do thiên tai gây ra.
Có thể tránh được.
Nhưng tai họa do kẻ có lòng vu oan hãm hại.
Thì vẫn không tránh khỏi.
Ta nâng gương mặt hắn lên.
Khẽ gật đầu.
“Phu thê vốn là một thể.”
“Chàng đi đâu.”
“Ta sẽ theo đó.”
Dù sao…
Kiếp trước.
Hạ Thế An, kẻ ngày nào cũng quấn lấy ta như một chú cún.
Sau khi ta qua đời.
Đã gào lên một tiếng.
Rồi đâm đầu vào quan tài tuẫn tình.
Lúc khóc đến tê tâm liệt phế.
Trong miệng hắn lặp đi lặp lại.
Cũng chính là câu nói ấy.
10
10
Vài ngày sau.
Tam hoàng tử cùng các đại thần đồng loạt dâng tấu.
Buộc tội Thái tử biển thủ ngân lượng cứu tế.
Hạ Thế An bị phế ngôi Thái tử.
Bị biếm đến Động Châu.
Ngày ta dọn khỏi Đông cung.
Giang Uyển Thục dẫn theo thái giám truyền khẩu dụ của Hoàng thượng.
Kiêu ngạo bước vào.
Nàng nở nụ cười của kẻ chiến thắng với ta.
“Giang Nguyệt Lãng.”
“Ta khuyên tỷ nên biết điều.”
“Tự mình giao đồ ra đi.”
Nàng đến đòi phượng bội.
Kiếp trước.
Sau khi Hoàng thượng thu hồi long bội và phượng bội.
Khắp triều đình đều biết long nhan nổi giận.
Ai nấy đều cho rằng.
Lần này.
Thái tử thật sự đã bị từ bỏ.
Giang Uyển Thục từ nhỏ đã được nuông chiều.
Tính tình vô cùng kiêu ngạo.
Thái giám phụng chỉ thu hồi long bội và phượng bội.
Đã khiến nàng cảm thấy mất sạch thể diện.
Đến khi nghe nói.
Hoàng thượng lại đem phượng bội ban cho ta, vị Tam hoàng phi.
Nàng càng tức đến khí huyết dâng trào.
Chỉ thấy đó là nỗi nhục lớn nhất đời mình.
Nàng rời khỏi Đông cung.
Chật vật trở về hoàng tử phủ đã lâu không còn người chăm sóc.
Hạ Thế An đến tìm nàng.
Cẩn thận hỏi:
“Nàng có bằng lòng theo ta đến Động Châu không?”
Mọi uất ức vì bị sỉ nhục.
Đều bị nàng trút hết lên người hắn.
“Giang Nguyệt Lãng dựa vào đâu mà cưỡi lên đầu ta?!”
Giang Uyển Thục chộp lấy bình hoa.
Như phát điên ném thẳng vào người Hạ Thế An.
“Đều tại ngươi!”
“Đều tại ngươi!”
Hạ Thế An chỉ biết bất lực lắc đầu.
“Nếu đã vậy.”
“Thì nàng cứ ở lại kinh thành.”
“Ta sẽ sắp xếp người chăm sóc nàng.”
Hoàng thượng thương nàng vừa mới thành thân.
Lại vô tội.
Nên cho phép nàng ở lại kinh thành.
Không cần theo Hạ Thế An đến Động Châu.
Phụ thân và Liễu di nương thương nàng.
Đã giúp đỡ nàng không ít.
Nếu Giang Uyển Thục chịu yên phận ở kinh thành.
Không gây chuyện.
Thì cũng sẽ không phải chịu khổ.
Nhưng hết lần này đến lần khác.
Nàng đều hiếu thắng.
Từ nhỏ đến lớn.
Chuyện gì cũng muốn đè đầu ta.
Tam hoàng tử nhờ tố giác Thái tử.
Một bước lên mây.
Ngay cả ta.
Vị Tam hoàng phi vốn chẳng mấy nổi bật.
Cũng trở thành đối tượng được mọi người tranh nhau nịnh bợ.
Địa vị đổi thay.
Ta càng vẻ vang.
Nàng càng ghen ghét đến méo mó.
Một hôm.
Xa giá của ta tình cờ đi ngang qua phủ nơi nàng đang ở.
Chỉ liếc mắt một cái.
Nàng đã nhìn thấy khối phượng bội vốn nên thuộc về mình.
Đang đeo bên hông ta.
Ta vén rèm xe.
Xa xa nhìn nàng một cái.
Rõ ràng.
Chỉ là một ánh mắt rất bình thản.
Nhưng.
Nàng lại cho rằng ta đang chế giễu mình.
Hận đến mức mất hết lý trí.
Thậm chí còn thuê sát thủ trà trộn vào Tam hoàng tử phủ.
Muốn giết ta.
Đoạt lại phượng bội.
Kết quả.
Tên sát thủ bị bắt ngay tại chỗ.
Mọi chuyện bại lộ.
Giang Uyển Thục biết mình không còn đường lui.
Mang theo đầy bụng oán hận.
Treo cổ tự vẫn trong phủ.
11
“Lấy ra.”
Giang Uyển Thục ra lệnh cho ta giao phượng bội.
Chaporia
Bình Luận (0)