Lại luôn lén nhìn về phía tẩm điện của Hoàng thượng.
Hễ gặp thái y.
Là lập tức hỏi:
“Hôm nay long thể của Hoàng thượng đã khá hơn chưa?”
Sự sốt ruột trong giọng nói.
Muốn giấu cũng chẳng giấu nổi.
Ngoài nàng.
Thỉnh thoảng ta cũng chạm mặt Hạ Tử Nhàn.
Kiếp này.
Ta cố ý tránh mặt hắn.
Số lần gặp nhau.
Một bàn tay cũng đếm hết.
Thế nhưng hôm ấy.
Ta bưng thuốc từ cung Khôn Ninh đi ra.
Lại đụng mặt hắn.
Ánh mắt hắn dừng trên gương mặt ta.
Bỗng mở lời:
“Nghe nói hoàng tẩu tinh thông thi từ.”
“Mấy hôm trước thần đệ tình cờ có được một bản cô bản từ tiền triều.”
Giọng nói hắn ôn hòa.
Nhưng lại ẩn chứa sự dò xét rất khó nhận ra.
“Không biết hoàng tẩu có rảnh hay không.”
“Cùng thần đệ thưởng thức và luận bàn một phen?”
Ta lên tiếng từ chối.
Thế nhưng.
Giang Uyển Thục đứng bên cạnh.
Đã siết chiếc khăn tay trong lòng bàn tay đến mức gần như sắp xé nát.
17
Chẳng bao lâu sau.
Hoàng thượng nguy kịch.
Đêm ấy.
Sau tiếng trống canh ba.
Ngoài thành bỗng vang lên tiếng tù và.
Trầm thấp.
Kéo dài.
Hết hồi này nối tiếp hồi khác.
Ta vừa tháo trâm cài.
Định nghỉ ngơi.
Ngay sau đó.
Cả hoàng cung lập tức hỗn loạn.
Tiếng bước chân.
Tiếng la hét.
Tiếng binh khí va chạm.
Mọi thứ rối tung thành một mớ.
Có người vừa chạy vừa hô lớn:
“Hoàng thượng băng hà!”
“Tam hoàng tử dẫn binh ép cung rồi!”
Ta ngồi trước bàn trang điểm.
Đối diện gương đồng.
Chậm rãi chải mái tóc dài của mình.
Ta đang đợi.
Đợi Giang Uyển Thục.
Quả nhiên.
“Rầm!”
Cửa phòng bị một cước đá tung.
Giang Uyển Thục cầm trường kiếm.
Dẫn theo hơn mười tử sĩ áo đen.
Xông thẳng vào.
Mũi kiếm chỉ ngay trước ngực ta.
Trên gương mặt nàng.
Chỉ còn lại sự khoái trá méo mó.
Cùng oán độc đến tận xương.
“Giang Nguyệt Lãng.”
“Không ngờ đúng không?”
Nàng cười dữ tợn.
“Hoàng thượng ch/ết rồi.”
“Người của Hạ Tử Nhàn.”
“Đã bao vây điện Dưỡng Tâm.”
“Thiên hạ này…”
“Chẳng bao lâu nữa sẽ là của chúng ta.”
Ta đặt chiếc lược xuống.
Chỉ khẽ ngước mắt nhìn nàng.
“Vốn dĩ.”
“Ta còn định chờ đại cục đã định.”
“Giữ ngươi lại.”
“Hành hạ cho thật tử tế.”
Nàng bước lên một bước.
Mũi kiếm gần như chạm vào cổ áo ta.
“Nhưng tên tiện nhân Hạ Tử Nhàn kia.”
“Lại nảy sinh hứng thú với ngươi.”
“Có điều ngươi cứ yên tâm.”
“Ta sẽ g/iết ngươi.”
“Trước khi hắn đăng cơ.”
Đám tử sĩ phía sau nàng.
Từng bước một tiến lại gần.
Ánh nến lay động.
Hắt lên gương mặt nàng.
Lúc sáng.
Lúc tối.
Tựa như một con ác quỷ đến đòi mạng.
Ta khẽ cong môi.
Nhẹ nhàng cất tiếng.
Giọng nói không lớn.
Nhưng lại như một tiếng sét.
Giáng thẳng xuống đầu nàng.
“Ai cho ngươi sự tự tin…”
“Mà cho rằng Hạ Tử Nhàn có thể mưu phản thành công?”
Ta nhìn gương mặt nàng đột ngột cứng đờ.
Khẽ mỉm cười.
Bình thản như mây gió.
“Hay là…”
“Chỉ vì ngươi có ký ức của kiếp trước?”
18
Ta nhìn thẳng vào mắt nàng.
Chậm rãi nói rõ từng câu từng chữ.
Hoàng thượng từ lâu đã biết.
Long thể ngày một suy yếu.
Là vì Hạ Tử Nhàn âm thầm hạ độc.
Loại độc ấy.
Không màu.
Không mùi.
Nhưng lại từng chút một gặm nhấm cơ thể người.
Khiến tất cả mọi người đều tin rằng.
Người thật sự đã dầu cạn đèn tắt.
Nhưng.
Hoàng thượng căn bản chưa hề băng hà.
Người chỉ tương kế tựu kế.
Diễn một màn giả chết.
Để dụ rắn ra khỏi hang.
Ép Hạ Tử Nhàn.
Và cả đám sói lang vẫn luôn ẩn mình trong bóng tối.
Từng tên một.
Đều phải lộ nguyên hình.
Lúc này.
Hạ Thế An đã dẫn theo thiết kỵ.
Cùng đại quân của cữu cữu ta.
Chaporia
Bình Luận (0)