Không làm tiệc cưới mà còn muốn nhận tiền mừng, đúng là nghĩ tiền đến phát điên, dì út trực tiếp từ chối với lý do không rảnh.

“Ôn Uyển, con tiện nhân, tôi biết ngay là do cô cố ý. Sao cô không nhắc tôi, người chú đó muốn gả tôi cho thằng ngốc nhà trưởng thôn?”

Ôn Di oán hận nhìn chằm chằm tôi, thật sự còn coi tôi là Ôn Uyển nhát gan yếu đuối của trước kia ư?

Bất kể là trước khi trọng sinh hay sau khi trọng sinh, mỗi lần đều là cô ta tự chọn, sống tốt hay không cũng đều đổ lên đầu tôi.

“Lạ nhỉ, ở cạnh chó mấy ngày mà cô cũng học được mấy lời chó má rồi à?”

Nghe tôi nhắc đến con chó trong sân, mặt Ôn Uyển càng sa sầm.

Chú nuôi chó không phải vì thích, mà là vì thèm thịt.

Từ sau khi tôi đến đó, việc cho chó ăn, xúc phân đều bị ông ta đẩy cho tôi làm.

Nhưng sân chỉ có bấy nhiêu, mùi chó rất khó ngửi, nếu không bị xích thì ban đêm nó còn chui được vào chăn tôi.

“Cô vì ghét làm hàng xóm với chó nên mới quay đầu gả cho thằng ngốc à? Bảo sao trên người toàn mùi cứt chó, tóc có phải cũng không tẩy sạch mùi đi được không?”

Ôn Di bị chó và thằng ngốc kích thích đến không nhẹ, sắc mặt biến đổi, mắt tức đến phồng lên.

“Con tiện nhân này cứ chờ đấy, tôi sẽ khiến cô quỳ xuống cầu xin!”

Lời này tôi nghe đến muốn thủng tai, lần nào cô ta uy hiếp cũng là câu này.

“Nói thì hay lắm, 88.800 nghe như sính lễ, nhưng một không giấy đăng ký kết hôn, hai không tổ chức tiệc cưới. Mấy người tính là cưới chui hay lừa hôn đây?”

Ôn Di tức đến phát điên, muốn vươn tay đánh tôi, nhưng tôi nhanh nhẹn lách người né được.

“Con tiện nhân chết sớm cô biết cái gì? Đợi tôi tìm được người giàu khác, lập tức sẽ lật người!”

Tôi bảo mà, cô ta ghét đi học như vậy, sao lại chủ động quay lại trường, hóa ra là muốn câu lại một con rùa vàng.

Ôn Di vốn đã dựa vào khuôn mặt mình, dùng vài thủ đoạn dụ dỗ đàn ông để chiếm chút lợi nhỏ, bây giờ lấy thằng ngốc làm bàn đạp cũng là chuyện bình thường.

Nhưng sắp vào tiết rồi, ai có thời gian nghe thứ người sống qua ngày như cô ta nói nhảm, thật lãng phí thời gian.

05

Cô ta nói được làm được, ở trường thì không dám gây chuyện, liền bắt đầu xúi đại ngốc chặn tôi trên đường về nhà.

Thằng ngốc ăn mặc bảnh bao, không mở miệng thì tôi còn tưởng hắn là người bình thường.

“Chính là cô bắt nạt vợ tôi à? Con đường này là của tôi rồi, mau quỳ xuống xin lỗi vợ tôi.”

Nói xong, thằng ngốc lấy từ trong ba lô ra một chiếc ghế xếp, ân cần mở ra cho Ôn Di ngồi.

Con đường nhỏ này là lối về nhà gần nhất, nếu đi vòng thì phải tốn gấp đôi thời gian.

Dù không thể tạo ra uy hiếp gì, nhưng làm lỡ thời gian của tôi, đó mới là chuyện quan trọng nhất.

“Quỳ xuống xin lỗi, mỗi ngày nộp cho tôi 20 tệ phí qua đường, thì trước hết tha cho cô.”

Chị gái thấy tôi do dự, lại lộ ra vẻ đắc ý.

“Đúng là chỉ biết nghĩ bậy. Hai người thật đúng là có tướng phu thê, khóa chặt với nhau đi.”

Lười tiếp tục lãng phí thời gian, tôi lao đi như chạy nước rút trăm mét, đổi đường khác về nhà.

Hôm đó về muộn, dì út đã bắt đầu nấu cơm, chỉ khẽ liếc tôi một cái.

Xong rồi, đây là điềm ngày mai bị trừ thêm 10 tệ!

Đợi làm xong việc nhà và bài tập đã đến nửa đêm, tôi có chút lo, cứ thế này cũng không phải cách.

Sáng hôm sau tôi mang đôi mắt gấu trúc đến trường, thằng ngốc đứng ở đầu ngõ, trên tay giơ một tấm bảng.

Trên đó viết: Ôn Uyển và chó không được đi qua!

Không biết thằng ngốc này bị cô ta rót cho bùa mê gì, nghe lời đến như một con chó.

Thôi, cứ đi vòng đường khác đến trường trước đã, nói chuyện với thằng ngốc không chừng còn lây bệnh ngốc.

Giờ ra chơi mười phút, mọi người đều đang bàn chuyện bát quái gần đây.

“Cậu ấm giả nhà lớp 2 hóa ra là giả, mấy món hàng hiệu anh ta mua toàn là đồ nhái cao cấp.”

“Thật à? Không phải người ta nói nhà nó có mỏ sao? Chuyện khi nào vậy?”

Nghe thấy mấy chữ “phú nhị đại giả”, đầu óc tôi chợt lóe lên. Có rồi!

Đúng là buồn ngủ thì có người đưa gối!

Đến lúc tan học, tôi cố tình lại đi con đường gần đó, Ôn Di và thằng ngốc đã đứng sẵn ở đó.

“Ôn Uyển, cô có bản lĩnh thì cứ ngày nào cũng đi vòng, xem cô chịu được đến lúc nào. Dù sao người bị lỡ thời gian cũng là cô chứ không phải tôi.”

Rõ ràng là đôi mày thanh tú xinh đẹp, vậy mà lại bày ra bộ mặt sắc bén, cay nghiệt.

“Còn muốn thu phí qua đường của tôi, cô tưởng mình giống đám phú nhị đại như Lục Viễn, nhà có mỏ chắc?”

“Muốn tôi mềm giọng à, không có chuyện đó đâu!”

Nói xong tôi tiếp tục đi vòng, coi như luyện thân thể.

Mồi câu đã thả xuống rồi, chỉ chờ xem Ôn Di lúc nào mắc câu.

06

Quả nhiên, mấy ngày nay Ôn Di không thấy bóng dáng đâu, chỉ có thằng ngốc vẫn trụ ở đầu đường.

Còn vài lần ở rừng cây nhỏ trong trường, tôi đều thấy bóng dáng Ôn Di.

Không phải đưa nước cho Lục Viễn thì cũng là đưa điểm tâm, đúng chuẩn biểu hiện của một con chó liếm.

Đến khi thời cơ chín muồi, thậm chí tôi chẳng cần ra tay, ảnh giường chiếu của hai người đã trở thành chủ đề nóng hổi của cả trường hôm đó.

Hóa ra là Lục Viễn phát hiện Ôn Di không còn trinh, tức giận đến mất mặt nên thừa lúc cô ta đang ngủ, trực tiếp chụp ảnh giường chiếu của hai người.

Ban đầu hắn muốn dùng chuyện này ép Ôn Di đưa tiền bịt miệng, nào ngờ bị Ôn Di cướp mất trước.

Thật đáng thương là Ôn Di vẫn tưởng mình đang quay lại uy hiếp Lục Viễn, nào ngờ cả hai đều mang bụng dạ khác nhau.

Chuyện này trở thành đề tài tình ái mà ai cũng bàn tán, độ đặc sắc chẳng kém gì xem phim bom tấn.

“Đúng là chó cắn chó, một đứa muốn ăn cơm mềm, một đứa muốn gả phú nhị đại, quả là tuyệt phối!”

“Cậu không biết đâu, ảnh đó nóng bỏng đến mức đỏ cả mặt, đến lúc đặc biệt còn có thể… hì hì.”

Đám nam sinh hiểu ý nhìn nhau cười.

Thằng ngốc vẫn lon ton làm nhiệm vụ mà Ôn Di giao, cái mũ xanh đội càng ngày càng tươi.

“Đại ngốc, anh ngày nào cũng không bám vợ cho chặt, chặn tôi làm gì?”

Thằng ngốc không động lòng, còn nhe răng trợn mắt với tôi.

“Vợ anh mấy ngày nay có phải không đi cùng anh nữa không? Cô ta cố ý để anh chặn tôi, rồi đi hẹn hò gian phu đấy.”

Thằng ngốc tưởng tôi đang lừa hắn, còn cúi xuống nhặt đá ném tới, may mà tôi né nhanh!

“Anh nhìn xem đây có phải vợ anh không? Cô ta ngủ với người đàn ông khác, không cần anh nữa rồi.”

Thằng ngốc đang định nhặt đá tiếp, khoảnh khắc nhìn thấy tấm ảnh liền sụp xuống khóc rống.

Đúng là thằng ngốc, bộ dạng lăn lộn ăn vạ này thật buồn cười.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...