“Được rồi được rồi, anh đem ảnh cho vợ anh xem, bảo cô ta sinh cho anh một đứa bé, không thì đi mách với ba anh.
Như vậy vợ anh sẽ lại tốt với anh thôi.”
Giữa ánh mắt biết ơn của thằng ngốc, cuối cùng tôi cũng thoát được hắn.
07
Lần nữa gặp lại Ôn Di thì đã là hai tháng sau.
Nhìn cái bụng hơi nhô lên của cô ta, còn thằng ngốc thì bày ra tư thế bảo vệ khoa trương.
Tốt lắm, uy hiếp của thằng ngốc quả nhiên có hiệu quả, thật sự làm cô ta mang thai rồi mới cho ra ngoài.
Nhưng cô ta lại không vào được trường như mong muốn mà bị chặn lại.
“Thầy ơi, em là học sinh ở đây, đúng là nghỉ bệnh rồi mới quay lại, tại sao không cho em vào?”
Ôn Di đứng ở cổng đường hoàng lên tiếng, trong lời nói không hề khách khí.
Đám bạn học cũng đứng ở cổng hóng chuyện, dù sao đây cũng là nữ chính của ảnh giường chiếu.
Giáo viên đẩy gọng kính, mặt không biểu cảm mà mở miệng.
“Ôn Di, em bị rất nhiều phụ huynh tố cáo là hành vi không đứng đắn, gây ảnh hưởng rất xấu cho nhà trường, phía trường đã làm thủ tục cho em và Lục Viễn thôi học.”
Chuyện này náo loạn rất lớn, nhiều phụ huynh sợ Ôn Di làm hư con mình, ảnh hưởng thành tích và sức khỏe tinh thần của học sinh, nên cùng nhau ký tên yêu cầu đuổi cô ta.
Trong đám đông, rất nhiều người lộ ra ánh mắt khinh bỉ, Ôn Di xấu hổ đến đỏ bừng mặt, vừa quay đầu đã thấy bóng tôi.
Cô ta tức đến cả người run lên, như cái sàng gạo, mở miệng chửi rủa.
“Ôn Uyển, con tiện nhân này chính là sao chổi, cố ý nhắc đến Lục Viễn trước mặt tôi, tất cả đều là quỷ kế của cô đúng không?”
“Tôi ngày nào cũng làm bài tập đến không có thời gian, nào có rảnh mà đi dụ dỗ phú nhị đại cho cô chứ? Chị đây cũng không thể bị vu oan lung tung.”
Giả yếu đuối thì ai chẳng biết? Huống hồ tôi là học bá, còn Ôn Di là học tra.
Giáo viên và các bạn học đều đứng về phía tôi, chỉ trích Ôn Di cắn bừa người khác, rồi đuổi cô ta đi.
Thằng ngốc im lặng không nói gì, sợ sệt trốn sau lưng Ôn Di, tức đến mức cô ta không có chỗ trút giận, bèn đấm đá hắn túi bụi.
Một trận náo kịch kết thúc trong tiếng chuông vào lớp, không còn ai để ý tới đôi vợ chồng ngốc nữa.
07
Suy đi nghĩ lại vẫn còn hơi lo, cách kỳ thi đại học còn một tháng nữa.
Để tránh Ôn Di làm ầm ĩ, quấy rối buổi thi của tôi, tôi lén tranh thủ về làng một chuyến.
Ngồi rình mấy tiếng, cuối cùng cũng thấy thằng ngốc xuất hiện một mình, còn bất ngờ được nó cảm ơn.
“Cô thật tốt bụng, vợ tôi đúng là có bầu rồi. Khi nào tôi làm bố, sẽ mời cô ăn kẹo đấy! hehe.”
Thằng ngốc vui đến vỗ tay lia lịa, còn lôi khăn ra lau nước miếng chảy ra.
Giờ tôi có phần nể phục Ôn Di thật, đến thằng ngốc cô ta còn chọc cho vui, lại còn dỗ được nó cười.
“Vợ anh có thích ăn chua không?”
Thằng ngốc gãi đầu, nghĩ một lúc rồi gật đầu, tôi tiếp tục dẫn dắt.
“Người ta nói ăn chua đẻ con trai, vợ anh đang có bầu chắc chắn là con trai, nhà anh sắp có hậu rồi. Nhất định không được để vợ anh ra ngoài, nếu không con anh có nguy hiểm, anh sẽ không thể làm bố được đâu.”
Thằng ngốc ánh mắt thoáng lo, nhưng tôi chẳng thấy chút tội lỗi nào.
Người không vì mình trời tru đất diệt — suýt nữa là tôi bị gả cho thằng ngốc làm vợ mà.
Trong lúc đời khó khăn này, không có ai gây thêm rắc rối cho mình thì phải biết ơn trời đất.
“Anh thật tốt bụng, mau nghĩ cách giúp tôi, tôi muốn anh thành bố của thằng con trai, thế thì anh còn được ngủ với vợ mình mãi.”
Thằng ngốc sốt ruột nhảy chân sáo, quay sang coi tôi như phao cứu sinh, còn muốn giật tay tôi.
“Đừng vội, chỉ cần anh khuyên cha anh, nói là vợ anh có bầu là con trai. Cha anh không cho vợ anh ra ngoài thì xong.”
Tôi sợ thằng ngốc nói không rõ, đợi nó lặp lại hai lần mới cho nó về liền.
Làng ai chẳng biết, nhà trưởng thôn vì cố có con trai, liên tiếp sinh ba con gái mới có cậu con trai quý báu, mà đứa con trai ấy lại ngốc.
Dù con có ngốc, cũng là để truyền nối tông tích, trưởng thôn vẫn thương chiều, không lý nào không cho chú nhà tôi mấy đồng sính lễ 88.800; không đăng ký kết hôn, không làm tiệc, cứ đem về trước cho sinh con.
Trưởng thôn chắc chắn không đùa với chuyện cháu nối dõi, nhất quyết không để Ôn Di tùy tiện đi lại.
Giờ thì tôi yên tâm ôn thi, không sợ bị quấy rầy nữa.
08
Không ai quấy rầy thật sự sướng, có thể dồn hết tâm trí ôn luyện, thậm chí mơ cũng thấy toàn đề thi.
Kỳ thi đại học đến đúng lịch, ba ngày trắc nghiệm lẫn tự luận khiến người kiệt sức nhưng lại đầy nhiệt huyết tuổi trẻ.
Về lại mái nhà ấm, dì út hiếm khi không tăng ca lần này nấu cả mâm cơm thịnh soạn.
Sau bữa, tôi nói với dì là ngày mai sẽ đi đi thắp hương cho bố mẹ.
Dì gật đầu đồng ý.
Ngày hôm sau đường về, không tránh khỏi gặp người quen, tôi lần lượt chào hỏi, nhìn thấy Ôn Di đang ôm bụng bầu, vừa tán chuyện vừa nhai hạt dưa.
Mặt nó hồng hào, trông khá ổn, chỉ có điều lúc nào cũng có chị gái thằng ngốc theo kè kè.
“Ồ, chẳng phải đó là tân sinh viên của chúng ta sao? Không biết thi có gian lận không nhỉ?”
Dù Ôn Di sống thế nào thì vẫn không quên móc mỉa, đúng là ám ảnh dai dẳng.
Tôi lười tranh luận với nó, cố vòng tránh, Ôn Di thấy vậy càng được đà.
“Các người thấy cô ta có vẻ ăn năn không? Chờ kết quả xuống, tôi sẽ tố cô gian lận, kiểm tra xem điểm cô có vấn đề không!”
Ôn Di nói càng lúc càng hăng, mắt sáng lên.
“Nói nhỏ chút đi, tôi sợ chó.”
“Cô nói hay vậy, chắc ra khỏi nhà còn lau miệng rồi mới nói đấy.”
“Tôi lo cô làm gì tôi chứ? Đừng quên một tháng trước cô bị đuổi học vì mối quan hệ mập mờ với đàn ông kia.”
Ôn Di bị ba câu nháy của tôi chọc tức đến mặt mũi đỏ bừng, còn lén nhìn sang chị gái thằng ngốc một cái.
“Cô vu khống tôi, đừng tưởng tôi tố cô gian lận là cô có thể vu oan cho tôi được.”
Người trong làng mắt nhìn rạng rỡ háo hức, hạt dưa rơi hết chẳng còn ai nghiền nữa.
Nếu không kiêng người bị tố ở đó, họ đã vây quanh tôi hỏi cho bằng được.
Làng xóm chỉ cần nghe chuyện không phải của mình thì háo hức muốn truyền đi cho nhanh.
Ôn Di thấy cảnh bất lợi quay đầu ôm bụng kêu đau.
Chị gái thằng ngốc cũng vội vàng dìu nó đi, thi thoảng quay lại muốn nói mà thôi.
Hehe, khi hạt nghi ngờ đã gieo, dù Ôn Di lấy bụng bầu làm chắn, cũng đủ để cô ta chịu trận.
Trước kia và bây giờ, mối quan hệ mập mờ với đàn ông kia khiến nguồn gốc đứa trẻ bị hoài nghi, dù cha của thằng ngốc có ngốc thật nhưng chẳng ai ngu dại chiều theo lời vô lý.
Chaporia
Bình Luận (0)