“Người ta đâu phải ngồi cữ ngoài đường? Ôn Di thật khác lạ, lại ngồi cữ giữa tuyết, có lễ nghi gì sao?”
Đứa trẻ lớn một chút thấy Ôn Di lạnh run, hỏi khiến mọi người cười vang.
Mọi người chuyện nọ xọ chuyện kia, nhanh chóng ghép ra kết luận.
Ôn Uyển sinh được con trai, nhà trưởng thôn vui mừng khôn xiết, diện mạo đứa bé có phần giống thằng ngốc.
Trưởng thôn vui vẻ bảo đó là cháu ruột, không cần xét nghiệm ADN.
Nhưng sau một tháng, đứa bé lớn ra một chút thì trông hao hao giống Ôn Di.
Có bạn đến chơi vô tình nói đứa bé không giống thằng ngốc, làm trưởng thôn hoảng hốt.
Chuyện dòng máu quan trọng, không thể coi nhẹ.
Kết quả xét nghiệm cho thấy đứa bé đúng là con thằng ngốc, nhưng vì nhà trưởng thôn vốn keo kiệt, giờ càng sinh ra chán ghét Ôn Di, cho rằng cô làm phí tiền của họ.
Trưởng thôn chửi Ôn Di như kẻ mang họa, đuổi mẹ bỏ con giữa bão tuyết.
Không cho giữ lấy chiếc áo ấm, nói cô ăn chơi đua đòi; vì không đăng ký kết hôn, không làm tiệc, đuổi cô đi không ai nói được.
Thấy Ôn Di run rẩy, người run như sắp chết, tuyết phủ trên tóc, trong lòng tôi không có lấy một mảy thương hại.
Khi chị nhìn tôi, ánh mắt vô hồn khiến tim tôi lạnh lùng — sắc bén như dao, không giấu diếm khát máu trong ánh nhìn.
Khuôn mặt tái mét của chị như bóng ma.
13
Chú và thím nghe tin liền chạy tới, giả vờ bày ra vẻ đau lòng.
“Cháu gái tốt của tôi từ ngày đến nhà các người đến nay chưa từng sống ngày nào ra hồn. Vừa mới sinh được một thằng bé bụ bẫm, sao lại ném người ta ra ngoài trời tuyết, thật đúng là mất hết lương tâm.”
“Mọi người tới mà phân xử xem, đây là đang bắt nạt con bé nhỏ nhà chúng tôi mồ côi cha mẹ mà!”
Hai người không ngừng chỉ trích nhà trưởng thôn đang đóng kín cửa, nhưng cũng không dám chửi bới bừa bãi.
Thấy nhà trưởng thôn vẫn không ai mở cửa, hai người quay sang bảo mọi người làm chứng.
“Đây là chuyện nhà họ không cần Ôn Di nữa, sinh được một thằng con trai, sính lễ thì không được trả.
Hôm nay mọi người đều đã thấy rồi, đừng hòng lật lọng.”
Nói thì nghe hay lắm, chứ nếu thật sự đau lòng thì họ đã chẳng bán Ôn Di vào nhà thằng ngốc.
Mồm nói thương xót nửa ngày mà cũng chẳng thấy ai cởi thêm cho Ôn Di một chiếc áo, đúng là miệng Phật tâm rắn.
Họ không quản, tôi cũng không thể không quản. Tôi hiểu quá rõ mấy lời đồn trong làng, đồng tình với kẻ yếu là bản năng.
Tôi lập tức cởi áo ngoài trên người xuống, giả vờ tình chị em thắm thiết, may mà chiếc áo bông này là loại cũ rách mấy năm rồi, không thì tôi sẽ xót đến mất ngủ.
“Chị tôi bị bắt nạt đến thành ra thế này, mau mặc áo vào đi, đừng để bị cảm lạnh.”
Trong ánh mắt muốn giết người của Ôn Di, tôi thản nhiên nhận lấy những lời khen của mọi người.
“Vẫn là Uyển Uyển hiểu chuyện, bảo sao thi đỗ đại học tốt như vậy, chỉ là đừng học theo chị cô, lấy chồng rồi mà vẫn không yên phận.”
Đây cũng là lý do mọi người thờ ơ, chỉ sợ mấy đứa trẻ trẻ tuổi làm bậy, cổ vũ cho thói xấu.
Thời nay có mấy nhà như nhà trưởng thôn, chắt chiu tích cóp bao nhiêu tiền cưới vợ, lỡ cưới nhầm một người không đứng đắn thì số tiền đó chẳng khác nào ném xuống sông.
Nhìn bóng lưng mấy người chúng tôi rời đi, đám đông mới tản ra.
14
Lần nữa gặp Ôn Di là lúc dì út dẫn theo dượng, chúng tôi cùng nhau về nhà tảo mộ tiết Thanh Minh.
Cô ta co ro trong bộ quần áo rách nát dưới gốc cây lớn ở đầu làng, tham lam nhìn đám trẻ con đang nô đùa trước mặt.
Ôn Di nhân lúc đó bế một đứa trẻ trong số đó lên, ôm hôn lấy hôn để.
Khi ánh mắt quét tới tôi, vẻ dịu dàng trên mặt cô ta lập tức biến thành dữ tợn đến không chịu nổi.
“Con sao chổi này, tại sao tôi đã thay đổi vận mệnh không đi học lần này rồi mà vẫn sống không bằng cô?”
“Cô nhìn tôi như vậy mà thấy đắc ý lắm à? Dựa vào đâu mà từ bé đến lớn ai cũng bảo tôi phải nhường cô?”
Trông như đã phát điên, mấy đứa trẻ khác ném đá vào cô ta, cô ta ôm đứa bé rồi lao sang con đường nhỏ bên cạnh, đợi bọn trẻ phản ứng lại thì người đã chạy mất dạng.
Chaporia
Bình Luận (0)