Chú cũng dẫn theo mấy người lạ đuổi tới.
“Tôi đã đưa sính lễ rồi, chính con nhỏ cháu cô tự ý chạy lung tung không chịu sinh con cho con trai tôi. Nếu nó chạy hoặc không sinh con, tiền phải trả lại cho tôi, hừ!”
Chú nghe vậy thì sắc mặt trở nên khó coi, giọng điệu không mấy thiện cảm hỏi đám trẻ đứng cạnh.
“Ôn Di chạy đi đâu rồi? Ai nói thì tao mua kẹo cho người đó.”
Bọn trẻ vừa nghe đến kẹo liền sáng mắt, đồng loạt chỉ về con đường nhỏ Ôn Di vừa chạy.
“Để tôi xem có lột được da con tiện nhân này không, ngoan ngoãn sinh xong con rồi đổi sang nhà khác là được, chạy cái gì mà chạy!”
Một đám người đẩy bọn trẻ ra, mặc kệ chúng la hét đòi kẹo, cầm gậy gộc đuổi theo.
Nhìn tình hình, xem ra chú đã nếm được mùi ngon, bắt đầu học theo nhà trưởng thôn, chỉ cần sính lễ, không cần tiệc cưới, không cần giấy đăng ký, chỉ sinh cho kẻ độc thân một đứa con rồi đổi nhà khác kiếm tiền.
Không ngờ Ôn Di bị giày vò đến mức thần kinh rối loạn, nhân lúc hỗn loạn lại chạy về xem con trai.
Tôi và dì út nhìn nhau, quyết định đi theo xem sao, liền nghe thấy tiếng mắng chửi:
“Con đàn bà điên này còn muốn cướp cháu tao à, để tao đánh chết mày!”
“Ấn nó xuống cho tao, đánh gãy chân nó, xem nó còn dám tới không!”
Vợ trưởng thôn xắn tay áo lên, cầm gậy chỉ huy người ta giữ chặt Ôn Di.
Từng gậy từng gậy nện xuống đầu gối Ôn Di, tiếng kêu thảm thiết vang vọng cả con đường nhỏ.
Nghe tiếng xương gãy răng rắc, mọi người có mặt đều rợn tóc gáy, đồng loạt lùi về sau một bước.
Chú và thằng ngốc thấy vậy lập tức xông lên, một trận hỗn chiến chực bùng nổ.
“Ôn Di là người của chúng tôi, các người có quyền gì mà đánh cô ấy?”
“Nó còn chưa sinh con cho con trai tôi, các người đánh nó đến mức không sinh được nữa thì phải chịu tiền thuốc men.”
Chân của Ôn Di bị đánh gãy, đầu cũng bị đánh đến chảy máu, trên người gần như không còn chỗ nào lành lặn.
Tiếng kêu la của Ôn Di cũng càng ngày càng nhỏ, trong miệng lẫn máu còn lẩm bẩm những câu chẳng ai hiểu.
“Chắc chắn là đang mơ, nhất định vẫn có thể làm lại, trọng sinh, tôi muốn trọng sinh!”
Lời nói líu ríu không rõ, nhìn kỹ mới phát hiện hai chiếc răng cửa của cô ta đã bị đánh rụng.
Hai bên cãi cọ không ngừng, cuối cùng trưởng thôn phải lộ mặt ra giải quyết.
Rốt cuộc mọi chuyện được xử lý bằng cách trưởng thôn trả tiền thuốc men và tiền bồi dưỡng cho Ôn Di.
Ôn Di bị người ta khiêng bằng cả tấm ván cửa rời đi, nhìn mà ai cũng thở dài.
15
Ba ngày sau, tôi vừa định lên đường trở về thì bị chú thông báo tham dự tang lễ của chị gái.
Cái ông chú này, đến cả cái chết của chị gái cũng còn muốn kiếm thêm một khoản, chúng tôi chỉ có thể đi qua làm cho có lệ rồi vội vàng rời đi.
Bởi vì con đường thuộc về chúng tôi vẫn còn rất dài.
Ôn Di ngoại truyện.
Ngay khoảnh khắc trọng sinh trở lại, tôi đã không chần chừ mà chọn chú.
Kiếp trước tôi đã chọn người dì út thanh đạm như cúc ngay từ đầu.
Ôn Uyển không phải lúc nào cũng được người ta yêu thích sao? Vậy để nó đi lấy lòng chú mà sống.
Tôi cứ tưởng theo dì út thì sẽ được ăn ngon mặc đẹp, quan trọng nhất là bà ấy không quản chuyện học hành của tôi.
Không ngờ dì út không chỉ bắt tôi đi học, mà còn bắt tôi vừa học vừa kiếm tiền sinh hoạt và học phí.
Đồ dùng sinh hoạt còn phải dè sẻn, tôi bị bạn học cười nhạo đến mức ngẩng đầu không nổi.
Trong lúc bị dì út ép rửa bát quét nhà, tôi chạy ra ban công uy hiếp dì.
“Cô còn ép tôi nữa thì tôi nhảy xuống từ đây.”
Không ngờ dì lại không hề dao động, chỉ đứng nhìn tôi ngồi ở ban công.
Chân ngồi đến tê rần, tôi định đổi tư thế thì bất ngờ rơi xuống.
Tôi dưỡng thương rất lâu.
Nghe nói Ôn Uyển không đi học, sớm gả người để hưởng phúc.
Còn gả cho con trai nhà trưởng thôn nữa chứ! Đó chính là cậu ấm!
Tôi hận đến chết.
Nhưng em gái lại không chịu, còn dám bỏ trốn, thật không biết điều.
Chaporia
Bình Luận (0)