Sau khi chú tìm tới, tôi giấu dì út, nói cho chú biết chỗ ẩn thân của em gái.

Sau đó, nghe nói em gái chết rồi.

Tôi chỉ thấy nó không có phúc, nếu đổi thành tôi, tôi chắc chắn sẽ vui vẻ gả qua đó.

Lấy chồng thì tốt biết bao, có người lo ăn lo uống, tôi chỉ cần hưởng thụ là đủ!

Có lẽ trời cao đã nghe thấy lời cầu nguyện của tôi.

Vừa mở mắt ra, tôi phát hiện mình thật sự trọng sinh rồi!

Lần này, tôi lập tức tranh giành chọn chú.

Lần này, đến lượt tôi được hưởng phúc rồi.

Nhưng đến khi gả qua đó, tôi lại hoảng.

Không phải nói là hoàn cảnh gia đình tốt, có tiền có thế sao?

Nhưng chú thím lại không nói người tôi phải gả là một thằng ngốc!

Chú nhận sính lễ rồi mà không lo sống chết của tôi.

Sau khi họ ép tôi ở cùng thằng ngốc xong mới cho tôi ra ngoài.

Lúc đó tôi mới nhớ trường học còn rất nhiều người giàu, đây là cơ hội duy nhất để tôi thoát khỏi số phận.

Vậy nên tôi dỗ ngọt thằng ngốc, bảo nó đi cầu trưởng thôn giúp tôi khôi phục học tịch.

Trưởng thôn đối với yêu cầu của con trai ngốc là gì cũng đáp ứng, vậy mà thật sự đồng ý cho tôi trở lại trường.

Tôi muốn dựa vào lợi thế nhan sắc để tìm một người giàu.

Nhưng tại sao Ôn Uyển lại sống có vẻ tốt hơn kiếp trước của tôi, tôi không cam lòng, ghen đến phát điên.

Kết quả là vì khắp nơi gây chuyện, tôi tự đẩy mình vào chỗ phải chủ động tìm tới Lục Viễn, cái tên phú nhị đại giả kia.

Cái kiểu liếm láp ấy cuối cùng khiến tôi trắng tay, còn kéo luôn thanh danh của mình xuống theo.

Thằng ngốc cũng không dễ dỗ nữa, phải đợi có thai rồi mới cho tôi ra ngoài.

Tôi không cam tâm.

Tìm thêm một lần nữa, tôi không tin mình lại không câu được ai, dù sao chuyện trọng sinh còn có thể rơi vào đầu tôi cơ mà.

Nhưng trường còn chưa cho tôi vào thì đã nói tôi bị đuổi học, đều là do con tiện nhân Ôn Uyển hại, đang yên đang lành nhắc Lục Viễn làm gì.

Không biết vì sao, mọi người đều đứng về phía nó, chỉ trỏ bàn tán về tôi.

Tôi chỉ muốn thoát khỏi khốn cảnh để tìm hạnh phúc, như vậy thì có gì sai?

Nhà thằng ngốc vì lời của Ôn Uyển mà đối xử với tôi vừa đánh vừa chửi, cho rằng đứa bé lai lịch không rõ.

Tôi muốn đánh chết con sao chổi Ôn Uyển này, để nó còn dám há miệng nói nhảm những lời thật đến chói tai, tôi rõ ràng là chị ruột của nó mà.

Dì út cũng thay đổi, dáng vẻ bảo vệ Ôn Uyển khiến tôi như muốn phát điên.

Mãi đến khi đứa bé ra đời tôi mới được sống vài ngày tốt đẹp, cái thứ biến thái nào dám nói đứa trẻ không phải con của thằng ngốc, tôi nguyền rủa đời đời con cháu hắn đều không phải con ruột!

Trời đông tuyết lạnh khiến tôi nói cũng không ra hơi, Ôn Uyển còn giả làm người tốt đưa cho tôi một cái áo rách.

Chú thím bị tiền tài làm mờ mắt, coi tôi như công cụ kiếm tiền, chỉ dùng để sinh con cho người khác.

Tôi là người chứ không phải công cụ, cuộc sống như vậy tôi thật sự không thể chịu nổi, nhưng nghĩ tới nghĩ lui chỉ có thể chạy về làng.

Vừa nhìn thấy đứa trẻ, tôi đã biết đó là con của tôi, tôi không thể nhận nhầm.

Tôi là mẹ của đứa bé, dựa vào đâu mà tôi lại không được gặp con!

Nhà trưởng thôn đều là bọn thổ phỉ, cho rằng tôi muốn cướp con, lại còn đánh gãy chân tôi.

“Chắc chắn là đang mơ, tôi nhất định còn có thể trọng sinh thêm lần nữa.”

Đã có thể trọng sinh một lần, thì chắc chắn cũng còn có thể trọng sinh hai lần.

Khi chú bọn họ nhận được tiền bồi thường rồi ném tôi trong phòng mặc tôi tự sinh tự diệt, tôi liền nghĩ tới việc làm lại.

Tôi lao đầu đập vào tường.

Đời này quá khổ, đợi đến kiếp sau trọng sinh, tôi nhất định phải đạp hết đám từng bắt nạt tôi xuống dưới chân!

Ôn Uyển, mày cứ chờ đấy!

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...