20px

“Chị không thể ích kỷ như vậy!”

Cô Lâm còn định đưa tay kéo Tiểu Tiểu.

Tôi lập tức hất mạnh tay cô ta ra.

“Xin cô tự trọng!”

Tôi che chắn Tiểu Tiểu phía sau.

Lùi lại vài bước để giữ khoảng cách với cô Lâm.

“Chính cô là người nói Tiểu Tiểu nhà tôi sẽ kéo tụt điểm trung bình của lớp.”

“Cho nên chúng tôi mới quyết định chuyển trường.”

“Vậy mà đến khi hai mẹ con tôi thật sự rời đi.”

“Cô mới nhận ra thành tích của Tiểu Tiểu vốn luôn đứng đầu lớp sao?”

“Chỉ ít lâu nữa thôi, học tịch của con bé sẽ không còn ở trường này.”

“Điểm trung bình của lớp các người không còn liên quan gì đến chúng tôi.”

Cô Lâm như phát điên.

Lại một lần nữa lao tới.

“Không liên quan cái gì mà không liên quan?”

“Chỉ cần hôm nay nó vẫn là học sinh của lớp này.”

“Thì phải phục tùng sự sắp xếp!”

Đúng lúc ấy.

Ngoài cửa lớp vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Đội vệ sĩ mà tôi vừa gọi tới đã đến đầy đủ.

Bộ vest đen trên người họ đều bị nước mưa làm ướt sũng.

“Thưa phu nhân, thưa tiểu thư.”

“Xe đã chờ sẵn dưới lầu.”

Một vệ sĩ khẽ cúi đầu.

Người còn lại bước lên.

Chặn cô Lâm lại.

Khung cảnh ấy khiến không ít phụ huynh sợ đến lùi hẳn về phía sau.

“Cô… cô…”

Đầu ngón tay cô Lâm run rẩy.

Nhưng nghẹn đến mức không thốt nổi thành lời.

Tôi không nói thêm câu nào.

Dưới sự bảo vệ của các vệ sĩ.

Tôi nắm tay Tiểu Tiểu.

Không ngoảnh đầu lại.

Bước thẳng vào màn mưa bão mịt mù.

Phía sau.

Cô Lâm vẫn gào thét trong tuyệt vọng.

Các phụ huynh vội vàng xúm lại an ủi cô ta.

“Cô Lâm, đừng chấp nhặt với loại người đó! Tức giận hại sức khỏe không đáng đâu!”

Mẹ của Vương đỡ lấy cô Lâm, nịnh nọt nói:

“Chẳng qua chỉ là nhà giàu mới nổi thôi.

Dạy dỗ được đứa trẻ tốt đẹp gì chứ? Đi rồi càng tốt!”

“Đúng vậy!”

Bố của Đồ cũng vội vàng hùa theo:

“Không có hai mẹ con họ, lớp chúng ta sẽ càng đoàn kết hơn! Điểm trung bình chắc chắn đứng nhất khối!”

“Đúng!”

“Mấy ngày tới cứ để bọn trẻ ở lại trường ôn tập cùng cô!”

“Gia đình tôi sẽ mang cơm đến cho mọi người!”

Đám phụ huynh nhanh chóng đạt được sự thống nhất.

Mẹ của Vương cố tỏ ra thoải mái, nhìn cơn mưa bão ngoài cửa rồi cười nói:

“Không hiểu mẹ Tiểu Tiểu nghĩ gì nữa.”

“Tòa nhà dạy học này từng trải qua biết bao mưa to gió lớn rồi, vẫn vững chãi lắm!”

Lời của mẹ Vương khiến không ít phụ huynh đang lo lắng về thời tiết cũng yên tâm hơn.

“Đúng thế. Phòng Giáo dục ra thông báo chỉ vì sợ phải chịu trách nhiệm thôi. Có cô Lâm ở đây, ở trường còn an toàn hơn ở nhà!”

“Cho bọn trẻ trải qua chút mưa gió cũng tốt. Tôi chưa từng thấy bão mà xảy ra chuyện gì cả.”

Các phụ huynh vẫn mù quáng tin tưởng cô Lâm.

Vì kỳ thi tháng sau Quốc khánh.

Ai nấy đều tràn đầy quyết tâm.

Cô Lâm lau đi những giọt nước mắt vì tức giận mà rơi ra.

Cô ta vỗ mạnh hai tay.

“Đúng vậy!”

“Chúng ta là một tập thể, phải đoàn kết!”

“Không thể để một vài phụ huynh thiếu trách nhiệm làm lung lay quyết tâm ôn thi của các con!”

“Các vị đã ký bản cam kết rồi.”

“Vậy hãy tin tưởng nhà trường.”

“Tin tưởng tôi!”

Bài phát biểu của cô Lâm đầy nhiệt huyết.

Không ít phụ huynh chủ động vỗ tay hưởng ứng.

Tôi đưa Tiểu Tiểu lên chiếc xe đưa đón.

Ngay cả khi cửa xe đã đóng lại.

Tôi vẫn còn nghe thấy tiếng reo hò vang dội từ phía sau.

Hòa lẫn với bầu trời u ám và cơn mưa bão.

Tạo nên một cảm giác quái dị khó nói thành lời.

Bên trong xe.

Ấm áp như một thế giới khác.

Cánh cửa xe đã ngăn cách hoàn toàn sự cuồng nhiệt đầy hoang đường trong lớp học.

Đến lúc ấy.

Tôi mới khẽ thở phào nhẹ nhõm.

Tiểu Tiểu nép sát vào lòng tôi.

Trên gương mặt con bé vẫn còn nguyên vẻ hoảng sợ.

“Mẹ…”

“Cô Lâm và mọi người… thật sự sẽ không sao chứ?”

Tiểu Tiểu vốn rất lương thiện.

Dù vừa phải chịu biết bao ánh mắt lạnh lùng.

Bình Luận (0)

Vui lòng Đăng nhập để tham gia bình luận.
Đang tải bình luận...